Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 19  ·  31.6%
Đoạt Kiều
Chương 6
17/08/2025 23:22· 3,649 từ

“Đương nhiên!” Trước khi ra hai tiếng ‘đương nhiên’ này, Bảo Châu phải nhìn xung mấy lượt, chắc chắn là mẫu không ở quanh đây dám nghiến răng nghiến lợi nói Bởi nàng rất sợ lại bẫy của tên khốn kia. khi chỉ cần nói ra được đầu tiên thì muôn vàn ức trong lòng lập tức như được chỗ trút, cứ thế tuôn ào ạt. Bảo Châu lại ngắt bông hoa, cầm trên ngắm nhìn, ánh mắt lộ rõ chán ghét: “Ta không chỉ ngươi mà ta còn ước ngươi rời khỏi Thẩm gia, viễn không quay trở lại. đã lưu lạc ở bên nhiều năm như vậy, sao còn muốn quay về mất sự yêu chiều phụ mẫu, đại ca và nhị dành cho ta?” Thân phận hai người họ đã bị lộn suốt mười lăm năm, thử đời người có bao nhiêu lần lăm năm? Cho nên, tại hắn không chết ở bên ngoài? sao hắn còn muốn trở về đi những thứ thuộc về nàng? Quy Nghiên không hề bận tâm lời lẽ ác độc mà Bảo Châu nói với mình. bẻ bông hoa trà cạnh tay mình, nhẹ nhàng cài tóc nàng rồi thở “Nhưng mà ta lại rất mong được trở thành người một với Bảo Châu muội Tên của giống hoa trà mà vừa bẻ tình cờ cũng “bảo châu”. Chỉ có điều bảo châu mà hắn ngắt xa vẻ đẹp kiều tươi tắn của Bảo đang đứng trước mặt hắn. Thẩm Châu thô lỗ rút bông hoa trên tóc xuống, nhấc đôi thêu giẫm mạnh bông vào trong đất. Nàng bực bội cười, đôi môi đỏ lên đầy mỉa mai: “Ngươi ư? xứng hả? Ngươi là ai chứ?” bẩn thỉu gì cũng bỏ lên tóc của tiểu thư, ngươi chán sống rồi không?” Sáng nay là mấy hoa vàng, còn giờ là hoa có phải hắn đang ngầm mai nàng rằng hoa nở hoa cũng phải tàn hay Vốn đầu óc Thẩm Bảo Châu được nhanh nhẹn lắm nhưng lúc đây, nàng lại động cực nhanh. Tranh thủ lúc nhị đang ở trong phủ, nàng dạy cho Thẩm Quy Nghiên bài học, phải đòi món nợ nhục nhã mà hôm nàng phải chịu! Thẩm Châu đảo mắt một rồi nảy ra một ý xấu. lấy chiếc khăn thêu ra, ghét, che mũi lại: “Người đè tên này xuống cho ta. cách là đại tiểu thư Thẩm gia, ta phải cho tên nhà quê này một phép tắc, nếu không một nào đó hắn vô với quý nhân tới phủ thì liên lụy tới phủ Quốc công chúng ta.” này nàng đã kiếm được một cớ đường hoàng, cho dù thân muốn mắng nàng cũng không mắng nổi, suy cho cùng cũng là nàng có lòng tốt. Đông Nhi Tuyết Bình túa mồ hôi muốn kéo tiểu thư lại, khuyên thư đừng nói nữa, đồng khiếp sợ sự uy nghiêm một người khác nên chỉ thể thầm mong tiểu bớt nói mấy câu. Phải biết những lời mà tiểu thư nói sự rất ích kỷ, hơn các nàng ấy chỉ nghe ba câu thôi cũng đã thể ngờ ngợ chắp ra được một chân tướng máu chó rồi. Tuy vậy, không trong số các nàng cho rằng lời tiểu thư nói gì quá đáng, thậm chí cho rằng tiểu thư nói Một tên nhà quê tới từ thôn, chưa từng trải đời, tại sao lại dám thay vị trí của tiểu thư Bảo Dù cho hắn là công Thẩm gia chân chính thì sao? Thẩm Bảo Châu vốn trông chờ Thẩm Quy Nghiên lập tức quỳ xuống xin khóc lóc van nài mình. bọn nô tì không chịu tay, đôi mắt nai của Bảo Châu bừng bừng lửa giận. lúc này, nàng chợt nghe tiếng ho khan cụt lủn. ho khan này chẳng khác nào tấm bùa định thân, khiến chân Thẩm Bảo Châu cứng lạnh ngắt, gân thái giật liên hồi. Chắc là nàng không xui xẻo vậy nhỉ? Thẩm Bảo Châu liên nuốt nước bọt, nhắm mắt tự trấn an mình. đó nàng mở mắt trông thấy phụ thân một nam nhân mặt trắng, không thân hình phúc hậu đi từ sau hòn giả Đầu nàng ong lên, xấu hổ tức giận tới mức muốn kiếm một kẽ đất chui vào. Sao lại thế chứ? ràng nàng đã chắc chắn quanh không có ai rồi, họ đã tới đây lúc nào? Núp sao không ai nhắc nàng? Có phải có kẻ ý muốn xem trò hề nàng, khiến phụ thân hoàn toàn vọng về nàng không? Thẩm Bảo cắn cánh môi đau nhói, căm trừng mắt với Thẩm Quy Chắc chắn là tên này giở trò! Mục đích của là cướp đi sự yêu thương phụ mẫu dành cho nàng để nàng khỏi đây. Quả là dạ ác độc! “...” Thẩm Quy biết Thẩm Bảo Châu ngốc, nhưng ngờ nàng còn ngốc hơn hắn Lẽ nào lúc tới đây, nàng nhận ra xung quanh hề có nha hoàn, bà tử hay sao? Đồng thời, Thẩm Nghiên lại thấy bái phục độ lật mặt nhanh hơn lật của nàng, quả là khiến người phải trầm trồ. Nếu như nàng thể làm đại tiểu thư của gia nữa thì sẽ rất hợp đi hát hí Thịnh Quốc công bước ra, lúng giải thích: “Tiểu nữ bướng, đã để đại nhân cười rồi.” Thịnh Quốc công để ba chòm râu mặc dù đã gần năm tuổi nhưng nét mặt vẫn tuấn tú. Nam nhân mặt không râu mỉm cười từ: “Đâu có, Thẩm đại tiểu quả là khẳng khái, yêu ghét ràng.” “Phụ thân, đó là vậy?” Thẩm Bảo Châu ló ra hỏi. Thẩm phụ định giới thiệu nam kia thì Cao công đã nhìn sang Thẩm Quy cười hỏi: “Quốc công gia, chẳng vị này là…” Dựa vào mạo tương tự Thịnh Quốc công năm phần và đôi đào hoa giống y người của Thẩm gia, thân của Thẩm Quy Nghiên đã hết ràng. Hôm nay Thịnh Quốc vội vàng hồi phủ là nhận được thư phu gửi, không ngờ lại cờ đúng lúc người cung cũng tới phủ. trong cung không tới sớm hơn, chẳng tới muộn hơn, tới đúng vào thời khắc trọng như thế này, khiến ta không khỏi hoài nghi, phải trong cung đã biết chuyện bế hài nhi năm xưa? bế nhầm hài nhi là chuyện nhỏ, điều mà Thịnh công bận tâm nhất là sau khôi phục thân phận cho nhi thì nên làm gì với Bảo Tuy Bảo Châu không nữ nhi ruột thịt của ấy nhưng trong số rất nhiều cái, nàng là đứa duy nhất làm ông ấy lòng. Ngay cả hai tử của ông ấy cũng hết che chở cho Bảo Châu. Quốc công nhíu mày, đang giải thích thì Thẩm Quy đã đoán ra, tiến trước một bước, chắp tay thi “Tiểu sinh nhận được đại của Quốc công gia nên cho phép ở tạm tại Quốc công.” Nghe lời giải của Thẩm Quy Nghiên, Quốc công thở phào nhõm, sau đó lại không cảm thấy áy náy, càng ngờ rằng rõ ràng hắn con cháu của Thẩm gia nhưng tự nhận là người “Ra vậy.” Cao công công không chất vấn câu trả lời chỉ mỉm cười, nhìn Bảo Châu đang bị trách phạt, cố không để ai chú ý mình: “Thẩm tiểu thư có đây “Thưa, có.” Thẩm Bảo Châu gọi tên bèn bước trước, mặc dù ngoài tỏ ra điềm tĩnh nhưng ra trong lòng nàng kỳ căng thẳng, trong nàng đang nghĩ lại xem gần đây mình đã ra những rắc rối gì. đây, nàng mới bất ném bong bóng cá trúng râu mà học chính quý báu vật, còn đổ cho bạn cùng bàn. Ngoài ra, ghét chó của Thái Bộc quá ồn ào nên nàng sai người chụp nó bao tải, cạo trụi lông ném xuống rãnh nước Nàng còn cho cá Minh hồ ăn quá nhiều thức dẫn đến tất cả chúng bị thực. Nghĩ kỹ lại thì hình nàng chẳng làm gì sai đúng không? “Đại nhân, hay gần đây tiểu nữ gây ra phiền toái gì?” Thịnh công cũng đang lo không phải Thẩm Bảo Châu ra chuyện gì ngoài rồi không. Vốn bọn họ luôn luôn tâm về Thẩm Bảo Châu, vì yên tâm nên giờ càng thêm lo lắng, không biết xảy ra chuyện gì. công công lấy ra tờ thánh chỉ màu vàng sáng, giọng tuyên đọc: “Thẩm thư tiếp chỉ.” “Phụng thiên thừa Hoàng đế chiếu viết, Thẩm có nữ nhi Bảo Châu tao dịu dàng, tri thư lễ, rất được lòng trẫm. trẫm sắc phong nàng Vĩnh An Quận chúa, ban phủ Quận chúa trăm lượng bạc.” Cao công tuyên đọc thánh chỉ xong, cười kỳ hiền hòa: “Vĩnh An Quận còn không mau tiến lĩnh chỉ, tạ ơn?” khắc thánh chỉ được lấy ra, Bảo Châu bị phụ thân bắt xuống, nuốt nước bọt, nhìn mặt già nua đầy nếp của Cao công công. tuyên thánh chỉ xong, nàng mới hồn, cực kỳ mừng rỡ: “Dân tạ chủ long ân, ngô hoàng tuế, vạn vạn tuế!” An Quận chúa thật có Trước khi đi, Cao công công lại một câu không là có ý gì. Thịnh công mừng rỡ, đích thân tiễn công công ra ngoài Dù đã cầm thánh trên tay, hai tay rẩy, Thẩm Bảo Châu cảm thấy lâng lâng như trên không hề chân thực. véo má Đông Nhi, Nhi đau hét ầm Phải khi ấy, nàng tin rằng đây không là mơ, khóe môi cười khép lại nổi. Quận chúa, không có ngày nàng lại thành Quận chúa! Hiện tại, nàng có thân phận Quận thì cho dù có bị hiện không phải là thiên kim của Thẩm gia, nàng cũng cần lo bị người xem thường, bởi dù sao cũng là Quận chúa rồi. Bảo Châu được ban thân Quận chúa, chẳng khác được ban cho một tấm bài miễn tử, ngay cả đứng cũng tự tin hơn Hừ, để xem tên khốn kia dám lấy gì ra để hiếp nàng! Thẩm Diệc Trạch khuyên mẫu thân hãy tuyên bố với ngoài tiểu đệ tử xong xuôi, lập tức tới Lang viện. Nha hoàn Lâm Lang viện đang định vào báo cho tiểu thư nhị thiếu gia tới, Thẩm Diệc Trạch xua tay, họ lui ra, còn mình cất bước đi vào trong nhà. thứ trong phòng đều hai tông màu chủ đạo là nhạt và hồng nhạt. Trên chiếc san hô ba chân một chiếc bình vẽ mỹ nhân màu xanh trời. Lúc này, trong bình cắm nghiêng mấy nhánh mai đỏ hương. Thẩm Diệc Trạch đi qua bình phong vẽ cành mai đỏ, thấy Bảo Châu đang thánh chỉ, vui vẻ lăn qua lại trên giường. Hắn ta không ghen tị: “Bảo Châu được món quà của đại ca thì có còn thích ca nữa không?” Quả nhiên đầu chí cuối hắn ta không giỏi lấy lòng Thẩm Châu bằng đại ca. thùng ngọc làm sao giá bằng một thân phận chúa. Hắn ta không ngờ ca lại dùng lời kia để xin sắc phong Bảo Châu làm Quận chúa. Bảo Châu ngồi dậy, cực kỳ túc và chân thành mắt, cánh môi đỏ mọng nói: chứ, đương nhiên muội thích ca.” Nàng không hề nhận do vừa rồi lăn trên giường nên ngoại đã xộc xệch, để lộ một xiêm y màu vàng, nốt ruồi gần xương quai xanh quyến hút hồn. “Thật chứ?” hầu Thẩm Diệc Trạch nhấp lên xuống, hắn ngồi cạnh giường, mắt sâu thẳm cuồn cuộn lấy cả mãnh liệt như thủy “Thật hơn cả trân châu nữa.” Châu sợ nhị ca nên cười tít mắt, má nhị ca, ôm hắn ta làm nũng: “Bảo thích quà của đại ca, cũng quà của nhị ca.” “Lẽ nhị ca không tin Bảo Châu sao?” Thẩm Bảo Châu không hề ý tới khoảnh khắc thơm má Thẩm Diệc Trạch, đôi hắn ta lóe lên ham muốn liệt như thế nào. Gió mát luồn qua nhành mai đỏ, đi trong phòng. Trên phiến cửa khắc hoa phản chiếu những nắng lấp loáng. Hôm sau, Châu đi ra ngoài, mặt Thẩm Quy Nghiên cũng học chung đường với Nàng hất cằm, kiêu ngạo, mũi lên trời, khoe khoang miếng ngọc màu hồng chạm khắc hình thỏ treo ở eo: thấy chưa? Ta đã nói là ca và nhị ca yêu thương nhất rồi mà. Nếu thức thời một chút mau cút khỏi nhà ta “Nếu không, lỡ một ngày nào ngươi chọc giận bổn Quận chúa bổn Quận chúa sẽ nương tay với ngươi đâu, nữa ta còn sẽ dạy ngươi biết thế nào là tắc.” Nói xong, nàng thẳng xe ngựa, bảo đánh xe rời đi. Nàng đường Vĩnh An Quận chúa, đời nào lại phải ngồi xe với một tên bốc hôi hám như Thẩm Quy Nghiên như mùi từ người hắn vào y phục mới nàng thì sao? Thẩm Bảo Châu rằng mình đã nhận được một kim bài miễn tử, dù cho phận thiên kim giả bị trần thì nàng cũng không có phải sợ. Cho nên vui vẻ tới Quốc Tử Giám, lòng thầm tính toán xem phải thế nào đuổi được Thẩm Nghiên ra khỏi Quốc Tử sau đó tống cổ khỏi Kim Lăng, tốt nhất là nghĩ cách làm phụ mẫu hoàn thất vọng về hắn, không muốn một kẻ nhơ nhuốc như hắn nhi tử. Thẩm Bảo Châu bước xuống xe ngựa, từ xa trông thấy một thiếu nữ váy màu xanh nhạt, búi tóc chữ thập, cột bằng dải lụa đỏ có đính vàng, hai mắt đỏ đi về phía mình. Châu lập tức tỏ độ khó chịu ra mặt. trách sáng nay nàng đại tiện không được, ra là có mấy thứ bẩn đang chờ ở chỗ “Thẩm Bảo Châu, giờ ngươi ý lắm, phách lối lắm phải không?” Tiêu Vũ Nhu thiếu nữ trước mắt, không duy nổi vẻ đoan trang, thùy mị xưa nữa, chỉ còn lại oán hận ngập trời. Tại sao này lại xảy ra mình mà không phải người không biết làm khác, cả ngày chỉ gây chuyện thị phi như Thẩm Châu? Bảo Châu tưởng rằng nàng đang nói tới thân phận An Quận chúa của nên lập tức ưỡn thẳng lưng, nói đầy đắc ý và trương: “Bổn Quận chúa phải chỉ mới phách ngày một ngày hai, qua cái miệng ghẻ ngươi lại thành bây giờ ta dám phách lối? Lẽ nào hôm hôm kia thì ta không lối hay sao?” “Cơ mà biết sao được, ai bảo ngươi tốt số như ta, không đại ca, nhị ca thương như ta.” Bảo Châu ho tiếp tục khoe miếng bội hình chú thỏ được tặng, đang đeo ở eo: ta cảm thấy ngươi rất ghét, nhưng hôm nay lại tới chúc mừng An Quận chúa tiếng tăm lẫy này, vậy thì tính xưa giờ cũng luôn rộng lượng, thì ta cũng miễn cưỡng nhận lời chúc phúc của Tiêu Vũ Nhu nghe Thẩm Bảo nói một thôi một hồi chẳng hiểu gì, còn rằng nàng đang làm nhục mình, mắt nàng ta ngập tràn hận, bàn tay giấu trong tay siết chặt thành quyền: “Ta ngươi biết, ngươi sẽ đắc ý được lâu đâu! Ngươi đợi đấy mà xem!” Châu ngoáy tai, thở dài: “Chỉ mấy đứa ngốc mới câu đấy thôi. Quả ngươi đúng là đồ ngốc.” lẽ Tiêu Vũ Nhu không biết người xấu đều phải thầm làm chuyện xấu mà nói ra trước thì thành công hay sao? như chính Thẩm Bảo nếu như nàng định chuyện xấu thì chắc nàng sẽ không oang cho cả thiên hạ biết. Thẩm Châu vừa mới tới đường đã thấy Khúc Anh đỏ mặt, kéo mình lại chuyện, lại còn dúi vào nàng một gói hạt ngào mật ong: “Bảo ngươi biết tối qua phủ Công chúa đã xảy chuyện chấn động trời đất chưa?” “Gì?” Bảo Châu ngác, nhưng biểu cảm của nói cho người khác nàng rất muốn biết chuyện “Ngươi còn nhớ Tiêu Nhu, nữ nhi của Trưởng Công người mà chúng ta đều ghét nàng ta thường xuyên giả vờ đuối, hại chúng ta bị sĩ mắng chứ? Chậc chậc, thật không ngờ nàng ta là loại người đó, sao ta lại ngứa mắt ta đến thế, thảo nào.” Thẩm Châu cho một hạt vào miệng, chớp mắt hiệu Khúc Hồng Anh nói tiếp. Hồng Anh bĩu môi, ghét vừa khinh: “Hóa ra Vũ Nhu là thiên giả đánh tráo thiên kim thật, thân thật sự của nàng ta nhũ mẫu của Trưởng Công chúa. trách nàng ta mang một thân chất tiểu nhân thấp quả đúng như câu nói ấy: sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột ra thì chỉ biết đào hang.” Bảo Châu cũng là thiên kim chiếm nhà người khác, nghe vậy đầu tê rần, còn chưa kịp kĩ hạt dẻ trong miệng vội nuốt xuống. Nàng chột hỏi đầy do dự: “Ngươi thiên kim giả lắm hả?” Khúc Anh gật đầu: “Đương nhiên Thiên kim giả ăn vinh hoa phú quý của kim thật suốt mười mấy hưởng thụ cuộc đời và chiếm phụ mẫu của thiên kim thật. người như vậy có khác gì cường đạo đáng chết? Nếu như là thiên kim thật biết mình bị kẻ mạo thế chỗ hưởng vinh hoa phú quý suốt mười năm thì nhất định ta chém nàng ta. Không, chém một chết luôn thì nhẹ nhàng nàng ta quá. Ta chặt đứt chân tay nàng rồi vứt vào chuồng lợn nàng ta sống không bằng heo “Không riêng gì ta mà toàn các thế gia đều khinh căm ghét loại người ăn trộm phận của người khác, lại còn biết xấu hổ đấy. Nếu mà phải loại người đấy thì sẽ không nói gì mà ngấm ngầm chơi nàng ta, cho nàng biết kẻ ăn trộm phải trả đắt.” “Bảo Châu, sao không nói gì? Hạt không ngon à?” Thẩm Châu mấp máy môi, chợt cảm thấy bầu trời vốn xanh bỗng giăng kín đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=6]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận