Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 55  ·  36.4%

Lúc này đã qua tám là đêm hè nhưng đã tối hẳn.

Sau khi rời khỏi căn Trì Anh hầu như không ai. Những người được phép ở Tổng bộ đều không phải người sẽ lãng phí thời đi dạo vào buổi tối.

Trên đường không có nhiều chỉ dựa vào ánh sáng các nhà kính trồng trọt.

Cô nhìn đồng hồ và tốc độ. Dị năng hệ được cô điều khiển, bao quanh thể, giúp bước chân cô nên nhẹ nhàng hơn. Nếu phải lo lắng gặp phải khác, Trì Anh ước cô có thể bay được rồi.

Nơi cô cần tìm là chứa vật tư vận chuyển ngoài của Tổng bộ, mặc dù từng thấy chính xác nó đâu, nhưng chắc chắn xa căn cứ hình cầu.

Căn cứ nằm ở vị trung tâm của Tổng bộ, kho chứa cũng nên nằm gần

Thứ nhất, vì căn cứ nhu cầu lớn nhất về phẩm và các nhu yếu phẩm nếu kho chứa không ở tâm, việc vận chuyển thực hàng ngày sẽ quá phức

Thứ hai, ngoài khu căn lõi, hầu hết các khu còn lại của Tổng bộ đều trách nhiệm sản xuất các thực phẩm và dược phẩm. dựng kho ở vị trí tâm sẽ giảm tối chi phí vận chuyển.

Trì Anh đi vòng quanh cứ một vòng, khi thấy kho hơi thấp nhưng có diện cực lớn, mắt cô lộ mừng rỡ.

Cô phấn khích nói: “Chính

[Ừm... chắc thế.] Mặc dù hoàn toàn không biết rốt cô muốn làm gì.

Trì Anh đi vào, lén rón rén đi vòng ngoài vòng.

Cô không dám đến quá Khác với những nơi trống khác, ở đây lại có khá người.

Bên ngoài kho chứa là chiếc xe tải khổng lồ chờ đóng gói, giống như chiếc thấy lúc đến đây, đó xe của đội tiếp tế.

Bốn cánh cửa của kho đang mở, ở mỗi vị có hơn chục người đang chất lên xe tải, trước xe có một cánh tay khổng lồ thông minh.

Trì Anh nấp trong góc, trộm vào bên trong kho.

Tất cả vật tư bên cộng lại cũng không đủ đầy mấy chiếc xe này... Hơn còn phải để lại một cho nhu cầu sinh hoạt ngày của người trong Tổng vào ngày mai.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

May quá, chắc vẫn còn chút không gian.

Nhưng... làm thế nào để vào bên trong xe đây? hơi băn khoăn.

[Đánh ngất họ?]

Mặc dù không hiểu cô làm gì, nhưng Hệ thống đưa ra một ý kiến tồi một cách vô tâm.

Trì Anh chợt tỉnh ngộ đầu: “Là một cách hay!”

Hệ thống: !!!

[Khoan đã! Khoan đã! Tôi đùa thôi, nếu thực sự ngất họ, chắc chắn ngày mai người điều tra…]

Trì Anh đành tiếc nuối bỏ.

Nhìn chằm chằm vào chiếc tiếp tế một lúc lâu, bỗng nảy ra ý tưởng.

Hàng chục người kia chỉ trách nhiệm đưa hàng lên tay robot, sau đó hàng được xếp ngăn nắp, rồi cánh robot sẽ đưa lên xe đóng thùng. Tức là bên thùng xe không có chịu trách nhiệm, hoàn do cánh tay robot điều khiển.

Cô nín thở, tìm một hở, cúi người chạy đến đầu xe rồi ngồi xổm xuống. người đóng gói đều ở sau xe, cô ở phía đầu xe là góc chết giác của họ.

Lực gió xung quanh cơ lại tập trung, khiến thân cô trở nên rất nhẹ.

Trì Anh khụy gối, dùng cẳng chân, bật nhảy mạnh cả cơ thể cô liền nhảy lên như một con mèo, lên không trung đến đỉnh tải.

Khi sắp chạm vào nóc tăng cường Phong dị quanh mình, giống như được gió đỡ, cô từ từ hạ Khi mũi chân chạm vào xe, gần như không phát một tiếng động nào.

“Phù…”

Hạ cánh an toàn!

Hệ thống đã kinh ngạc mức rớt quai hàm.

[Ký chủ, cô biết bay

Chiều cao của đầu chiếc đó ít nhất cũng phải hoặc năm mét!

Trì Anh vừa cúi người, lưng để áp sát vào xe hết mức có thể, vừa lời nó: “Không, chỉ là thể thực hiện những và đáp đất tức thời Nếu dị năng hệ đủ mạnh và sử tốt thì có thể làm được mức này.”

Hệ thống im lặng.

Đủ mạnh... sử dụng tốt…

Nó cảm thấy mình không

Trì Anh khom lưng, cẩn di chuyển trên nóc xe. xe tiếp tế không nhỏ, thân cũng dài hơn nhiều so xe tải thông thường. khá nhiều công sức mới chuyển từ đầu xe cuối xe.

Cô không dám hành động suy nghĩ nữa, nằm úp trên nóc đuôi xe. Ở vị này, cô có thể nghe ràng cuộc trò chuyện của người đang chất hàng.

“Chuyến hàng hôm nay là khu C của Khu Đông không? Haizz, không biết có thể cấp đủ hết không nữa.”

Một giọng nói có vẻ phác nói.

“Thôi đi cha…” Người khác mũi khinh thường, “Chỉ có đồ này, nếu đủ cho một mười người ở Khu Đông là may mắn lắm rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=20]

“Ài, cũng đúng. Tổng bộ sao cũng không có năng sản xuất nhiều đến thế, phần sung còn lại vẫn phải vào các khu an toàn A khác.”

“Ông nghĩ chỉ dựa vào cấp A bổ sung thì được bao nhiêu người? Bạn tôi trong đội tiếp tế Tổng cũng đã ra ngoài vận vật tư vài lần rồi. biết anh ấy nói không? Tổng số người đói ở Khu C cộng lại vượt qua số người biến dị thành zombie

Thấy người anh em chất kia sững sờ tại chỗ, vừa nói ra sự thật lắc ái ngại.

“Ôi, chỉ có chút đồ hoàn toàn không đủ…”

“Bàn luận chuyện lớn gì Lại có một người khác vài thùng hàng đi ra từ chứa, “Hai ông đừng có lắng vớ vẩn nữa, nhiều đến mấy thì chúng cũng đâu giúp được

Anh ta tiếp lời an “Cứ nghĩ thoáng ra, ít mấy anh em mình vận may thức tỉnh được dị năng Thủy và Mộc, tuy cấp hơi thấp, nhưng cũng coi khả năng sản chút thức ăn. Sau loài người chiến thắng, chúng ta là công thần góp cho nhân loại!”

“Hahaha, nói cũng đúng!”

Trì Anh lén thò đầu liếc nhìn xuống dưới.

Tất cả mọi người đều đầu bận rộn với công trong tay, vì chỉ cần đặt hóa lên cánh tay robot, cũng lười ngẩng lên nhìn hình bên trên.

Nói cách khác, chỉ cần nắm bắt đúng thời cơ, lén lút trà trộn vào thùng sẽ không khó.

Cánh tay robot có chiều chiều rộng khoảng ba đủ để che chắn tầm nhìn những người khác.

Cô bám vào mép nóc lặng lẽ chờ đợi thời thích hợp.

Khi hàng hóa trên cánh robot dần dần được chất lên, cho đến khi kiện hàng vị trí cao nhất đủ và những người bên dưới thể xếp thêm lên được người phụ trách điều cánh tay robot mới nút điều khiển.

Ngay tại khoảnh khắc cánh robot đã nâng lên đến cao thích hợp và chuẩn bị vào thùng xe, Trì Anh người cực kỳ khéo léo, nhàng đáp xuống trên đó, với nó đi vào trong thùng xe.

Không ai phát hiện ra.

Cô nhìn xung quanh, bên thùng xe trống rỗng, chỉ chưa đến một phần năm không được lấp đầy bằng vật Kết hợp với số lượng lại trong kho chứa, cô tính sơ bộ, ngay khi chất hết vật trong kho vào, cũng khó đạt một nửa không gian.

Cô nhìn số điểm tích trong Hệ thống, xấp xỉ mươi nghìn điểm…

Cô hỏi Hệ thống: “Đồ cửa hàng Hệ thống đã hàng riêng xong chưa?”

[Xong rồi. Vì yêu cầu chủ rất đơn giản, khả năng kỹ thuật của thế chính, hầu như không cần gian chỉnh sửa gì.]

Ừm... Dù sao, cũng chỉ in thêm vài chữ vào bên trong của mỗi bao bì

Hệ thống âm thầm càu

Lúc nãy trên đường Trì nói về yêu cầu đặt riêng, nó còn tưởng sẽ là yêu cầu phức tạp nào

Hệ thống: [...Đây là thử của cô à?]

Trì Anh vẫn đang tập nghiên cứu các mặt hàng cửa hàng Hệ thống, tiện miệng lời: “Ừ!”

Đầu tiên, cô đổi mười bánh quy nén, mỗi thùng trăm gói, chỉ riêng số này tốn ba nghìn điểm của Tiếp theo là gạo cô đổi hai mươi bao loại. Nhìn lại số còn lại, đã tiêu năm nghìn điểm.

Trì Anh không do dự, đầu đổi cả thùng nước các loại thức ăn lặt vặt chỉ dừng lại khi tích lũy còn dưới bốn nghìn điểm.

Ngẩng đầu lên, nhìn số chỉ chiếm thêm một mười không gian trong thùng xe, nhíu mày.

Hình như, cũng không nhiều

Hệ thống mệt mỏi nói: rất nhiều rồi. Kiếm không dễ, Ký chủ ơi, tôi xin cô, xin hãy tiêu tiết kiệm một chút đi.]

[Chừng này đồ, đã hoàn đủ dùng cho hàng chục C rồi!]

Trì Anh không hề bận vẫn đang suy nghĩ có đổi thêm chút nữa không.

Mãi đến khi Hệ thống thời ngăn lại.

[Nếu cô còn chất thêm vào, số lượng hàng hóa lệch quá lớn, có khi lại phát hiện đấy!]

Trì Anh lúc này mới nuối từ bỏ ý định thêm.

Cô tùy tiện mở một bánh quy nén, xé bao Chậm rãi ăn hết một miếng

Khi miếng cuối cùng được ra, cô thấy mấy chữ đập vào mắt.

Người tặng:Trì Anh, được in ràng bên dưới.

Đây chính là yêu cầu hàng riêng của cô.

Mặt Trì Anh hơi đỏ.

Cứ thấy sao sao ấy, tên mình lên, còn bị ta thấy, thấy hơi trơ trẽn.

[Trọng tâm không phải ở đâu!] Hệ thống gào lên.

Nó hơi nghẹn lời: [Cô làm như vậy thực sự thể kiếm được Chỉ số Thánh ư? Lỡ đâu mười nghìn tích lũy kia đổ sông biển thì có phải là bất cập hại không?]

Trì Anh thản nhiên nói: biết chấp nhận đầu tư, mất thì mới có được. Đây quy luật tiền đẻ tiền!”

Hệ thống không nghe lọt vẫn đang tiếc nuối vạn điểm tích lũy mà Trì đã tiêu xài.

Đồ phá gia chi tử! phá gia chi tử!

Lúc này nó không khỏi đến Vân Linh, nữ chính biết bao, một lần đã cung tận bốn mươi nghìn điểm lũy!

Dù Trì Anh có hoang đi một vạn điểm, phần lại vẫn rất đáng kể.

Đang nghĩ như vậy, Trì đột nhiên lên tiếng: “Đi

[Đi đâu?]

Trì Anh: “Ừm? Không phải ba chiếc xe tiếp tế sao?”

[...]

Không, không phải là điều đang nghĩ đấy chứ?

Hoàn thành nốt ba chiếc tiếp tế còn lại theo pháp cũ, Trì Anh rời khỏi chứa với Chỉ số Thánh đã tiêu xài hết Hệ thống với ánh mắt rỗng.

[Tích lũy... Tích lũy... Tích

Hệ thống mang theo sự nuối điên cuồng phát ra đầu Trì Anh.

Trì Anh động viên nó: nản lòng, rồi sẽ kiếm được thôi mà!”

[Tích lũy... Tích lũy…]

Trì Anh: “...” Thôi được, cũng hết cách rồi.

Đợi đến khi cô quay bên ngoài căn cứ, Hệ cuối cùng cũng hồi phục lại chút lý trí.

[Lúc đi thì hào sảng giờ thì hay rồi, cô vào lại bằng cách nào?]

Thông tin của cô không lưu trữ trong cơ sở liệu của Liên Minh, hoàn toàn thể vào được.

Trì Anh không đáp lời, đi vòng nửa căn cứ, khu vực bên cạnh.

[Ở đây làm gì có nào.]

Chỉ có một bức tường gần hai mươi mét.

Trì Anh lấy chìa khóa thắt lưng xuống, lắc lắc tay: “Bên trong bức tường này nhà kính của Cố đó.”

[...À!]

Hệ thống lần này đã kịp suy nghĩ của cô.

Chìa khóa Cố Trì đưa Trì Anh có thể mở cửa sau của căn phòng, và cửa đó thông ra nhà trồng trọt bên ngoài. Nói khác, Trì Anh hoàn toàn thể trở về nhà khu nhà kính đó.

Chỉ là…

Nó nhìn bức tường cao kia, không chắc chắn hỏi: như vậy, cô vào được không

Trì Anh: “Cứ thử xem

Cô hít một hơi thật mượn lực nhảy, mở dị hệ phong đến mức tối đa. tường cao hai mươi mét, cô vượt qua một cách nhàng.

Việc hạ xuống còn đơn hơn, chỉ cần thả lỏng thể theo lực gió hướng lên được.

Đầu tiên là hai chân đất, sau đó phần thân của Trì Anh cũng không kiểm được quán tính mà đổ May mắn là cô kiểm rất tốt, chỉ dùng một chống đất để giữ thân hình. Cứ như hiệp khách biết khinh công bay từ mái nhà, động vô cùng phóng khoáng.

Cô thản nhiên nói: “Hạ an toàn!”

Nhưng cô không hề nghe tiếng reo hò của Hệ

[Ký... Ký chủ…]

Giọng Hệ thống nghe có không ổn.

Trì Anh nghi ngờ ngẩng lên, đầu tiên là nhìn vài quả trái cây vàng ươm mặt đất, và sau đó…

Là Cố Trì, người đang hai quả chanh trong tay.

Cô suýt nữa thì vấp

Trì Anh: “...”

Ý là, liệu có khả nào... Cố Trì anh ấy nhìn thấy gì cả không?

Sau một hồi tự lừa bản thân, Trì Anh nở nụ cười cực kỳ ngọt ngào: buổi tối ạ~”

Cố Trì dừng động tác hai tay đang cầm chanh, đứng thẳng dậy, nhẹ giọng đáp “Chào buổi tối.”

Anh ngước nhìn bức tường mấy chục mét, ánh mắt trầm.

“...Vậy, cô vào bằng cách

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận