Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 19  ·  15.8%
Đoạt Kiều
Chương 3
10/08/2025 22:14· 3,573 từ

Quá ghê tởm, quá ghê tởm! sao trên đời này lại người ghê tởm ghét như vậy chứ! Bảo Châu nghĩ tới những lời mà thân cầm tay mình, nói với trước khi đi học lại ước gì có thể Thẩm Quy Nghiên ra băm vụn hắn ra rồi cho chó ăn. Gì mà không được bắt nạt ca chứ? Chẳng phải chưa bắt nạt thành công sao! Mẫu thân lại muốn nàng quan tâm hắn lúc Quốc Tử Giám. Nàng không phải đầu têu cầm đầu người tới bắt nạt là đã tốt lắm rồi đấy! khi có một số việc càng lại càng giận, càng giận lại càng nghĩ tới nhiều hơn. Ngay cả khi nhắm lại chợp mắt nghỉ Thẩm Quy Nghiên vẫn cảm nhận lúc này Thẩm Bảo đang tức nghiến răng nghiến lợi mức nào, cứ như thể một tích tắc sau nàng sẽ vồ lấy hắn rồi tươi nuốt sống hắn vậy. đầu, khi hắn được người Thẩm gia tìm ra, nghe họ cho biết về thân của bản thân, hắn từng nghĩ tới chuyện nhận là người thân. Họ đã thất lạc hắn nhiều vậy rồi mới nhớ tới và cách bù đắp cho hắn, vậy không khỏi quá đỗi nực Điều duy nhất hắn không ngờ là đại tiểu thư Thẩm gia người thế chỗ thân của hắn suốt nhiều năm lại tự dẫn xác Thấy nàng ỷ mình là đại thư của phủ Thịnh công để ức hiếp người Thẩm Quy Nghiên chợt nghĩ, nếu nàng bị tước mất thân phận nàng vẫn lấy đó làm kiêu thì có phải mọi sẽ thú vị hơn không? Châu không thể chịu cảnh ngồi chung một với Thẩm Quy Nghiên được nữa bèn lạnh ra lệnh: “Dừng xe!” Mã phu xe nghe lệnh của tiểu thư, nhiên lập tức tấp vào lề, dừng xe lại, không chậm trễ. Xe ngựa mới dừng lại, Thẩm Bảo Châu rõ thái độ chán ra mặt, chỉ tay vào Quy Nghiên vẫn luôn nhắm nghỉ ngơi từ lúc lên ngựa, cố nén lửa giận, “Ngươi xuống xe đi.” Thẩm Quy mở mắt ra, lười biếng tựa chiếc gối mềm, giọng điệu hờ cực kỳ sỉ: “Ta nhớ rõ là mới nãy mẫu thân còn dò hai huynh muội chúng phải hòa thuận với nhau cơ Bảo Châu muội muội nhanh thật đấy.” Hắn nhấn mạnh từ “Bảo Châu muội muội”, nhiên lập tức chọc giận Bảo Châu vốn đã ghét Phải thừa nhận là cố tình nói như Gương mặt xinh đẹp của Bảo Châu tức giận độ đỏ hồng cả mặt, mắt như muốn giết Nàng kéo tay Thẩm Quy Nghiên, hắn xuống xe: “Im đi, ai Bảo Châu muội muội của Ngươi còn gọi linh tinh ta sẽ dùng kim khâu cái miệng thối tha của lại, dùng búa sắt đập răng của ngươi.” “Ta cảnh cáo đến Quốc Tử Giám, ngươi được nói lung tung, càng không phép để lộ quan hệ chúng ta cho bất kỳ ai. không, ta có một vạn khiến ngươi sống dở chết dở!” Bảo Châu lườm Thẩm Nghiên cháy mắt rồi hậm hực rèm xuống, thúc giục: “Trương bá, đi đi, coi chừng muộn tiết của tảo khóa*.” *tảo khóa: học buổi sáng Nơi này đã Thẩm phủ một đoạn đối xa nên Thẩm Châu mới dám ra tay Thẩm Quy Nghiên không chút kiêng Mẫu thân bảo nàng phải quan hắn, vậy thì kiểu gì cũng phải quan tâm hắn đàng hoàng, còn về phần tâm như thế nào thì chuyện hoàn toàn do nàng định. Do Thẩm gia chưa công thân phận của Thẩm Quy nên mã phu chỉ nghĩ là thân thích nghèo tới phủ vòi tiền, vội vàng roi ngựa, chẳng mấy chốc không còn thấy tăm hơi. khi bị đẩy xuống xe ngựa, Quy Nghiên nhìn chằm theo xe cho tới khi nó mất sau góc cua mới đủng nhặt chiếc túi sách bị Bảo Châu vứt xuống đất Vị Thẩm đại tiểu thư này chỉ vứt túi sách của ngay cả túi của nàng cũng bị vứt xuống Nghĩ tới khuôn mặt giương nanh múa vuốt cố tỏ vẻ bình tĩnh nàng, Thẩm Quy Nghiên nhịn nhặt hai chiếc túi lên, sau đó thong đi tới Quốc Tử Giám. đầu gặp mặt, kiểu hắn cũng phải tặng muội muội một món quà mới Trên đường đi, trong lồng Bảo Châu tựa như ngọn lửa đang thiêu Lúc nàng tới Quốc Tử Giám, ai nhanh ý đều có thể ra nàng đang không vui, dám tùy tiện động nàng để tránh gặp xẻo. Trong lòng mọi người liên phỏng đoán xem rốt cuộc là nào không có mắt mà lại chọc giận vị đại thư này. Thường ngày Dương Quận chúa Trương Oản và tôn nữ của Đại quân - Khúc Hồng Anh chơi thân với Thẩm Bảo Hai người họ vây quanh hỏi han. “Bảo Châu, sao sắc ngươi tệ quá vậy, tối qua không ngon à?” Khúc Hồng nghĩ ra một chuyện xắn tay áo lên, hùng đòi đi xả giận cho Bảo Châu: “Có phải tên qua chọc giận ngươi không? nữa bọn ta sẽ xả giận ngươi.” Trương Oản Tình với khuôn tròn trịa mở hộp cơm của ra, lấy ra một giấy dầu: “Bảo Châu đừng giận chẳng phải hôm qua nói muốn ăn món nướng mứt hoa quế đầu bếp nhà ta hay sao? Hôm nay ta nó cho ngươi nè.” “Ta không đâu.” Thẩm Bảo Châu muốn ăn, cũng chẳng để ý tới ai, nằm sấp xuống bàn, toàn thân, cả tới cọng tóc, cũng ra cảm giác bực bội, rĩ. Thực ra hôm nay không muốn đến học đường nhưng lo lỡ như mình đến mà Thẩm Quy vạch trần chuyện nàng thiên kim giả trước mặt bao thì nàng phải làm sao. Oản Tình mở hộp cơm ra, xuống bên cạnh Thẩm Bảo Châu, tay chống cằm: “Kể lạ, hôm qua lúc Đại và Lưu Tam về nhà vẫn còn khỏe mạnh, vậy nào ngờ nửa đêm nửa hôm nhiên trên giường xuất hiện một ong vò vẽ, bọn họ bị chích, mặt sưng như mặt heo “Hai người đó chỉ bị chích là còn may người thảm hại nhất Trăn. Hắn ta bị người ta bao tải rồi ném xuống phân. Nghe nói lúc vớt hắn ta lên, trong răng còn giắt cả Khúc Hồng Anh và Trương Tình kể xong, nụ lập tức đông cứng trên Bởi vì xế chiều hôm qua, ba người kia đều cùng một chuyện, đó là ức Thẩm Quy Nghiên Cơ mà là sẽ không trùng tới mức ấy đâu nhỉ? Bảo không để tâm nghe các nàng chuyện, vẫn còn đang chìm trong cảm giác bực bội bất an thì đột nhiên mặt xuất hiện một bóng, che khuất ánh của nàng. Thẩm Bảo Châu mắt trông lên, thấy một chiếc gọn ghẽ, nàng chưa kịp nheo nhìn kỹ thì một chiếc túi màu vàng nhạt treo một miếng có gắn tua rua thiên thanh đã chiếm trọn mắt của nàng. “Ta ngươi giật mình à, Thẩm tiểu Tiếng cười pha lẫn giọng điệu ghẹo lọt vào tai khiến Thẩm Châu chợt thấy hơi lạnh bốc từ gang bàn chân. ngươi qua đây làm gì?” Thẩm Châu nhìn Thẩm Quy đứng chắn tầm mắt mình, bất giác căng ngồi lại đàng hoàng khuôn mặt nhỏ nhắn đanh lại. rất sợ hắn sẽ chấp tất cả mà nói mọi người hắn mới gia thật của phủ Thịnh công, còn nàng là thiên giả chiếm nhà của đồng thời nàng cũng sợ tế sẽ diễn ra đúng như gì xảy ra trong Không! Nếu như hắn nói thì nàng sẽ nói hắn bịa đặt, cố trả thù nàng, nàng còn có nhân cơ hội đó mà dạy hắn một bài học. Ai mẫu thân chưa công bố phận thật của hắn cơ chứ. khi nàng vẫn là đại thư của phủ Thịnh Quốc thì chắc chắn mọi người tin lời nàng. Thẩm Quy Nghiên hề biết trong lòng Bảo Châu đã nghĩ những hắn để túi sách của xuống, nói ngắn gọn: sách của ngươi này.” ngươi cứ để xuống Thẩm Bảo Châu liếc túi của mình, bấy giờ mới ra ban nãy mình chạy quá nên quên nhặt lại. tới chuyện túi sách mình đã bị bàn tay thỉu của hắn chạm vào, lập tức thấy khó lát nữa nàng sẽ người đem vứt chiếc túi này đi. Bảo Châu thấy chưa đi vội mà vẫn đứng trước bàn mình, không khỏi mắt lại, nói mát: “Ngươi để đồ xuống rồi còn đó, không chịu đi à? thế? Muốn đòi ta trả công ngươi à?” Thẩm Bảo trợn ngược mắt lên hỏi đồng thời tiện tay gỡ túi thêu hoa thược dược trên nền hoa tử đinh hương treo bên hông ra, móc ra lượng bạc, ném xuống chân tỏ thái độ khinh rẻ: “Đấy, tiểu thư ban thưởng ngươi đấy, coi như là tiền vì ngươi đã xách túi cho rất cẩn thận.” Khúc Hồng Anh bạn thân của Thẩm Bảo Châu, vậy còn tỏ ra mãn, giận nàng kém “Bảo Châu à, ngươi quá thiện nên mới tin lời người này nói, ai biết được có phải túi của ngươi bị hắn ăn hay không? Tay chân loại này hầu như đều không sạch đâu.” “Cứ coi như là ta vui nên thưởng cho hắn Bảo Châu thuận miệng đáp cho chuyện, chỉ sợ nàng ấy tiếp gặng hỏi. Khúc Hồng không ưa thái độ nhạt của Thẩm Quy Nghiên với Bảo Châu nên lườm nói năng đầy cay nghiệt: ta có lòng tốt thưởng tiền ngươi đó, sao ngươi nhặt lên? Chẳng lẽ chê một bạc còn ít hay sao? Với nghèo mạt rệp như ngươi một lượng bạc là đủ tiêu cả tháng rồi. được giúp xách túi cho Bảo của bọn ta là phước của ngươi, vậy mà ngươi còn vòi tiền, đúng là chẳng gì, quả nhiên là nghèo kiết hủ lậu.” Thẩm Quy vờ mắt điếc tai với những lời mỉa mai hắn không cúi người nhặt một bạc kia mà lại nhìn Thẩm Châu chằm chằm, ánh mắt không là có ý gì. Hắn lâu tới mức Thẩm Bảo Châu da đầu tê rần. Tới nàng sắp nổi nóng, hắn lên tiếng, giọng điệu đương nhiên mà lại pha lẫn đôi chút hoang “Chẳng lẽ không phải nên nói cảm ơn ta hay “Chẳng phải ta đã ngươi tiền rồi sao? Ta ngươi biết, đừng có được chân lân đằng đầu.” Bảo Châu một tiếng, cố ngăn vung tay lên tát hắn. Quả tên này càng nhìn lại càng người ta thấy ghét. Nàng tìm cơ hội giết hắn đi cho rồi, chỉ cần chết thì nàng không cần nơm nớp lo sợ cả ngày nữa. Đôi có một số suy nghĩ khi đã nảy sinh thì sẽ triển nhanh như cơn thần. Thẩm Quy Nghiên nhìn, giọng điệu vẫn hờ hững cũ: “Nhưng ta không cần của ngươi, có một số việc phải chỉ cần tiền có thể bù đắp được. hay ta nói như Bảo Châu muội muội thấy không?” Hắn gần như kề sát tai Thẩm Bảo Châu nói mấy chữ cuối cùng. trong mắt người ngoài, tư này của họ không khỏi thân mật, mập mờ. Thế nhưng trong tai Bảo Châu, những lời của hắn lại tựa như đang cợt nàng ăn trộm mười năm vinh hoa phú quý hắn, còn mưu toan muốn tiền của Thẩm gia mua chuộc hắn. Mọi chuyện giấc mộng đêm qua lại về trong tâm trí nàng, gương dương dương tự đắc trào nàng trong mơ trùng hoàn toàn với gương hoàn mỹ của thiếu đang đứng trước mặt Một con thiêu thân lướt qua cửa sổ, để lại tích của một ngày xuân. “Càn rỡ, ai cho phép nói chuyện với bổn thư như vậy! Ngươi gan hùm mật gấu rồi à?” cuộc Thẩm Bảo Châu thể rộng lượng thêm nàng vung tay lên tát Thẩm Nghiên: “Chẳng lẽ ta xin ngươi túi cho ta hay Ai mà biết được có là ngươi ăn trộm sách của ta hay Nếu không thì tại sao túi của bổn tiểu thư lại ở tay ngươi?” Tay nàng giơ lên giữa không trung thì bị bàn tay gầy và trắng nhợt cổ tay lại. “Có phải hay thì hẳn là Thẩm tiểu thư quá rõ.” Thiếu khom người thì thầm vào thiếu nữ, hương bồ kết mát tràn vào trong chóp mũi, nắng chiếu vào cửa sổ, sáng lên người họ. Quy Nghiên cười khẽ, chóng nới rộng khoảng giữa hai người, quay về chỗ của mình, để lại Bảo Châu mình, mặt tái xanh, bệch, xương bàn tay bị siết tức giận, tưởng như gãy làm đôi. Chỉ vì hắn “Bảo Châu muội muội cũng không bí mật bị vạch trần không?” Tên khốn! Sau khi đi rồi, Khúc Hồng Trương Oản Tình lo vây quanh nàng, tức giận thay nàng. Trương Oản Tình đảo mắt quanh rồi nhìn xuống bàn, sát chiếc túi sách có thêu “Bảo” bằng chỉ kim tuyến ở túi, khuôn mặt tròn nhăn lại: “Bảo Châu này, sao lại nhặt được túi sách ngươi thế? Ta nhớ ngươi ngồi xe ngựa Quốc Tử Giám cơ Hơn nữa hôm qua bọn họ dạy cho Thẩm Quy một bài học, không tên tiểu tử ghi hận trong lòng nên trộm nó đấy chứ? biết rằng có một số kẻ liêm sỉ thường ăn đồ mà nữ tử mang mình rồi trắng trợn tuyên với mọi người nương kia tặng riêng hắn thứ ấy, dùng ấy để dồn ép ta. Nếu là vậy thì Bảo quả thật đáng thương. “Chỉ, một chuyện ngoài muốn thôi...” Bảo Châu dạ, không biết giải thế nào, đang định bịa một cái cớ thì Hồng Anh đã giận dữ mặt, đập bàn, nói: “Ta biết chắc chắn là tên tử kia ăn trộm! đã bảo là không nên cho dân nghèo mặt chuột tai ấy vào Quốc Tử học cùng chúng ta rồi Ngươi xem đi, giờ thì sinh vấn đề rồi đó.” nay hắn dám ăn trộm sách thì chẳng biết ngày sẽ dám ăn trộm gì nữa. Chúng ta tuyệt không thể nhân nhượng cho loại này, hãy tận dụng cơ hội để đuổi hắn khỏi đây Bảo Châu, ngươi thấy nói có đúng không?” Bảo rất muốn phụ họa, cũng nhân cơ hội này Thẩm Quy Nghiên khỏi Quốc Giám, tốt nhất là phải mẫu thân hoàn toàn thất về hắn, thế nhưng lời tới miệng lại đổi thành: “Không đâu, hắn cũng là có tốt thôi.” Nàng nói chỉ muốn tát cho hai bạt tai, sao có bỏ lỡ cơ hội như vậy chứ? Chỉ một câu của Thẩm Quy mà lúc sau ở trên lớp, Châu hoàn toàn không nổi bài giảng, cũng chẳng lòng dạ nào mà nghe, chỉ chỉ tích tắc nữa Thẩm Quy Nghiên sẽ trần chuyện nàng không phải nhi ruột thịt của Thẩm Nếu như nàng biết trước khốn đó là thiếu gia thật Thẩm gia thì nhất nhất định nàng sẽ chết hắn! Chỉ cần chết thì nàng sẽ phải lo lắng hãi như bây giờ, nàng sẽ mãi là đại tiểu thư cao quý phủ Thịnh Quốc công, chứ phải kẻ mạo danh miệng người đời. Có do nàng nghĩ ngợi quá nhập Chương học sĩ* gọi liền mấy lần, nàng vẫn không nghe thấy. Cuối cùng cùng bạn không nhìn nổi, lấy bút lông chọc người nàng. Chương học 章博士: 章: họ Chương. 博士: là sĩ trong bối cảnh cổ đây không phải “tiến sĩ” đại, mà là một chức học thuật, thường chỉ những người tuệ, phụ trách việc dạy hoặc khảo sát trong Tử Giám, Thái Học hoặc các cơ quan giáo dục gia. Theo thói quen, Châu đứng bật dậy, hô “Dạ, có.” Mặc dù học sĩ không hài lòng khi mất tập trung trong học nhưng cũng không làm nàng, chỉ lắc đầu hỏi: Bảo Châu, trò có câu “giả tác chân thì diệc giả, vô vi hữu xử hoàn vô” nghĩa không?” “Dạ?” Khúc Hồng Anh giơ lên che mặt, thì thầm nhở: “Bảo Châu, Chương học đang hỏi ngươi kìa.” Ta...” Bảo Châu mấp máy đầu óc trống rỗng. Nàng thật thà trả lời là nãy nàng đang thất thần nên toàn không nghe phu tử nói không? Lúc này, Thẩm Quy Nghiên lên, cất cao giọng: “Giả chân thì chân diệc giả, hữu xử hữu hoàn nghĩa là khi coi cái giả thật quá lâu thì giả sẽ biến thành thật, ví Thẩm học hữu, từ nhớ được giải nghĩa của này cho tới khi chính là từ “hữu” tới Thẩm Quy Nghiên nói xong nhìn Bảo Châu đang cứng cả người rồi lại hờ hững mắt: "Chẳng hay học giải nghĩa như vậy đã chưa?” Chương học sĩ nghe xong, râu gật gù: “Đúng Thẩm Bảo Châu, đi phải chú tâm nghe đừng mất tập trung.” Châu rầu rĩ xoắn tay, cúi đầu ủ rũ, hổ đỏ cả tai: trò biết rồi.” Sau khi học, Bảo Châu đứng đi đến hàng cuối cùng, Thẩm Quy Nghiên lại, răng nghiến lợi đập bàn: nãy ta đã sắp ra rồi, ai mượn giả vờ thanh cao, lên giúp đỡ hả? phải ngươi muốn thấy bị bẽ mặt đúng Hay là ngươi muốn tỏ ra minh hơn bọn ta?” Thẩm Nghiên đang lấy những thư tịch cần dùng cho tiết sau, nghe vậy bèn mày, tỏ ra cực kỳ tội: “Có vẻ như tiểu thư rất có kiến với ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=3]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận