Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 19  ·  68.4%
Đoạt Kiều
Chương 13
16/11/2025 14:55· 3,628 từ

Thẩm Quy Nghiên cố che sự lạnh lùng ẩn trong đôi mắt, bụng ngón tay hắn mân mê mép trang “Chỉ là ta thấy mò, vì sao các ngươi đều là Bảo Châu học thích Tấn Vương điện

Lúc nhắc đến “Tấn Vương hạ”, Thẩm Quy Nghiên giọng thêm một chút, thoáng để sự căm giận mà hắn cố gắng không để biết.

Mục Khâm thấy Thẩm Quy hơi kỳ lạ nhưng nghĩ dù sao hắn cũng chỉ vào học ở Quốc Tử chưa đầy một tháng, nhiên là vẫn chưa nắm quan hệ giữa mọi trong trường. Với tư là đồng môn, Mục Khâm định đã làm người thì làm cho trót, tránh ngày nào đấy Thẩm Nghiên lại đắc tội người hắn không nên đắc tội.

Tấn Vương họ Tiêu, tự Diệc Lâm, đương trong tuổi Vũ Tượng*, hiện đang Hoàng tử, do Hoàng hậu Trung cung** sinh ra. ta luôn sẵn lòng hạ mình bạn với người hiền lại thêm tư chất minh, hiếu học. Mọi người tin rằng hắn ta trở thành Thái tử, nhưng mãi mà bệ hạ chưa chính thức lập Thái cho nên tương lai của ta vẫn còn là ẩn số.”

*Tuổi Vũ Tượng là một gọi cổ xưa xuất từ cuốn “Lễ ký – Nội dùng để chỉ nam giới 15-20 tuổi, đang trong đoạn học các kỹ năng quân như sử dụng binh cưỡi ngựa, bắn cung chuẩn bị ra chiến trường.

**Trung cung là nơi ở Hoàng hậu, còn được để phiếm chỉ Hoàng hậu.

Nhắc tới mối liên hệ Tấn Vương và Thẩm Châu không thể không kể đến kiện xảy ra ở An vào năm Thành An hai mươi.

Khi đó, đại tiểu thư Thịnh Quốc công mới được năm tuổi, bị kẻ xấu cóc khi đi ra ngoài, biết tung tích. Sau vụ việc xảy ra, toàn bộ Ấp bị lật tung nhưng vẫn không tìm nàng. Cuối cùng, may nhờ Hoàng tử tới An du ngoạn, lại tình cờ thấy Thẩm Bảo Châu đầu một con ngõ, đang cao triền miên.

Mục Khâm kể xong còn tị: “Bởi mới nói trời thật khéo bất công, tại lại dành hết bao nhiêu điều tốt đẹp cho người chứ?”

Mặc dù bệ hạ vẫn chính thức sắc lập tử, nhưng ai thông thái thì thể nhìn ra chắc vị trí Thái tử thuộc về Tam Hoàng tử.

Thẩm gia lại đã bốn liên tiếp giữ một ba chức Tam Công, quyền thế trời, e là từ lâu hạ đã có ý tứ hôn cho hai người họ.

*Tam Công gồm ba chức đứng đầu trong triều, đổi tùy theo các triều đại. Tần – Hán, Tam Công Thừa tướng, Thái úy, sử đại phu; cuối thời Hán thành Đại Tư mã, đồ, Đại Tư thời Tùy Đường thì Tam lại gồm Thái úy, đồ, Tư không,…

Với tư cách là đại thư của phủ Thịnh công, cuộc đời của Thẩm Bảo hết sức thuận buồm xuôi Nếu như không có bất ngờ xảy ra thì sau chắc chắn nàng sẽ thành chủ nhân của cung.

Bàn tay Thẩm Quy Nghiên chặt sách vở tới tưởng như sắp gãy cả xương, mi cụp xuống, che đi mắt lạnh lùng: “Ông đúng là bất công.”

“Đúng vậy.”

Chuông vào lớp vang lên thứ ba, báo hiệu sĩ sắp vào lớp.

Mục Khâm đã đi được đoạn, thấy Thẩm Quy chẳng những không vào lớp quay người đi theo một khác, hắn ta vội với theo: “Thẩm huynh, sắp vào rồi, ngươi đi đâu

Quyển sách trong tay Thẩm Nghiên bị bóp rúm hắn đáp trong khi không hề đầu lại: “Ta đi ra

Khu vực của lớp chữ nằm ở vị trí nhất trong Quốc Tử Giám, nhà góc phía bắc, quay về hướng nam, cây râm mát, xanh rì.

Tiêu Diệc Lâm đang thảo với thư đồng về đi đạp thanh thì chợt nghe tiếng bước chân vang lên lưng. Hắn ta phẩy bảo thư đồng lui ra, không tiếng bước chân tới đã chủ động xoay lại trước, bất đắc dĩ “Bảo Châu.”

Bảo Châu bị phát hiện nhoài người qua cửa mỉm cười, ngọt ngào gọi một “Tiêu ca ca.” Dáng vẻ nàng cực kỳ ngoan không thể nhận ra nét ngang càn rỡ như mọi

Tiêu Diệc Lâm gật đầu: vào học rồi, ngươi đây làm gì?”

Mặc dù lớp chữ “Thiên” cách lớp chữ “Huyền” xa nhưng đi từ đó qua cũng hết chừng nửa chén

*Một chén trà khoảng 10-15 nửa chén trà khoảng phút.

“Đương nhiên là vì muốn Tiêu ca ca.” Bảo dẩu đôi môi đỏ, đôi mắt trong trẻo đượm vẻ tủi “Có phải Tiêu ca không thích Bảo Châu phải không? không thì sao lại tới chúc mừng Bảo trở thành Quận chúa?”

Sau khi trở thành Quận Thẩm Bảo Châu lập muốn chạy đi chia sẻ niềm với Tiêu Diệc Lâm nhưng tên họ Thẩm kia nàng đã quên khuấy mất chuyện trọng này.

Tiêu Diệc Lâm không rõ thế nào mà Thẩm Châu lại rút ra được kết như vậy. Hắn ta đưa vuốt mái tóc đen của nàng, không nhịn được mỉm “Bảo Châu dễ thương vậy, sao cô lại thích Bảo Châu chứ.”

“Cô đã sớm chuẩn bị rồi, chẳng qua dạo cô đang bận nên quên đưa Bảo Châu, mong Bảo Châu lỗi cho cô.”

Biết tin người mình thích chuẩn bị quà cho Thẩm Bảo Châu hài lòng, gật tỏ vẻ dè dặt: “Thế tạm, nếu không ta giận huynh.”

Bảo Châu ngẩng mặt nhìn niên lang dịu dàng, mày của hắn ta tựa như cặp đao, tuấn tú như ngoại hình hết sức nhìn. Quan trọng nhất là sau Tấn Vương ca ca Thái tử. Nếu lấy Tấn Vương ca ca nàng sẽ là Thái phi, Hoàng hậu mẫu nghi hạ trong tương lai.

Tới khi nàng trở thành hậu rồi, để xem Quy Nghiên có còn dám lôi nàng là thiên kim giả dọa dẫm nàng nữa Không, chẳng những hắn không dám khi đó hắn còn cun cút nịnh bợ mới phải.

Đến lúc đó, kiểu gì cũng sẽ bắt Thẩm Nghiên đi đổ bô rồi quỳ vừa dập đầu vừa hô “Quận chúa, tiểu nhân lỗi rồi”.

Khi tiếng chuông cuối cùng lên, thấy Thẩm Bảo vẫn còn nán lại đây, chưa Tiêu Diệc Lâm bèn nhắc “Nếu như không có gì gấp thì ngươi về đi trước đi, có gì lát tới tìm cô

Từng lời nói, cử chỉ Tấn Vương đều được dỗ theo tiêu chuẩn của trữ tương lai, cho nên dù là chút việc nhỏ hắn ta cũng không được phép sai lầm, huống chi đi học muộn.

Thấy hắn ta muốn bỏ Thẩm Bảo Châu cuống vội kéo cổ tay hắn ta thức nói bằng giọng ra lệnh có phần căng: “Không được! Ta có chuyện quan trọng phải nói Tiêu ca ca.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Châu nghiêm lại, thấy tầm quan trọng của vấn

Học chính còn chưa vào cho nên thái độ Tiêu Diệc Lâm cũng không quá quyết: “Ngươi nói đi.”

“Mấy hôm nữa là tới du xuân. Ta, ta…” này, Thẩm Bảo Châu chỉ hận nỗi không thể kéo thẳng lưỡi đang líu cả ra.

Tại sao đầu lưỡi của lại kém cỏi như chứ!

“Phu tử còn chưa tới, cứ nói từ từ đừng cuống.” Đôi mắt dịu dàng Tiêu Diệc Lâm nhìn Thẩm Châu chăm chú, tựa làn gió xuân mát mẻ của ba thổi bay cảm nóng nảy, bối rối lòng.

Trước ánh mắt cổ vũ Tiêu Diệc Lâm, Thẩm Châu siết chặt nắm tay, cuối cũng ngưng líu lưỡi. Nàng mặt, ngượng ngùng đến phải cúi đầu xuống, không dám thẳng vào hắn ta: là, ta… Ta mong hôm đạp thanh, Tiêu ca sẽ đi thả đèn đăng với ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=13]

Năm nay, ngày mà Quốc Giám tổ chức đi thanh lại vừa khéo trùng với tắm Phật. Vào dịp lễ Phật, người ta sẽ đèn sông để cầu mong bình Dần dà, tập tục biến thành tặng hà cho người mình thích vào lễ tắm Phật để mong nhân duyên tốt đẹp.

Tiêu Diệc Lâm nhìn Thẩm Châu chăm chú, không mắt: “Vậy nên Bảo Châu tới ta cũng là vì chuyện

Đôi má của Thẩm Bảo lộ rõ nét ngượng Nàng nghiêm túc gật đầu, nhưng không chắc chắn lắm nên lên nhìn Tiêu Diệc một lần rồi nhanh chóng cúi mím môi: “Tiêu ca vậy liệu hôm du huynh có thể đi thả sông với ta không?”

Rủ Tiêu Diệc Lâm đi đèn sông chỉ quan trọng là nàng đã sớm định sẽ tặng hắn ta hà bao mình tự thêu vào ngày lễ tắm Phật.

Tiêu Diệc Lâm chắp hai sau lưng, không trả trực tiếp mà chỉ nhắc lại lần nữa: “Ta phải vào rồi.”

Hắn ta không từ chối thừng nhưng cũng không lời. Theo Thẩm Bảo Châu thì này có nghĩa là hắn đã đồng ý.

Nếu như hắn ta không ý thì tại sao không từ chối?

“Vậy hứa rồi đấy, hôm Tiêu ca ca sẽ thả đèn sông với ta.” Nói đây, Thẩm Bảo Châu nhác học chính kẹp một sách dưới nách, nàng không dám lại thêm, vội vàng đi.

Đi được nửa đường, Thẩm Châu cười khoe hai răng trắng, đứng dưới nắng, vẫy chào Tiêu Diệc Lâm: “Tiêu ca phải nhớ kỹ hẹn của ta và huynh đó.”

Thiếu nữ mặc váy vải màu vàng nhạt, tắm trong nắng vàng, tươi đẹp, xán tựa như một đóa hoa xuân.

Thẩm Diệc Lâm đưa mắt theo bóng Thẩm Bảo cho tới khi bóng nàng đã xa, hắn ta mới thôi trở về chỗ ngồi.

Sau khi hẹn được Tấn Thẩm Bảo Châu hân như có một chú thỏ nhảy trong lòng, nhẹ bước, khẽ ngân nga quay về thình lình trông thấy Thẩm Quy đứng dưới mái hiên. bỗng thấy thật xúi nhíu mày hỏi: “Sao ngươi đứng ở đây?”

Nhớ ra lúc này đã giờ vào lớp, Thẩm Châu tức giận, nghiến răng nghiến hỏi: “Hay lắm, có phải cố ý đứng đây ta để mách tội ta đúng

Thẩm Bảo Châu càng nghĩ tin tưởng vào phỏng của bản thân.

Dù sao thì cả người Quy Nghiên vốn đã những ý nghĩ xấu xa, ngay cọng tóc của hắn cũng giấu mưu đồ.

Thẩm Quy Nghiên bước ra bóng râm dưới mái nhếch môi, không trả lời câu của nàng mà lại hỏi: Châu học hữu đi về vậy?”

Cho rằng Thẩm Quy Nghiên mạch chuyện của mình, Bảo Châu trợn ngược mắt: “Bổn chúa muốn đi từ đâu thì đi từ đấy ai cần ngươi lo. Ngươi thì cái thá gì? Đừng dạo này mẫu thân với ngươi một chút mà quên thân phận của là gì.”

Thẩm Quy Nghiên cười vô xòe tay: “Ta không muốn biết Bảo Châu học hữu đâu về, chẳng qua nếu mẫu thân biết ngươi học thì ngươi nghĩ mẫu thân nghĩ thế nào?”

Bảo Châu nghe xong, tức quai hàm: “Tên họ kia, ngươi đang uy hiếp bổn chúa đấy à?”

Uổng công lúc trước nàng cảm thấy Thẩm Quy cũng tạm được, ngờ đâu hắn chẳng ra gì.

“Có phải là uy hiếp không thì hẳn Châu học hữu biết rõ hơn

Nghe vậy, phản ứng của Bảo Châu hệt như mèo bị giẫm trúng đuôi: “Bổn chúa nói cho ngươi biết, không phải loại người bị uy hiếp thế đâu. Nếu dám nói chuyện này mẫu thân biết thì nay tan học, ngươi đừng bước chân ra khỏi môn của Quốc Tử Giám.”

Vốn dĩ dạo gần đây thân đã lạnh nhạt nàng vì thành tích học tập nàng không tốt. Nếu như mẫu thân còn phát ra chuyện nàng định cúp học nàng thực không dám tới hậu quả sẽ thế nào, chắc chắn đó một hậu quả nàng không chấp nhận nổi.

Giọng điệu của Thẩm Quy vẫn vô tội như “Ta chỉ ăn ngay nói thật mà.”

Hắn thoáng dừng lời, đưa phủi nhẹ những hạt vốn không hề bám trên y rồi nở nụ cười: “Về liệu hôm nay tan ta có thể bước ra khỏi môn của Quốc Tử hay không thì Bảo học hữu cứ thử đi biết.”

Bảo Châu: !!!

Tên khốn này không sợ gì?

“Meoo!” Chẳng rõ từ lúc trên đầu tường đã hiện một con mèo mướp đang theo một con chuột. Con mướp cảnh giác nhìn người họ rồi nhanh chân chạy

Sau khi mèo mướp đã đi, Thẩm Quy Nghiên Thẩm Bảo Châu tức giận quay đi mất, hắn cũng thong sải bước đuổi theo “Bảo Châu học hữu muốn đi

Cánh mũi của Thẩm Bảo hấp háy. Nàng xoay lại, lườm Thẩm Quy Nghiên sắc bàn tay siết chặt thành đấm: “Ta về lớp bài!”

Nàng đâu thể cúp học được.

Đi được hai bước, Thẩm Châu lại dừng lại, đầu nhìn, thấy Thẩm Quy Nghiên mặt dày đi theo sau hàng mày của nàng chặt lại, nàng ngang ngược quát: Quận chúa cấm ngươi theo ta, nghe rõ

Thẩm Quy Nghiên cong khóe “Ta cũng muốn về học bài, mà đường về lớp chỉ có một mà thôi.”

Ngụ ý của hắn là phải chỉ mình Thẩm Châu mới có quyền đi con này.

“Chuyện đấy thì liên quan tới bổn Quận chúa! lại, ta cấm ngươi đi chung với ta.” Thẩm Bảo Châu xong, quay đầu bỏ Đi được hai bước, nàng không tâm nên quay đầu thấy Thẩm Quy Nghiên đang đi theo sau.

Nàng tức không chịu nổi: không được phép đi đường với ta, nghe chưa?”

Thấy Thẩm Quy Nghiên vẫn cười được, dường như lồng ngực Thẩm Bảo Châu nhen một ngọn lửa, đôi mắt của nàng trợn tròn: cười gì mà cười?”

“Ta cười hôm nay đẹp

“Đồ điên!” Thẩm Bảo Châu giận đến độ đuôi đỏ hồng. Nàng cắn môi, trừng lườm hắn một cái rồi váy chạy vội về chữ “Huyền”.

Chỉ chớp mắt đã tới đạp thanh.

Bầu trời xanh biếc, không gợn mây.

Do chân bị thương chưa nên Khúc Hồng Anh thể đi chơi cùng mọi người, còn lại hai người là Bảo Châu và Trương Tình đi với nhau, châu đầu tai nói chuyện.

Trương Oản Tình thấy Thẩm Châu cực kỳ nâng chiếc túi thơm trong tay nên tưởng đấy là món đồ giá mà nàng mới được, bèn sáp lại gần xem Xem xong, hàng mày của Trương Oản chau lại, nàng ấy cười túng: “Bảo Châu, hai vịt thêu trên hà bao ngươi đẹp thật đấy.”

“Vịt đâu mà vịt, rõ là ta thêu chim ương mà.” Thẩm Bảo Châu chỉ một trong hai con vịt, thích hết sức nghiêm “Ngươi xem này, chẳng phải đây là chim uyên ương sao? Vịt làm sao đẹp thế này được? Vịt sao mà có bộ nhiều màu đẹp như uyên chứ?”

“Nhưng, đó là vịt mà.” Oản Tình xem lại lần nữa, cực kỳ chắc chắn mình nhìn thấy đúng là con con vịt, hơn còn là hai con vịt được cực kỳ trừu tượng qua quýt.

Đông Nhi cười nói: “Chắc là Quận chúa nhìn rồi. Đúng là tiểu thư nhà tỳ thêu chim uyên ương Quận chúa xem đi, con uyên ương này mới đẹp, sinh động làm sao! sống động vô

Trương Oản Tình đang định làm sao mà chúng thể là chim uyên ương được Đông Nhi đã kéo tay nàng ấy, lặng lẽ nài: “Quận chúa, tiểu thư thêu hà bao này mất một tháng mới xong, người đừng nói nó giống nữa.”

Phải biết rằng đây là đầu tiên tiểu thư các nàng tập tành thêu thùa.

Trương Oản Tình hiểu ám của Đông Nhi, đành hai chữ “con vịt” đã ra miệng vào lại trong bụng, gượng gạo khen: “Đúng uyên ương thật, ban nãy ta nhầm, không phát hiện đôi uyên ương này đẹp tới vậy.”

Thẩm Bảo Châu không hề hiện ra hai người lén lút ra ám hiệu với Nàng hất cao cằm, mắt tít như vầng trăng chẳng khác nào một bát trái ngâm mật hoa quế: nghĩ có phải Tiêu ca sẽ rất vui khi được hà bao ta không?”

Trương Oản Tình giật nảy “Không phải chứ, ngươi tặng túi thơm này cho Tấn à?”

“Đúng vậy.” Bảo Châu gật thận trọng bọc túi trong khăn tay rồi ôm vào “Dù tú nương trong phủ hà bao có đẹp đâu thì cũng đâu thể chân bằng hà bao ta tay làm!”

Nàng đã cẩn thận nghe Hôm tổ chức lễ Phật, nếu nam tử bằng lòng túi thơm mà thiếu nữ tay thêu thì có là hắn ta có ý với tử này, cũng ngụ sau này nhân của hai người sẽ tốt thuận lợi, bạch đầu lão.

Lúc này, những người đi trước vốn đang tản đi chơi bỗng lũ lượt rủ chạy cùng về một hướng, thời còn cười trên đau của người khác: “Mau tới chơi xúc cúc đi, họ Thẩm sắp đánh với Tiểu Bá Vương rồi!”

Trong Quốc Tử Giám có nhiều học trò họ chẳng hạn như phủ Thịnh Quốc cũng là họ Thẩm, hơn họ Thẩm còn là trong tám đại thế gia tới Chiết Giang, cho nên thường mọi người sẽ danh xưng vào sau họ để gọi, chẳng hạn Thẩm đại tiểu thư, Thẩm công tử hoặc sẽ thẳng tên. Thế nhưng, hiện trong học đường xuất hiện tên họ Thẩm xuất hàn môn, cho nên phân biệt với những người mang Thẩm khác, mọi người đều gọi Quy Nghiên là “tên họ

Thẩm Bảo Châu nghe vậy, sáng lên, định chạy góp vui.

Xem Thẩm Quy Nghiên bị khác bắt nạt khiến sung sướng cả người, sao nàng thể bỏ lỡ được!

Đến khi về, nàng còn thể mách với phụ và mẫu thân là Thẩm Quy không hòa đồng với bạn ở Quốc Tử Giám, mình mới được đón về Thẩm nên gây chuyện thị ức hiếp mọi người.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận