Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 19  ·  52.6%
Đoạt Kiều
Chương 10
18/09/2025 02:47· 3,153 từ

Thẩm Bảo Châu đang nhón một bánh sữa ngọt ngào cho miệng thì đột nhiên thấy một con chuột chết bị phanh bụng hiện ra trước nhưng nàng vẫn thản nhiên ăn miếng bánh sữa.

Hồi nhỏ nàng thường xuyên đào xác chim sẻ, chuột, mèo quanh viện tử của ca, mới đầu nàng còn hoảng bật khóc nhưng về sau nhiều cũng quen.

Thấy vậy, người không giữ được tĩnh lại là Thẩm Quy Để tránh làm Thẩm Châu ăn mất ngon, hắn dùng bọc xác con chuột chết rồi cười gằn: “Chẳng lẽ Bảo học hữu không định thích gì à?”

Bảo Châu chớp mắt: “Giải thích

“Ngươi nói xem.”

Bảo Châu liếc nhìn chiếc khăn xác chuột chết, ánh mắt vẻ châm chọc: “Chẳng Thẩm đồng môn cho rằng ta người làm mấy chuyện này

Thẩm Quy Nghiên hỏi lại: “Chẳng không phải à?”

Ngoài nàng ra, hắn thật sự nghĩ ra còn ai lại những chuyện trẻ con vậy.

Nàng đã tặng cho hắn nhiều quà” như vậy, hắn cũng qua có lại tránh phụ ý tốt của nàng.

Hắn nên tặng nàng “món quà” để phù hợp với thân Vĩnh An Quận chúa

Thẩm Quy Nghiên cứ tưởng với cách của nàng, chắc chắn sẽ giảo biện, nào nàng lại thẳng thắn thừa nhận.

“Đúng thế, chính ta đã bảo làm vậy đấy.” Thẩm Bảo thừa nhận mà chẳng do dự, thậm chí nàng còn ý nhón chân lên, vỗ hắn, bắt chước động tác của kề vào tai hắn, môi đỏ cười nhếch mép cực xấu xa: “Ngươi khó chịu hả? chịu thì ráng chịu, hoặc quỳ xuống khấu đầu lạy bổn chúa, hoặc thề với ta sẽ viễn giữ kín kia, vậy thì ta sẽ họ dừng tay. Ngươi thấy

Hiện tại, bí mật kia chẳng nào một thanh kiếm treo đầu Thẩm Bảo Châu, biết khi nào sẽ rơi xuống.

Huống hồ nàng đã sớm đắc hắn từ lâu, có đắc thêm chút nữa cũng hề hấn gì.

Thẩm Quy Nghiên chống một tay mép bàn, cướp lấy đĩa nàng ăn chỉ lại vài chiếc, lơ đãng nhìn bánh dính ở mép của “Bảo Châu học hữu tặng ta món quà lớn như kiểu gì ta cũng phải tặng một món quà lớn để đảm có qua có lại.”

Về phần tặng gì thì đương hắn sẽ tặng thứ thiếu nhất.

“Bổn Quận chúa tặng cho ngươi, cứ ngoan ngoãn nhận đi, như gom góp chút lộc.” Thẩm Bảo Châu trừng mắt trả Thẩm Quy Nghiên, không chịu thua kém chút nào. Nàng tin một kẻ nghèo rệp như hắn có thể tặng thứ tốt đẹp gì.

“Có một số phước lộc không gom góp làm gì.” Thẩm Nghiên nhẫn nhịn hồi cuối cùng không nhịn nổi nữa, phải nhắc nhở: “Ta biết nay Bảo Châu học hữu là thích chia ngọt sẻ nếu không đã chẳng có chuyện chia cho má nửa chiếc bánh lẽ phải cho vào miệng.”

!!!

Do trời mưa tầm tã suốt ngày ròng nên bài thi ngựa bắn cung bị bỏ. Sau khi kỳ thi kết Thẩm Bảo Châu cảm thấy mình sắp lìa khỏi xác. May sau kì thi nhỏ, trò được nghỉ phép hai ngày.

Trong lúc được nghỉ phép, Thẩm Châu lười biếng ở trong viện, không đi đâu, như thể sợ mình rời khỏi viện thì sẽ bị kẻ đột kích.

Lý do lớn nhất là mỗi thi xong, nàng không cảm dễ chịu vì trút được áp lực như mọi người, không hăm hở rủ bạn đi ra ngoài ăn chơi đàng phải nghỉ ngơi thời gian mới lại sức.

Tuy vậy, hễ nghĩ tới việc Quy Nghiên đã bị dạy một bài học, tinh Thẩm Bảo Châu lại tốt lên.

Tuyết Bình thấy tiểu thư thi gần như nằm bẹp trên bèn gợi ý: “Hôm trời đẹp, tiểu thư có muốn ngoài sân phơi nắng không

“Không muốn.” Thẩm Bảo Châu còn cột tóc, suối tóc buông tựa như một bức thủy mặc. Nàng uể oải nằm trên giường, trên chiếc bàn kê cạnh giường để đầy những ăn vặt mà nàng

“Hôm nay bên viện Lộc Minh động tĩnh gì không?” Thẩm Châu hỏi xong, múc muôi sữa đông cho vào miệng.

Hương vị ngọt ngào và mát tan ra trong miệng, Thẩm Châu vui vẻ, mắt dim.

Đi ra ngoài chơi sao sung bằng ở nhà ăn quà

Đông Nhi vừa đi bẻ được cành đào về, đáp: “Từ thi xong, vị công tại viện Lộc Minh không ra ngoài. Có lẽ hắn chẳng có ai ở Thẩm phủ đón hắn.”

Đông Nhi quan sát nét mặt thư đang vui vẻ thưởng đồ ăn, nhất thời vân không biết có nên nói nàng biết chuyện phu nhân tới viện Lộc Minh hay không.

Kể từ khi vị công tử xuất hiện, Đông Nhi cảm cần phải bênh vực thư vì tiểu thư là người thế. Cho dù tiểu thư phải con ruột của lão gia cũng đã được lão và phu nhân nuôi lớn. Nhiều như vậy, dù chỉ nuôi con thôi cũng phải có tình với nó, huống chi lại người dễ mến như tiểu thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=10]

Hơn nữa, đã lâu rồi phu không ghé viện Lâm Lang, ra đám hạ nhân ngóng được phong thanh cũng tỏ lạnh nhạt với tiểu thư.

“Sao mặt ngươi buồn như đưa thế?” Thẩm Bảo Châu vừa vừa múc một thìa đông cho vào miệng.

“Đâu ạ.” Đông Nhi nói lảng chuyện khác: “Tiểu thư tì qua trù nấu thêm cho người một bát không?”

Trong phủ, chỉ có đại thiếu tiểu thư của nàng mới có trù phòng hơn nữa các khoản chi tiêu trù phòng riêng của tiểu đều do đại thiếu gia chi cho người khác muốn bàn ra tán vào thì không tìm được cớ.

Thẩm Bảo Châu liếm môi, nhìn bát bạch ngọc đã trắng lại xoa chiếc bụng no tầm bảy phần, có vẻ nàng vẫn còn có thể thêm một bát nữa.

Nàng chưa kịp bảo Đông Nhi thêm một bát nữa thì mẫu đã lâu ngày thấy nay mới lại ghé qua

Thẩm mẫu bước vào viện Lâm sắc mặt rất hồng hào. thấy hai má nữ tái nhợt, bà ấy càng thêm náy. Tại sao bà ấy vì Quy Nghiên trở về mà mất Bảo Châu vậy Mấy ngày nay Bảo Châu bị ấy bỏ mặc, không biết trong buồn khổ biết nhường nào.

Huống hồ năm xưa Thẩm Bảo cũng chỉ là một đứa bi bô học nói, làm sai không phải là nàng.

Từ lúc nghe nha hoàn thông mẫu thân đang tới viện Lang, Thẩm Bảo Châu bảo Đông Nhi dọn sạch đồ trong phòng rồi đánh lên một lớp phấn, gọi một tiếng yếu đuối lại vừa đầy nhớ nhung: “Mẫu thân.”

Tiếng gọi “mẫu thân” vừa tủi vừa đậm tình mẫu tử nàng khiến trái tim mẫu nát tan, bà ấy bỗng quên mất mình tới đây gì: “Ôi cái con bé này, nha hoàn, bà tử thờ ơ với con như thế, con không đến viện Tĩnh Xuân cho mẫu thân biết?”

“Lâu rồi mẫu thân không đến Bảo Châu, Bảo Châu cứ mẫu thân không cần nữa rồi. Bảo Châu cũng muốn gặp người, nhưng mà…” Thẩm Châu hấp háy cánh mũi, mắt hoe, đầu cúi thấp, tay trắng ngần vân vê gấu bờ vai mong manh co lại rẩy.

“Bảo Châu sợ mẫu thân không gặp Bảo Châu. Nếu không Bảo Châu thì mẫu đã không bị, bị… chia cắt máu mủ của mình mười năm.” Có đánh chết nàng, nàng không gọi tên kia ca ca, nếu gọi thì sẽ mặt, mất giá biết bao.

“Nào có, người làm sai là thân của con, đâu phải ta thương con còn kịp, sao lại ghét con được.” mẫu vuốt suối tóc mềm Thẩm Bảo Châu, trong lòng vô tiếc nuối.

Nếu như Bảo Châu là nữ ruột thịt của bà ấy tốt biết bao.

“Dù cho ta không sinh ra nhưng con vẫn là nữ của ta.”

Bảo Châu nép sát người vào Thẩm mẫu, không dám tin hỏi lại: “Mẫu thân lừa Bảo Châu chứ?”

Thẩm mẫu nhéo mũi Thẩm Bảo cười vui vẻ: “Mẫu thân bao giờ lừa con

“Bảo Châu biết ngay là mẫu thương con nhất mà.” Bảo tựa sát vào Thẩm nũng nịu một hồi lâu mới ý tới Thẩm Quy Nghiên ở trong phòng.

Cho dù Thẩm Quy Nghiên không vào nội thất, nhưng chỉ bóng hắn in trên bình phong vẽ mai đỏ thôi, vẫn nhận ra hắn đang nhạo mình giả vờ giả vịt, giận bùng lên trong nàng như chiếc pháo trúc bị nổ đì đùng.

Thẩm Bảo Châu phải cắn đầu mới không thẹn quá hóa “Mẫu thân, sao, hắn, trong phòng Bảo Châu?”

Thẩm Bảo Châu vừa hỏi vừa thấy may mắn vì mình nói xấu gì với thân, nếu không chưa biết chừng Quy Nghiên sẽ đổi trắng đen, cố ý bôi nhọ nàng.

Nghe Thẩm Bảo Châu hỏi, Thẩm mới nhớ ra mục đích tới đây: “Chẳng là này, thành tích của ca ca ở học đường rất tốt, nên mẫu thân muốn thằng bé bài cho con.”

Thẩm mẫu cười rất mực dịu lấy áo khoác khoác lên nàng, đồng thời trách: con bé này thật là, sao không nói sớm là con cùng lớp với Quy Nghiên. Sau hai huynh muội cùng học, cùng tan trường tốt biết nhiêu. Trong việc học, cũng sẽ người có thể giúp đỡ Nếu không phải mẫu thân đi học chính thì đâu có biết Nghiên còn trẻ vậy đã là cử nhân rồi.”

Đương nhiên bà ấy rất vui nhi tử bằng lòng nhận quy tông, thấy nhi còn trẻ tuổi đã là cử bà ấy lại càng mừng chẳng nhà nào lại không mong cái mình có tương triển vọng.

“Việc, việc học của con thì đại ca về dạy con được mà.” Thẩm Bảo chột dạ, vô thức phản đối nghị này. Nếu như để dạy nàng thì kiểu gì nàng bị hắn lột da.

“Bảo Châu muội muội lo ta dạy nổi muội à?” Thẩm Nghiên cúi đầu, nhếch cười giễu: “Cũng phải thôi, hiện ta chỉ mới là một nhân nhỏ nhoi, làm sao sánh đại ca đã tam cập đệ*. Bảo Châu muội muội tín nhiệm ta cũng là dễ

*Tam nguyên cập đệ: người đỗ cả ba kỳ thi Hương, Hội, thi Đình.

Thẩm Bảo Châu thấy Thẩm Quy biết điều như vậy bèn vàng gật đầu: “Đúng ta có đại ca dạy ta được rồi.”

Chẳng những việc học của Thẩm Châu từ nhỏ đã do ca dạy, mà ngay những bài tập viết chữ vỡ cũng là học viết theo chữ mẫu của đại ca.

“Bảo Châu, sao con lại nói như vậy với Quy Nghiên ca của con?” Thẩm nói xong, nhận ra mình nặng bèn dịu giọng, vỗ tay Bảo Châu: “Mặc dù đại ca thể dạy con nhưng thằng bé còn bận công con không thể cứ làm phiền ca con mãi, bắt thằng đang bận tối tăm mặt mũi phải tranh thủ thời gian giảng cho con.”

“Nhưng đại ca không dạy được vẫn còn nhị ca mà, thì mời phu tử dạy cũng được.” Thẩm Bảo Châu mũi, cực lực phản đối.

Nàng không tin Thẩm Quy Nghiên lòng tốt đến thế, biết chừng hắn lại giăng bẫy chờ nàng sa lưới nên.

Thẩm Bảo Châu phát hiện ra, từ khi Thẩm Quy Nghiên lại Thẩm gia, mẫu không còn yêu thương nàng nữa. như để Thẩm Quy Nghiên lại đây lâu hơn, liệu có nào cả phụ thân, ca và nhị ca đều đuổi khỏi nhà giống như trong giấc không?

Không được! Nàng tuyệt đối không phép chuyện ấy xảy ra!

“Mẫu thân, nếu Bảo Châu không lòng thì cũng không nên nhủ, ép muội ấy chấp nhận.” Gương mặt tuấn tú Thẩm Quy Nghiên đượm nỗi đơn nhưng hắn vẫn gượng cười: biết Bảo Châu muội không thích con, không chịu nhận là ca ca, cho dù con mong mỏi được trở thành một nhà với Bảo Châu muội

“Ngươi muốn thành người một nhà ta hả? Đừng có mơ!” Châu rất muốn bất tất cả mà mắng như vậy, may mà nàng vẫn đủ trí, chỉ mím môi, quay mặt chỗ khác.

Thẩm mẫu chú ý tới tờ Thẩm Quy Nghiên cầm tay bèn hỏi: “Gì

Thẩm Quy Nghiên: “Đây là phiếu của kỳ thi tháng vừa

Thẩm Bảo Châu nghe vậy chột với tay giật lấy tờ

Chẳng phải phải bảy ngày mới điểm thi hay sao? Tại hắn lại có nó?

Lúc này, trong đầu Thẩm Bảo chỉ có một suy nghĩ nhất, đó là tuyệt không thể để mẫu thân xem

Thẩm Bảo Châu còn chưa kịp được tờ phiếu điểm thì mẫu đã nhanh tay lấy tờ giấy mỏng tang ấy. của Thẩm Bảo Châu và Quy Nghiên đều rất dễ tìm, hai đều xếp nhất, người nhất từ trên xuống, còn người nhất từ dưới lên.

Thẩm mẫu chỉ nhìn sơ qua thấy hoa mắt váng đầu, choạng ngã xuống, ngón nhàu mép giấy, hàng mày liễu chau lại như thể thể tin nổi: “Bảo Châu, sao tích của con lại mạnh như vậy?”

Bình thường, trong các phiếu điểm Thẩm Bảo Châu mang về Thẩm mẫu ký tên, Bảo Châu luôn thuộc top hai có lẽ nào: “Có phải thi con không khỏe nên mới bài không tốt không?”

“Con... Dạ... Vâng....” Thẩm Bảo Châu túng, mặt đỏ bừng, nàng dám phủ nhận.

Từ hồi nhập học, nàng và Oản Tình luôn xếp nhất, từ dưới lên. Nếu để mẫu thân biết những phiếu trước kia đều là giả thì chẳng phải chính tay nàng đẩy bà ấy đứng phía Thẩm Quy Nghiên hay sao?

Thẩm Quy Nghiên lên tiếng đúng “Chẳng trách hôm thi Bảo muội muội liên tục vào ghế của con, hóa ra do không được khỏe.”

Thẩm Bảo Châu tức run người bị Thẩm Quy Nghiên nói nàng liếc nhìn hắn, sắc như dao, sau đó lập cúi đầu, bờ mi ửng “Hôm đó đúng là con không khỏe nên không phát hết khả năng.”

Nếu không tại Thẩm Quy Nghiên sao mẫu thân lại biết thi xếp nhất từ lên? Phải biết rằng mỗi lần giấy xếp thứ hạng toàn học trò, mọi người đều ăn nát nó hoặc nhẹm đi. Đây cũng là lý chính giúp nàng nói dối nhiều mà không bị phát hiện.

Thẩm mẫu xem lại phiếu điểm, giận tới mức lập tức định: “Không được rồi, khi đại ca trở về, phải Quy Nghiên ca ca giảng cho con mới được. Con cố lên, lần thi tháng phải lọt vào top mười đấy. phải biết là Thẩm gia chúng không có ai học không hết.”

Không nói tới đại nhi tử nguyên cập đệ thì mấy nữ, thứ tử trong cũng đều là những người bụng kinh luân. Thẩm Bảo Châu đại tiểu thư của Thẩm gia, định không thể để thứ xuất kia cười chê.

Thẩm Quy Nghiên do dự: “Nhưng Bảo Châu muội muội không lòng để con phụ bài vở cho muội ấy.”

“Mẫu thân, hay là cứ để…” Bảo Châu còn chưa kịp hết câu đã bị mẫu cau mày ngắt lời: “Bảo từ hôm nay trở đi, ngày con phải dành ra một giờ để nghe tam con giảng bài. Mẫu thân sẽ kỳ kiểm tra thử tiến độ tập của con. Con

Bấy giờ Thẩm Bảo Châu mới nghĩ ra. Chẳng lẽ món lúc trước Thẩm Nghiên bảo sẽ tặng mình chính chuyện này hay sao?

Quả là một tên đê tiện, địa ác độc!

Thấy cuối cùng Thẩm Bảo Châu thông minh được một lần, Quy Nghiên cười gian, tay về phía nàng: “Bảo Châu muội, mong sau này được giúp đỡ nhiều hơn.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận