Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 55  ·  32.7%

Trong phòng, Trì Anh đang mải trò chuyện với hệ thống.

Căn phòng tuy đã lâu không người ở, nhưng trông như đã dọn dẹp qua, sạch sẽ vô Đồ đạc không nhiều, ngoài vật dụng sinh hoạt cơ ra thì chẳng có gì linh

Cố Trì vốn dĩ không để mấy thứ này, trừ đồ dùng bếp là đầy đủ hơn một còn lại đều đơn giản mức. Huống chi đây lại căn phòng anh hầu như chưa đến.

Trì Anh đi một vòng, ngoại không có gian bếp thì những còn lại đều khá đầy đủ. chí ngay trước giường ngủ đặt một chiếc TV không Bật lên thì chỉ có chưa năm kênh vẫn còn hoạt động, nhiên đều là những kênh Liên minh Nhân loại vận hành trấn an dân chúng.

[Wow, đúng là cấp chỉ huy cấp, đãi ngộ khác hẳn người

Ngôi nhà không thể xem là hoa, nhưng tuyệt đối rộng rãi thoải mái. Trong thời mạt thế, còn là ở tổng bộ, đây chắc chắn nằm trong điều kiện tốt nhất.

Trì Anh gật đầu đồng ý.

Hệ thống thúc giục: [Mau đi cái cửa mà Cố Trì nói có thật sự có nhà kính

Thế là Trì Anh đi tiếp trong. Qua khỏi phòng ngủ, ở công nhỏ, cô nhìn thấy cánh mà Cố Trì nhắc đến, cửa dẫn ra ngoài.

Cô đưa tay, vặn nắm cửa.

Cửa mở ra, và tầm nhìn ngoài hiện rõ trước mắt. Một nhà kính mái vòm trong suốt xanh nhạt, bên ngoài được rất chỉnh tề, hoàn toàn với những nhà kính nông thôn thường.

Hệ thống kinh ngạc: [Lớn quá luôn!]

Trì Anh cũng nghĩ y như Thật sự… quá lớn.

Khu nhà kính được ghép từ khu riêng biệt, từ bên ngoài thể dễ dàng nhìn ra thiết bên trong mỗi khu đều giống nhau, chắc là để hợp với từng loại cây trồng. vật bên trong cũng khác nhau, đều được chăm sóc cực tốt.

[Vào thử được không?]

Trì Anh nhìn quanh, phát hiện khu đều có cửa riêng và cả đều khóa lại.

[Chìa khóa phòng mà Cố Trì cho cô chắc dùng được đó.]

Nhưng Trì Anh không động vào. bảo hệ thống: “Thôi bỏ đi. đâu giỏi trồng cây. Lỡ làm gì thì không hay.”

Hệ thống đành nói: [Được rồi, đúng. Lần sau đi cùng Cố để anh ta dẫn cô vào.]

Cốc cốc!

Cửa phòng của Trì Anh bị nhẹ.

“Là tôi, Cố Trì.”

Vừa mới dùng dị năng hệ để tắm xong, Trì Anh vội “chờ chút”, rồi nhanh chóng thay áo. Cô vuốt tóc, cố dị năng hệ Hỏa hong nhưng vì gấp quá nên trông còn hơi ướt.

Cô liếc nhìn thời gian, chưa sáu giờ.

Mở cửa ra, cô ngẩng đầu Cố Trì đang mặc áo phông

“Có chuyện gì vậy?”

Cảm nhận được hơi nước trên cô, Cố Trì theo phản xạ nghiêng người ra sau để tránh, mặt có chút ngượng ngùng.

Đúng lúc lại đến vào giờ ta vừa tắm xong…

“Trong tổng bộ có nhà ăn, mới mở được một lúc. Cô từng tới đây nên tôi qua cô có muốn đi ăn tiện dẫn đường.”

Trì Anh ngoan ngoãn đáp: “Được, tôi đổi đôi dép.”

Cô khép cửa lại một nửa, đôi dép nhựa hôm nay có mang tới. Chất lượng bình thường đi vào thì rất thoải

Cầm theo chìa khóa, cô bước khóa cửa cẩn thận.

Cố Trì liếc thấy mái tóc ngang vai của cô vẫn còn mím môi nói: “Đầu cô… chỗ Thi chắc có máy sấy, đi mượn cho cô.”

Anh vốn không dùng thứ đó trong phòng chẳng có máy sấy

“Không cần đâu, mùa hè lát khô.”

Cố Trì quay mặt đi, không thêm.

Nhà ăn nằm ngay vị trí tâm của toàn bộ căn cứ.

Từ xa Trì Anh đã ngửi mùi thơm, không phải loại đồ nhanh họ vẫn nấu mỗi ngày, là mùi của thức ăn thật sự.

“Lấy một khay thức ăn.” Cố dẫn cô vào nhà ăn, đi chỗ xếp một chồng khay màu ở lối vào.

Đồ ăn không thể xem là phú, không có thịt, nhưng trái và rau đều là loại mới Tuy không thể so với món ngon tinh xảo trước thế, nhưng đặt trong bối cảnh giờ, đây chắc chắn là một ăn xa hoa hiếm có.

Chọn xong món, cô tìm một ngồi xuống. Chẳng bao lâu, Cố cũng bưng khay đến, ngồi đối cô.

“Đội trưởng Diệp, đây chẳng phải Chỉ huy Cố sao?”

Một giọng nam vang lên từ sau.

Ngón tay Cố Trì đang cầm hơi khựng lại.

“Ồ, đúng thật.” Một giọng khác vẻ bất ngờ.

“Đội trưởng Cố, lâu rồi không

Giọng nói này Cố Trì rất chính là Diệp Vô Hàn.

Anh hơi nhướng mày.

Giáo sư Vu quả là đoán còn chưa tới ngày mai mà đụng mặt rồi.

Ở đối diện, Trì Anh ngẩng lên. Bên cạnh họ có tổng ba người, hai nam một nữ. đứng ngoài cùng bên trái một người đàn ông trông bình thường, chắc là đồng đội Diệp Vô Hàn.

Còn Diệp Vô Hàn phía trước, mạo chỉ có thể xem là được, ngũ quan tiêu chuẩn, thuộc gặp trên đường sẽ quay nhìn lần nữa, nhưng chỉ thôi.

Trái lại, cô gái mặc váy trắng đứng cạnh hắn mới thực nổi bật. Khí chất thoát tục, khép hờ, đứng yên lặng như người không nhiễm bụi tựa như bước ra từ ánh cuối chân trời.

Diệp Vô Hàn cong môi, trên đeo một mặt dây chuyền đen kiểu dáng cổ xưa.

Hệ thống đột nhiên lên tiếng: bàn tay vàng của Diệp Hàn.]

Trì Anh thắc mắc: Bàn tay không phải chính là dị năng anh ta sao?

[Không phải. Sợi dây chuyền đó “không gian Linh Tuyền”, bên là một không gian rất lợi có cả một vùng suối khí.]

[Dòng suối linh khí đó có quả cực mạnh đối với người tỉnh dị năng, có thể tăng giá trị dị năng của Diệp Vô Hàn lợi hại vì thường xuyên dùng thứ suối đó.]

Trì Anh bèn nhìn kỹ hơn lần vào chiếc dây chuyền màu kia.

“Trước đây hình như chưa từng cậu đến đây ăn cơm, sao nay lại hạ mình ghé qua Cố Trì không thèm nhấc mắt, nói qua loa.

Biểu cảm của Diệp Vô Hàn lại trong thoáng chốc.

Bình thường hắn quen dùng thức từ không gian Linh Tuyền, làm có thể đến nhà ăn ăn thứ này? Chẳng qua là nói Cố Trì đã trở nên hắn cố ý đến đây thôi…

Bị Cố Trì nói trúng tim sắc mặt Diệp Vô Hàn trở khó coi. Nhưng nghĩ đến điều đó, hắn lại dần thả

Thôi kệ, Cố Trì bây giờ chỉ là một dị năng giả vượt cấp bảy mà thôi… loại chọc vặt vãnh này, hắn cần phải tức giận.

Khôi phục phong độ, hắn nhận hai khay đồ ăn mà đồng bên trái đang cầm, trong đó có vài lá rau, kiểu miễn cưỡng gắp cho có, thấy hắn xem thường đồ ăn đây đến mức nào.

Sau khi cầm lấy, hắn đặt chiếc khay hầu như chẳng có lên bàn, ngay cạnh chỗ Cố

Cũng lúc này, hắn mới để đến Trì Anh, người đang ngồi diện và có gần nửa khay ăn đầy trước mặt.

Trong mắt Diệp Vô Hàn lóe một tia kinh diễm.

Vẻ đẹp thế này… ngay cả với Vân Linh cũng chẳng hề cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=18]

Bên cạnh Cố Trì từ khi lại xuất hiện một người như Sao hắn chưa từng nghe ai tới…

Ánh mắt hắn trượt xuống khay ăn đầy ắp của cô, rồi mắt đầy khinh khỉnh, khó che vẻ đắc ý.

Nói cho cùng, cũng chỉ là phụ nữ bình thường mà thôi. đẹp khá thật đấy, nhưng so Vân Linh của hắn thì còn kém xa.

“Vân Linh, em ngồi đối diện Hắn nhìn cô gái váy trắng, vô thức dịu đi vài phần.

Cô gái được gọi là Vân không đáp, chỉ nhẹ nhàng gật Cô đi đến chỗ ngồi đối đúng ở bên trái Trì

[Ký chủ, đây chính là nữ Vân Linh đấy.]

Lần này Trì Anh cũng chẳng ngờ gì. So với Diệp Vô kiểu đó, thì vừa nhìn đã đây mới đúng chất nữ

Hệ thống liếc Diệp Vô Hàn, cưỡng nói: [Thực ra… nam chính không đến mức quá tầm thường Dáng người, gương mặt đều mà.]

Trì Anh: Ờ~

Cô không phản bác, chỉ ngẩng nhìn lướt qua gương mặt đang có biểu cảm gì của Cố Rồi cô thì thầm trong để hệ thống nghe thấy: chính này còn chẳng bằng một mười của Cố Trì ấy!

Trì Anh chẳng hề che giấu nhìn của mình. Cố Trì cảm được ánh mắt nóng rực ấy, thể không khỏi hơi cứng

Anh không dám nhìn cô, chỉ đầu gắp một đũa lớn thức nhét vào miệng, như thể làm có thể giảm bớt chút túng.

Thấy thế, Trì Anh càng tấm khen ngợi trong lòng: Anh xem người ta còn ăn khỏe nữa!

Hệ thống: […]

Hệ thống trầm mặc. So sánh này… hình như Diệp Vô Hàn là tự rước lấy nhục.

Nó quyết định tha cho Diệp Hàn, giữ lại chút thể diện nam chính, rồi đổi sang chủ khác.

Nó nói với Trì Anh về lập của Vân Linh: [Nữ chính ra không tính là nhân loại thường.]

Trì Anh: Không phải người… vậy gì?

[Cô ấy chính là bàn tay nhất của Diệp Vô Hàn. Nói khác, cô ấy là linh thể ra từ chiếc dây chuyền, dạng ý thức hội tụ cơ thể.]

Thấy Trì Anh không hề sốc, thống không nhịn được hỏi: [Ký cô không ngạc nhiên à?]

Trì Anh: Cũng bình thường thôi.

Dù gì thì bản thân cô, cách là một NPC, xét túc thì cũng chẳng tính là

[...Cũng phải.]

Tuy vậy, dù sao cũng là chính, lại thuộc “phi nhân loại” mình, Trì Anh vẫn khá tò

Cô nghiêng đầu nhìn Vân Linh chút.

Ừm… đúng là đẹp hoàn hảo mức không giống con người. Hơn khí tức quanh người cô ấy cô thấy thoải mái hơn Diệp Vô Hàn đứng cạnh nhiều.

Vân Linh cũng đang lén nhìn từ khóe mắt. Cô nắm chặt thìa, hơi căng thẳng.

Cô có thể cảm nhận được, đang ngồi cạnh mình cực kỳ

Mạnh hơn thực lực hiện tại rất nhiều. Dù có khôi đến thời kỳ đỉnh cao, muốn đầu với cô gái này là cũng khó thắng nổi.

Cô hơi bất an. Vô Hàn nói với cô, mạt thế là ăn thịt người, đa phần nhân chẳng mấy ai tốt đẹp.

Sắc mặt cô trở nên nghiêm

Đối mặt với một con người thế này, nhất định phải hết cẩn thận.

Trong khi đó, Trì Anh, vốn ấn tượng tuyệt vời với nữ lặng lẽ thu hồi ánh mắt. trí cô lại phiêu tán…

…À, cô ấy cũng không phải

Tốt quá còn gì.

Bên kia, Diệp Vô Hàn đang biết nói lời châm biếm kiểu với Cố Trì, nhưng nói chung Anh chẳng hứng thú nghe.

Suy nghĩ một lúc, cô quyết chào hỏi “đồng loại”.

“Xin chào, tôi là Trì Anh.” nhỏ giọng nói.

Vân Linh khẽ run.

Cô ấy… đang chào mình sao?

Nỗi lo lắng ban nãy lập bị quét sạch, Vân Linh cảm đến muốn rơi nước mắt.

Vị cường giả này… đúng là tốt!

[Giá trị Thánh Mẫu +100, điểm lũy +10.000.]

Hệ thống vang lên thông báo.

Cả người lẫn hệ thống đều tại chỗ.

Đồng tử Trì Anh co mạnh.

Cô… không nghe lầm chứ!

Trì Anh: …Hệ, hệ thống?

Hệ thống cũng lag mất mấy thậm chí còn kích động hơn Trì Anh.

…Ký, ký chủ!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận