Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 19  ·  5.3%
Đoạt Kiều
Chương 1
10/08/2025 00:26· 3,343 từ

Bao giờ tháng ba cũng rả mưa xuân, mưa mãi không thành ra chỉ vừa chiếc váy lụa mới đi ra một lát thôi là đã khác nào chú trâu tắm lăn lộn dưới đất.

Quốc Tử Giám đã tan học lâu nhưng lúc này trong vẫn còn mấy công tiểu thư ăn mặc xa hoa dồn một thiếu niên gầy vào một góc, bật cười hê trước dáng vẻ nhếch của hắn.

Thiếu nữ cầm đầu mặc chiếc cổ vuông màu vàng nhạt, váy lụa xếp nếp xanh sẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn xắn.

Trước ngực Thẩm Bảo Châu đeo chiếc khóa trường mệnh đúc bạc trắng, hai cây linh lan trắng muốt cài bên tóc đong đưa theo từng động của nàng. Thẩm Bảo nhặt cuốn sách của thiếu bị rơi dưới đất xé mạnh tay thành những mảnh rồi ném hết lên đầu niên. Sau đó, nàng còn vênh tự đắc, cảnh cáo “Bổn tiểu thư cảnh cáo ngươi, lần sau ngươi còn dám giỏi Tấn Vương ca ca nữa thì ta xé không phải đơn giản là sách của ngươi đâu.”

Đám đàn em của Thẩm Bảo lập tức phụ họa: “Đúng loại người xuất thân hàn như ngươi được học tại Tử Giám là đã phải ơn trời đất rồi, thế ngươi còn không biết trời đất dày, dám giỏi Tấn Vương điện hạ. Sao ngươi nhìn lại xem bản thân giá mấy xu?”

“Theo ta thì đáng lẽ ra Tử Giám không nên cho hàn môn vào học, những tự nhiên làm nơi đây mất giá mà chúng ta khó lòng biết được bọn rách áo ôm này tay chân sạch sẽ không. Ta thấy người ngợm tên bẩn như thế, chẳng bao lâu không tắm rửa rồi.”

“Ôi chao, chúng ta phải tránh tên này ra thôi. Chưa chừng trên người đám nghèo như hắn lại có mầm gì đó đấy.”

Thẩm Bảo Châu bỏ mặc cho đàn em mỉa mai Thẩm Nghiên, sau đó hất đầy kiêu ngạo, liếc nhìn Thẩm Nghiên vẫn đang giữ im “Sao hả? Bổn tiểu thư nói gì không đúng à?”

Đám đàn em hiểu ý Thẩm Châu bèn bước tới đẩy Thẩm Quy Nghiên: “Ngươi nghe thấy Bảo Châu tỷ nói với ngươi à? Ngươi bị hay bị câm hả?”

Thiếu niên bị xô ngã xuống trên người chỉ mặc một áo vải bạc phếch giặt đi giặt lại nhiều lần, áo đã xù hết cả. này, chiếc áo vải ấy bọc lấy cơ thể gầy cứng cỏi kia, cho gió mạnh thổi thốc vào áo.

“Các ngươi muốn ta nói gì?” nói của thiếu niên cực êm tai, réo rắt như tiếng trúc gõ vào mái kết băng giữa mùa đông.

Thẩm Quy Nghiên đứng dậy, không để ý tới mình mẩy nhác, vẫn nhếch môi chọc: “Chẳng lẽ các ngươi muốn nói các ngươi ỷ thế người, lấy quyền đè người, là muốn ta cũng vẫy cười bồi giống như người từng bị các ngươi bắt biến thành con chó cho ngươi ăn hiếp?”

Còn về phần tên Tấn Vương Thẩm Bảo Châu nhắc tới Thẩm Quy Nghiên lại coi thường hơn. Một kẻ ngu tới mức chỉ chép thôi còn chép không xong, thật đáng để hắn phải phí

Quả nhiên bọn ngu thì lại chơi với nhau, bất kể hèn.

“Người như ngươi mà cũng xứng chó của bổn tiểu thư sao? Sao không nhìn xem bản thân có đủ hay không đã. Đâu phải cũng được làm chó của tiểu thư.” Giọng nói trong của Thẩm Bảo Châu còn đôi chút hồn nhiên. Hễ tới chuyện hôm nay học phê bình Tấn Vương ca ca lại biểu dương một khốn bốc mùi hôi hám lại thấy bực mình.

Nếu không phải tại hắn thì lẽ ra hôm nay Tấn ca ca đã nhận cùng về nhà với nàng rồi!

Tên đàn em phụ họa: “Phải ngươi không nhìn lại thân của mình đi! Bảo tỷ của bọn ta đường đường đại tiểu thư của phủ Quốc công! Nàng ấy muốn chết ngươi thì dễ chẳng nào giẫm chết một kiến. Nếu ngươi thức thời thì quỳ xuống, dập đầu lạy Châu tỷ, sau này nhìn thấy Châu tỷ thì nhớ đi đường vòng.”

Có tên nhanh nhảu nhấn vai Quy Nghiên xuống, tính đạp xương bánh chè để hắn phải quỳ xuống. Thế nhưng lạ lùng là hắn ta chưa kịp đạp vào người Quy Nghiên thì đã ngã mặt xuống đất, quá quỷ dị.

Từ đầu đến cuối, thiếu niên lặng người trong cơn gió không có nửa phần sống lưng thanh cao, thậm chí mắt còn ngập tràn vẻ cợt và chế giễu.

Thẩm Bảo Châu nhếch môi đầy xa, ngoắc một ngón tay, tay trắng như ngọc, ngón tay hồng hào như đóa đào: “Các ngươi đè hắn cho ta. Ta muốn xem cuộc hắn có thể cứng đến đâu.”

Với loại người cứng cỏi như nếu không dạy cho một học thì e là biết trời cao đất dày

Đám đàn em nghe lệnh, lập đổ xô tới đè Thẩm Nghiên xuống.

Song lần này cũng giống như nãy, mỗi khi bọn chúng tóm được hắn thì lại thoát được. Sau vài ba như vậy, cuối cùng bọn cũng hiểu ra mình bị Quy Nghiên giỡn như giỡn khỉ!

Tất nhiên Thẩm Bảo Châu cũng phát hiện ra vấn đề. bực tức quát to: ra lệnh cho các ngươi bắt lại cho ta!”

Lúc này, học chính ở đằng nghe được động tĩnh bèn lớn: “Đã tan học các ngươi còn tụ tập làm gì?”

Thấy học chính định đi tới Thẩm Bảo Châu lập tức sợ, lũ đàn em rụt vòi lại.

“Thưa học chính, bọn ta sẽ ngay.”

Trước khi rời đi, Thẩm Bảo không quên hung hăng dọa “Lần này coi như gặp may. Nếu như có lần để ta xem ngươi làm nào mà thoát được.”

Khi Thẩm Bảo Châu và cả đã đi xa rồi, thiếu nhếch nhác khắp người nhặt nhạnh lại từng mẩu sách nàng xé nát.

Ngón tay của thiếu niên cực đẹp mắt, một lớp da bọc quanh xương ngón dài. Sau khi làn da ấy bùn, trông nó càng tái yếu đuối hơn, khiến khác càng thêm muốn ăn hắn, muốn người ta đạp, làm nhục hắn một lần

Ngay cả kẽ móng tay của Quy Nghiên cũng dính bùn. nhặt hết các trang bị xé nát vương vãi dưới lên, sau đó đi thẳng chỗ quán trà huyên náo.

Bên ngoài quán trà có một xe ngựa sang trọng khắc chữ “phủ Thịnh Quốc

Sau khi tan học, Thẩm Bảo không về phủ ngay Như Phương Các mua nướng nhân trứng muối và bánh củ ấu sữa bò hấp.

Chiếc xe ngựa khắc bốn chữ Thịnh Quốc công” vừa mới trước cửa Như Phương tên tiểu nhị tinh mắt lập cười nịnh nọt đưa số ngọt nàng chọn cho đại hoàn của nàng, luôn miệng ra những lời hay đẹp.

Phải biết rằng đại tiểu thư phủ Thịnh Quốc công không con gái rượu Thịnh Quốc công mà còn muội được các ca ca yêu vô ngần. Đại ca nàng là Tế tửu chính phẩm của Quốc Tử còn nhị ca là Thân vệ phu chính ngũ phẩm.

Một tiểu thư cành vàng lá như thế đương nhiên phải đả nịnh bợ, lấy đâu thể thờ ơ được.

Đông Nhi là đại nha hoàn Thẩm Bảo Châu. Nàng ấy hộp bánh chui vào xe ngựa, do dự một hồi vẫn phải nói: “Tiểu thư, nhân đã dặn bọn nô không được để người ăn nhiều bánh ngọt.”

Bảo Châu nằm nhoài trên chiếc nhung trắng muốt, vươn bàn trắng ngần nhón một bánh ngọt trắng hồng cho vào hai má căng phồng như sóc: “Ta chỉ ăn vài thôi mà, có gì nhiều đâu. Hơn nữa ngươi nhớ kỹ ai mới là chủ của ngươi.”

Tuy nói là chỉ ăn vài nhưng Bảo Châu lại ăn khi bụng căng phồng mới chịu dừng.

Phủ Thịnh Quốc công nằm trong Vĩnh Thanh, phủ đệ đại viện thất tiến xuất do Tiên đế ban thưởng. cánh cổng sơn son có con sư tử đá với răng sắc như sắt, trắng bạc, uy mãnh và nghiêm. Sau khi đi qua chúng, thể nhìn thấy phủ nguy nga lộng lẫy, rường cột trổ hoa văn ở trong.

Lúc Thẩm Bảo Châu thong thả đến nhà, nàng bỗng phát bầu không khí trong hôm nay hết sức lạ lùng lại không chỉ ra được lạ ở đâu.

Trái lại, ánh nắng mà trước nàng vẫn thấy ấm áp nhiên lại làm nàng run lập cập.

Sau khi băng qua lối đi hoa cúc, Bảo Châu bất bắt gặp một bóng xa lạ nhưng càng nhìn bóng ấy, nàng lại càng thấy an.

Nàng chưa kịp đi lại đó thăm thì người đó đã khuất sau những khóm cúc. Nàng bèn gọi nha hoàn chau mày hỏi: “Hôm nay khách à?”

Nha hoàn cúi đầu, đáp: “Bẩm thư, hôm nay không tới phủ làm khách

Lạ thật đấy, chẳng lẽ vừa nàng hoa mắt nên nhìn

Còn nếu như không phải nhìn thì tại sao phủ lại hạng người nghèo mạt ấy tới đây vòi tiền sai người đánh đuổi? Phải rằng hiện tại cả đại nhị ca và phụ thân nàng đều không ở

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=1]

Bảo Châu thầm thấy bất an, định về viện tử của thì chợt bắt gặp ma ma hầu hạ trong nội của mẫu thân.

Trương ma ma búi kiểu tóc mã kế, dùng trâm bạc cố định búi tóc, váy mã diện thêu hoa hình màu đỏ tía. Thấy Thẩm Châu đã về, bà ấy tủm tỉm nói: “Tiểu thư rồi, phu nhân có muốn gặp người, mời người tới viện một chuyến.”

Nghe vậy, Thẩm Bảo Châu cảm chiếc bánh nướng nhân trứng trên tay không còn ngon nữa. Nàng cắn nhẹ môi để lộ đôi chút bất “Trương ma ma nói trước ta biết đi, mẫu thân ta vì việc gì?”

Trừ phi là đại sự, nếu chẳng lý gì mẫu thân sai Trương ma ma chờ nàng.

Chẳng lẽ chuyện nàng bắt nạt môn đã bị bại lộ

Không thể nào, thường ngày nàng rất thận trọng mà.

“Chuyện ấy thì tiểu thư cứ đó là sẽ biết ngay Trương ma ma thấy thư vẫn hoàn toàn không hề biết gì, không khỏi thở

Bà ấy quan sát đôi mắt tựa như nai con ngơ rồi lại nghĩ tới mắt đào hoa của người đang trong nội viện giống hệt phu nhân và người của gia.

Ôi, sao chuyện lại như thế chứ?

Trong Tĩnh Xuân viện, loại than sương tốt nhất được để chiếc lò mạ vàng, ra hơi ấm, xua đi cái ẩm ướt của ngày xuân. nhánh hồng mai được cắm chiếc bình bằng ngọc.

Dải băng trán đính viên ngọc bảo nằm bên trên hàng được tỉa tót ngay Nét mặt của phụ nhân xinh vẫn còn vẻ ốm yếu, mi đỏ hoe. Bà ấy tay thiếu niên mãi không nghẹn ngào nói: “Xin con, tất cả là lỗi của thân. Nếu không phải tại thân năm đó sơ sót thì đã không phải chịu khổ cực như vậy rồi. Để phải chịu khổ nhiều năm như cuối cùng ta cũng tìm lại con rồi. Nếu không được con, ta thật biết ăn nói thế với liệt tổ liệt tông.”

Đã nhiều lần Thẩm mẫu muốn nhận tổ quy tông nhưng đều từ chối. Khi ấy tưởng như chuyện này đã vọng thì may sao, cuối nhi tử cũng nghĩ thông

“Hôm nay con được gặp lại thân, được nhận tổ quy con không còn gì phải cảm thấy tủi thân nữa. mẫu thân đừng rơi lệ con, nếu không con sẽ coi là bất hiếu. Huống trong chuyện năm đó, thân vốn không hề làm Thiếu niên thoải mái nói những lời ấy bằng chất giọng dương, trong trẻo.

Hắn càng nói như vậy, Thẩm lại càng áy náy, nước vừa ngừng chảy lại cầm được, tiếp tục tuôn rơi.

Nếu không tại bà ấy thì máu mủ của bà ấy bị lưu lạc bên nhiều năm.

Tống ma ma là nhũ mẫu Thẩm mẫu. Bà ấy đứng xem mẫu tử nhận không khỏi đưa tay lau nước ở khóe mắt, tiến lên Thẩm mẫu: “Phu nhân à, thiếu gia nói đúng đó, đừng khóc nữa. Nô thấy tiểu thiếu gia rất tri biết thương người.”

“Đúng đúng đúng, ngươi nói đúng, tử của ta bằng lòng tổ quy tông, đây chuyện đáng mừng, ta phải cười đúng.”

Lúc này, chiếc rèm gấm được lên, giọng nói ngọt ngào, dàng của thiếu nữ vào: “Mẫu thân, Bảo Châu về đây.”

“Có phải mẫu thân nhớ Bảo không?” Thẩm Bảo Châu tươi rảo bước đi vào nhà, những lớp váy xếp nếp ra như một đóa sen.

Nàng mới vừa kéo tay Thẩm định làm nũng thì thình trông thấy Thẩm Quy cũng ở trong phòng, bèn hét lên: “Sao ngươi lại ở

Không phải là hắn định mách với mẫu thân chuyện mình nạt hắn đấy chứ?

Thẩm mẫu nghe vậy không khỏi ngùng rút tay ra khỏi Thẩm Bảo Châu: “Bảo chính mẫu thân đã bảo thằng tới đây đấy. Có chuyện mẫu thân phải nói với

Trực giác mách bảo Thẩm Bảo rằng chắc chắn nàng không nghe mà cũng không chấp nhận nổi những gì thân sắp nói!

Thẩm mẫu cầm tay Bảo Châu, chột dạ vừa xấu hổ day dứt giới thiệu nàng biết lai lịch của thiếu này.

Thì ra năm xưa Thẩm mẫu sinh con ở phủ trên đường về quê. đó trời bất chợt đổ mưa xung quanh không có thôn hàng quán nào, may sao một miếu hoang để trú Nào ngờ trong ngôi đổ nát ấy cũng có một nhân đang sắp sửa sinh

Hôm đó trời mưa to, tình rối ren, hai nữ nhân sinh con một lúc. mẫu thương nữ nhân kia phải mình sinh con ở bên nên bảo bà tử mà mang theo qua đỡ đẻ nàng ta, còn cho ta thêm vài tấm vải sạch

Thật chẳng ngờ nữ nhân kia to gan tới mức dám tráo hai đứa trẻ. đó trời tối như bưng, mọi đều bận rộn nên mới nàng ta cơ hội dễ đánh tráo thành công.

Mấy năm gần đây, khi Bảo lớn dần, vì diện mạo nàng hoàn toàn không có nét nào giống với người Thẩm gia nên đã dẫn không ít lời bàn ra vào. Mới đầu Thẩm mẫu phản bác nhưng khi nghe đi nghe lại quá nhiều chính bà ấy cũng phải nghi. Nhất là khi người của gia đều có cặp đào hoa, còn Bảo Châu lại hữu đôi mắt nai tròn xoe, thơ. Phải biết rằng cả Thẩm lẫn Trần gia đều có ai mắt nai

Để chứng minh những lời bàn đó là không chính xác, mẫu đã cho người điều tra chuyện năm xưa.

Nào ngờ kết quả điều tra cho thấy Bảo Châu thật không phải là máu của Thẩm gia, còn nhi tử thịt của bà ấy thì đã phải chịu nhiều khó gian khổ.

“Bảo Châu à, mặc dù con phải nữ nhi ruột thịt phụ mẫu nhưng mẫu và phụ thân con cam đoan vẫn coi con như nữ ruột thịt. Những gì mà xứng đáng được hưởng thì này cũng sẽ không con phải thiếu thốn bất cứ gì.” Dù sao đi nữa, Bảo Châu cũng là nữ nhi bà ấy đã nâng như châu như ngọc suốt bao năm, con nào thì cũng bất kể phải chia xa người nào cũng chẳng khác cắt mất một miếng trên người bà ấy.

Thẩm mẫu lau giọt lệ rưng ở khóe mi, kéo hai lại giới thiệu: “Thằng tên là Quy Nghiên, sau này Nghiên sẽ là ca ca con. Thằng bé cũng đang học tại Quốc Tử Giám, các con có biết nhau.”

Khoảnh khắc này đây, Thẩm Bảo có cảm tưởng như bị đánh, đầu óc trống

Nàng không phải là nữ nhi thịt của phụ mẫu Sau này sẽ vẫn nàng như nữ nhi ruột thịt thế nào?

Hơn nữa sao Thẩm Bảo Châu không biết thiếu niên kia được!

Chuyện này quá hoang đường. Mới chiều nàng còn dẫn tụi em đi bắt nạt ta mà giờ đây người ta trở thành thiếu gia thật phủ Thịnh Quốc công, còn lại thành thiên kim giả nhà của người ta!

Đúng lúc này, Thẩm Quy Nghiên lên nhìn Bảo Châu tái mặt, cắn chặt môi, run sắp ngã khuỵu xuống. Hắn nụ cười hiền lành, vô bảo: “Thẩm học hữu, chúng lại gặp nhau rồi.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận