Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 19  ·  57.9%
Đoạt Kiều
Chương 11
22/10/2025 14:35· 3,487 từ

“Không ngờ sau khi thi mà ngươi lại chịu ra chơi với bọn ta, ra hôm nay trời đổ cơn mưa hoa Thang Cầm Trúc là nữ của Thái phó, cũng một trong số bạn của Thẩm Bảo Châu. bình thường hay chê người các nàng trẻ con, thích nạt người khác nhưng ấy lại luôn là người đầu nghĩ cách giải quyết quả mỗi khi ba người họ rắc rối.

“Ngươi cho rằng ta muốn ra ngoài chắc?” Thẩm Bảo nằm nhoài trên bàn, rõ ỉu xỉu, thậm không thèm ăn món mà trước đây nàng thích

Nếu không phải cứ ở là lại bị bắt học thì còn lâu nàng chịu rời khỏi ấm áp của mình.

“Mà phải rồi, sao Hồng và Bình Dương vẫn chưa

Thang Cầm Trúc cầm chén lên nhấp một ngụm nhỏ liếc nàng: “Hôm đi về, Hồng Anh bị ngựa, chắc đang ở dưỡng thương. E là cũng phải răm bữa, tháng mới có thể lại được.”

Bảo Châu giật mình, suýt đổ chén trà: “Hồng Anh cưỡi ngựa từ nhỏ, mà lại ngã ngựa

Thang Cầm Trúc nhíu mày, mắt cũng lộ vẻ khó “Kể ra thì chuyện khá lạ lùng. Vốn Hồng Anh đang cưỡi đi bình thường thì bỗng một đứa bé tới, nàng ấy vội ghìm ngựa lại nhưng nhiên con ngựa lại bị bọt mép rồi ngã lăn ra nằm đè lên chân Anh. May mà đại phu nói thương không nặng, chỉ tĩnh dưỡng nửa tháng là sẽ lại.”

“Ồ?”

Cơn gió mát lành thổi chuông gió bằng đồng treo mái hiên kêu réo

Trương Oản Tình đẩy cửa đây, trông tinh thần rất oải, suy sụp, còn thấy bóng người đã thấy tiếng: “Hay là nay bọn mình tới Hoàng tự thắp hương bái đi, ta cảm thấy này mình thường xuyên chuyện xui xẻo, chẳng khác bị ma ám.”

Tối qua, lúc nàng ấy ngủ thì đột nhiên ngói mái nhà lại rớt phòng. Nếu không phải ấy nhanh chân chạy ngoài thì e là đã chôn sống trong phòng

Trước đó, lúc nàng ấy khỏi nhà, đang đi thì xe ngựa bị vỡ, chó đuổi theo tận con phố, ngay cả tập tốn công lắm mới xong cũng bị rơi nước, ướt hết.

“Nếu ta mà biết ai rủa bổn Quận chúa thì định bổn Quận chúa lột da kẻ đó!” Oản Tình căm giận lấy chiếc bánh sữa mật hình bông hoa trong Thẩm Bảo Châu.

Thẩm Bảo Châu mấp máy nàng rất muốn nói mình ăn dở chiếc bánh đó nhưng thấy Trương Tình cắn một miếng nửa chiếc bánh nên nàng thôi, lặng lẽ cầm chiếc khác lên ăn.

“Các ngươi không thấy mấy này quá trùng hợp à?” tư cách là quân quạt mo trong nhóm người, Thang Cầm Trúc cho hai người họ mỗi một chén trà.

Có lẽ ba người họ rằng đây chỉ là những xui xẻo tình cờ Thang Cầm Trúc không chuyện lại đơn giản vậy.

Bảo Châu gãi đầu: “Ta thấy quá trùng hợp.”

Thang Cầm Trúc gợi ý: có nhớ gần đây các đã cùng nhau làm không?”

Bảo Châu im lặng hồi một lúc, xòe ngón tay đếm: “Bọn ta đánh nhà Lý Thái úy, rủ nhau đi trộm thi, ăn trộm con mà Lý học nuôi đã lâu để món gà ăn mày, nước sôi vào hoa lan học chính.”

“…” Thang Cầm Trúc biết nàng trẻ con nhưng không lại trẻ con tới này, đành cạn lời trán: “Ngoài những chuyện ra thì còn chuyện nữa không?”

Trương Oản Tình lập tức ra: “Ý ngươi là mấy này đều do tên Thẩm kia làm hả?”

Nàng ấy vẫn còn nhớ khi bọn họ bắt nạt Quy Nghiên thì ngay hôm đó, ba người Vệ Trăn đều xảy chuyện.

Có một số việc mà không để ý thì vẫn bình thường, nhưng một đã để ý tìm thì sẽ phát hiện chuyện đáng sợ.

Trương Oản Tình lập tức được đả thông nhâm đốc mạch, thận trọng hỏi: Châu, dạo gần đây có thấy mình rất xẻo không?”

“Hả?” Thẩm Bảo Châu đang một chiếc bánh mã thầy vào miệng, nàng nghĩ giây lát rồi lập xị mặt, mặt nhăn nhó: “Có, hơn nữa còn cực kỳ xui xẻo!”

Trương Oản Tình và Thang Trúc dỏng tai lên nghe, Bảo Châu căm tức bàn: “Các ngươi không đấy thôi, mẫu thân biết được phiếu điểm thật ta rồi. Hiện giờ nào mẫu thân cũng ta phải tự học, ngày ít nhất một canh

Nàng vốn học kém, vậy hiện giờ còn phải học canh giờ mỗi ngày, có khác nào lấy nàng không?

Hễ nhắc tới việc này nàng lại tức tối đến đấm ngực dậm chân.

Thang Cầm Trúc: “…”

Trương Oản Tình: “…”

Đúng là xui xẻo thật, có điều chuyện xui xẻo Thẩm Bảo Châu không tổn thương về mặt xác mà là tổn về mặt tinh thần.

Bảo Châu thấy các nàng nói lời nào, bèn giận cắn một miếng bánh Đợi đại ca về, định nàng phải mách đại ca rồi đuổi cổ kia đi.

Đồng thời, trong lòng nàng thất vọng vì nhị ca ở nhà thêm một nếu không thì đã người làm chỗ dựa nàng rồi, nếu không thể lại thêm một ngày ở lại thêm một thôi cũng được mà.

Trương Oản Tình cho rằng đã tới rất gần với tướng sự việc, đang xem có nên gợi cho Thẩm Bảo Châu không thì chợt thấy Thẩm Nghiên đi qua bên trà lâu: “Bảo Châu, mau nhìn kìa, chẳng kia chính là tiểu tử Thẩm hay sao? Hắn ta định đâu thế nhỉ?”

Sau khi đoán ra nguyên dạo này bọn Vệ Trăn mình thường xuyên gặp xẻo là do Thẩm Nghiên, Trương Oản Tình nhìn Thẩm Quy Nghiên lại thấy hắn rất kỳ

Thẩm Bảo Châu nghe vậy, vội hai, ba miếng, ăn cả chiếc bánh ngọt lập tức nhoài người gần cửa sổ, tì tay lên bậu cửa, cười gian: “Muốn biết ta đi đâu thì ta lén lút bám sẽ biết ngay thôi.”

Đợi nàng nắm được thóp Thẩm Quy Nghiên, để xem Quy Nghiên có còn mượn uy của mẫu bắt nàng phải học nữa không.

Thang Cầm Trúc rất muốn hai người họ đừng bám tên họ Thẩm này tính hắn có thù báo, hơn nữa còn báo thù ngay trong ngày không để qua đêm. nhưng lời ra tới thấy Thẩm Bảo Châu tay hào hứng, Thang Cẩm lại nghĩ: Thôi vậy, cứ để nàng chơi đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=11]

Dù sao Thẩm Quy Nghiên chỉ là một tiểu tử dù có chơi đùa hắn thì cũng không gây ra hậu quả

Hôm nay Thẩm Quy Nghiên gặp ân sư trở về. đã phát hiện ra người bám đuôi nhưng đó là sát thủ người kia phái tới nên định dụ kẻ địch trong ngõ nhỏ để quyết.

Lúc đi ngang qua một bán trâm, nhìn vào tấm đồng trong quán, Thẩm Nghiên trông thấy hai mặt lấm la lấm

Thì ra một trong hai bám đuôi hắn lại là Bảo Châu.

Dù sao chiều nay hắn rảnh rỗi, chi bằng để dẫn các nàng đi quanh Kim Lăng phồn

Trương Oản Tình và Thẩm Châu vẫn chưa biết mình bị phát hiện, chỉ rằng Thẩm Quy Nghiên giỏi đi dạo, hơn còn đi rõ lung tung.

Tuy nhiên, Thẩm Bảo Châu minh nên đã nhận ra chút vấn đề. Thẩm Nghiên toàn đi dạo quán son phấn, trâm mà nam nhân thì đâu dùng tới những thứ cho nên nhiều khả hắn đi mua để tặng cho người trong

Hừ hừ, nếu nàng mà người trong lòng của hắn ai thì nàng sẽ hắn bẽ mặt.

Thấy Thẩm Quy Nghiên sắp khỏi quán, Thẩm Bảo Châu tức đuổi theo. Lúc ngang qua quầy hàng Thẩm Quy Nghiên vừa vào, người bán hàng rong nhiên gọi Thẩm Bảo lại: “Xin cô nương cho một lát.”

“Ta hả?” Thẩm Bảo Châu lại, thắc mắc, chỉ tay mình.

“Đúng vậy.” Người bán hàng trả lời rồi lập tức chiếc hộp gỗ, lấy trâm trong hộp ra, cho nàng bằng cả tay: “Cô nương là vị thứ một trăm đi qua quán của ta ngày hôm nay mà còn mặc đồ đỏ. Dạo đây quán của ta đang tổ hoạt động tặng trâm tóc cho cô nương thứ một đi ngang qua quán lại tình cờ mặc đúng đồ đỏ, để cầu mong tiền như nước, buôn bán phát

Tuy nói là trâm cài đúng hơn phải nói nó một cặp bộ dao chế tác cầu kỳ. bộ dao này gồm hạt mã não màu đỏ rỡ được thiết kế hình que kẹo hồ đặt trên nền vải màu đen, càng tôn lên sắc sáng lấp lánh của nó.

“Bảo Châu, cặp bộ dao là hình kẹo hồ lô Ta nhớ hồi nhỏ cũng từng có một như vậy.” Trương Oản hâm mộ sự may mắn Thẩm Bảo Châu, cầm cặp bộ dao, nhẹ cài lên búi tóc mượt của nàng.

Hôm nay Thẩm Bảo Châu một đôi giày đỏ tươi kim tuyến, mặc váy màu đỏ hải đường, nên cặp bộ dao lên hai búi tóc hai chẳng khác nào một quà được chuẩn bị cho nàng.

“Coi như ngươi có mắt.” Bảo Châu cầm gương đồng soi, rõ ràng rất lòng với cặp bộ được tặng, bèn lấy trong hà bao hình bông màu tím nhạt ra lượng bạc, ném cho quán: “Cho ngươi đấy.”

“Đa tạ cô nương ban Người bán hàng rong tươi nhận lấy, trong lòng nghĩ chẳng lẽ thời kẻ có tiền đều chơi trò này hay sao?

“Mau đuổi theo hắn ta, chừng mất dấu.” Lúc này, Bảo Châu vẫn chưa mục đích của mình.

Mặt trời đã lên cao, Bảo Châu đã thấm mệt thấy Thẩm Quy Nghiên không định dừng lại, không khỏi oán trách: nói xem sao mà hắn lại giỏi đi dạo nhỉ, chẳng cần dừng nghỉ chân chút nào có là trâu là thì đi bộ cả ngày cũng dừng lại nghỉ chứ?”

Thẩm Quy Nghiên vẫn luôn trì khoảng cách không xa gần với các nàng từ nãy tới giờ. Thẩm Bảo Châu nói hắn nhếch môi, sải bước tới quán vằn thắn nhất, đang định vào rồi lại nhíu mày ý, đi sang quán trà bên.

Bảo Châu cứ tưởng hắn vào quán vằn thắn đó ăn, không ngờ hắn đi ra, nàng lập thở phào nhẹ nhõm, vì nàng rất ghét ăn thắn.

Nếu hỏi vì sao nàng ghét vằn thắn thì nàng không rõ, chỉ biết rất ghét mà thôi.

Các nàng thấy Thẩm Quy đi vào quán trà bèn theo. Lúc này đang giờ cơm nên thực khách tới ăn ba người lần lượt đi quán không hề gây ý.

Thẩm Bảo Châu và Trương Tình cầm thực đơn mà nhị đưa cho, nhìn hồi lâu vẫn không nên ăn gì hay món gì ngon.

Thẩm Bảo Châu không chọn bèn chỉ tay vào bàn Quy Nghiên ngồi: “Hắn ăn gì thì ngươi mang cho bọn ta vậy.”

Tiểu nhị của quán nhìn Bảo Châu bằng ánh mắt lạ rồi gật đầu ý.

Chẳng mấy chốc, tiểu nhị mang ra cho họ hai vằn thắn nhân thịt cải thảo và một lạc.

Trương Oản Tình nhìn bát thắn rồi lại nhìn đĩa bụng đã đói tới réo lên ầm ĩ, nữa xưa nay nàng không hề kén ăn nên ngay một viên vằn cho vào miệng, mắt tức sáng lên: “Bảo ngươi nếm thử đi, cũng đó.”

“Không đâu, ta không thích vằn thắn.” Mặc dù nàng đói, nhưng nàng thật rất ghét vằn thắn. gọi tiểu nhị tới, một bát mì gà một xửng bánh

Sau khi ăn xong, Thẩm Châu tưởng rằng Thẩm Quy sẽ đi làm chuyện ngờ đâu hắn lại tục dẫn các nàng dạo Kim Lăng.

Sau hơn nửa ngày, Trương Tình đã mỏi nhừ chân vẫn không thấy Thẩm Nghiên có ý định lại: “Bảo Châu à, ta đi dạo lâu vậy không về nhà, phải hắn ta đã hiện ra chúng ta cố ý trêu chọc chúng không?”

Dù sao mới đây nàng còn mới phát hiện ra cách Thẩm Quy Nghiên ngoài bất nhất, người có thù tất

Thẩm Bảo Châu cầm que hồ lô trên tay, cắn miếng, tuy phủ nhận không mấy chắc chắn: không phải vậy đâu.”

Nếu như Thẩm Bảo Châu hiện ra có người dám gan bám đuôi nàng nhất định nàng sẽ người đánh gãy chân của kẻ đó chứ không nào có chuyện dụ bám đuôi đi theo lượn khắp phố phường Lăng như thế này.

“Bảo Châu, ngươi xem nơi tới kìa, đó là, là, Trương Oản Tình kinh kéo tay áo Thẩm Châu.

Bảo Châu nheo mắt nhìn phía đó thì thấy hai họ đã bất tri giác đi theo Thẩm Nghiên tới ngõ Dương nổi tiếng ở thành Nam.

Do trong ngõ Dương Liễu là kỹ nữ thấp kém gái giang hồ, lại nhiều ngách nhỏ chật tối tăm nên người Lăng thường gọi việc đi hoa vấn liễu” là dạo trong ngõ”.

Sở dĩ ngõ Dương Liễu tiếng là vì nơi này trồng một cây dương tán rợp trời.

“Hay lắm, ta biết ngay ta không phải người tử mà!” Thẩm Bảo Châu ăn kẹo hồ lô, phấn đến độ hai tỏa sáng, tỏ ý nhất phải mách chuyện này mẫu thân biết.

Nếu mẫu thân biết Thẩm Nghiên còn ít tuổi mà chịu học những thứ đẹp, lại đi chơi lâu, chắc chắn bà sẽ thất vọng về hắn, đó không cho hắn nàng học nữa.

Lúc này, Trương Oản Tình nói: “Bảo Châu, sao hắn đứng bên ngoài lâu mà không vào nhỉ?”

“Liệu có khi nào là không mang tiền nên xấu vì không xu dính đấy chứ?” Thẩm Bảo nghĩ tới khả năng bèn vội vàng tháo túi đeo bên hông ra, mười lượng bạc trong ném về phía Thẩm Nghiên.

Sau đó, Thẩm Bảo Châu thấy Thẩm Quy Nghiên thản nhặt mười lượng bạc mà không hề biết nàng không khỏi đâm coi thường hắn. Quả nhiên chính là loại người tệ, thấp hèn, sỉ.

Học chính đã dạy bọn không được nhặt của rơi hắn thì trái lại, còn thiếu nữa nhe ra cười ha hả thôi.

Thẩm Bảo Châu cứ tưởng Quy Nghiên có tiền rồi chắc chắn sẽ hăm chạy vào thanh lâu tiền, dù hắn không trong thì dù sao cũng tới đây rồi, chín làm mười, coi như cũng đã vào rồi.

Thẩm Bảo Châu đi theo Quy Nghiên hơn nửa ngày đã mệt nhoài, giờ mình đã bắt thóp hắn, nàng cho rằng không cần thiết phải bám hắn nữa.

Ngay khi các nàng định đi, Thẩm Quy Nghiên lại nhiên xoay người, đi phía họ, tỏ ra hiểu: “Bảo Châu học Trương học hữu, sao hai lại ở đây?”

Thẩm Quy Nghiên nghi rằng như hắn vẫn không nói thì hai người này vẫn tiếp tục bám mình.

Thấy mình đã bị Thẩm Nghiên phát hiện, Thẩm Bảo lập tức đường hoàng trích hắn: “Hay lắm, biết ngay ngươi chẳng hạng tốt đẹp gì mà. còn chưa tối mà đã muốn đi tầm vấn liễu rồi! Uổng ta còn tưởng rằng ngươi nhưng ít ra vẫn là bậc nhân quân tử. Nào ngươi lại hèn hạ, dơ bẩn tệ như thế.”

Nếu không muốn bị đối chỉ trích thì phải chỉ đối phương trước.

Thẩm Quy Nghiên rất muốn tay khen ngợi trình độ đũa của Thẩm Bảo Khuôn mặt tuấn hắn lộ vẻ thắc và bối rối: “Phải chăng Châu học hữu đã lầm gì rồi chăng? tới đây chỉ để một quyển sách mà thôi.”

“Hừ, thành Kim Lăng có tiệm sách như vậy sao không mua mà lại đến đây để mua Ngươi tưởng bổn Quận ngu chắc? Hơn nữa, chỗ thì có sách gì Đừng nói là mấy sách đáng xấu hổ nhé?” Cho dù chỗ này bán sách thì ai cũng biết là sách gì.

Thẩm Quy Nghiên giơ quyển mình mua được lên rồi mày hỏi: “Ta tới để mua sách, còn Châu học hữu và học hữu tới đây để gì?”

“Đương, đương nhiên là bọn cũng đi mua sách.” Thẩm Châu trừng mắt đáp chẳng lẽ chỉ hắn mới được mua còn nàng không được mua

Thẩm Quy Nghiên gật gù thể nghĩ ngợi gì đó lại nở nụ cười mái: “Thì ra Bảo học hữu lại cầu như thế, xem ra hạ đã trót lấy tiểu nhân đo lòng tử rồi. Nếu Bảo học hữu không chê thì xin tặng lại quyển sách này Bảo Châu học hữu.”

“Ta không thèm.” Thẩm Bảo vừa kịp dứt lời thì Quy Nghiên đã dúi sách vào tay nàng.

Thẩm Bảo Châu mở sách xem, tức đến độ suýt ném thẳng sách vào Thẩm Quy Nghiên.

Bởi vì tên cuốn sách là “Thiên tự văn”*.

*Thiên tự văn là sách lòng dạy 1000 chữ Hán bản cho trẻ con.

Đáng ghét!

Có phải hắn đang chế nàng học dốt không?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận