Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 12: Ăn vạ?

Ngày cập nhật : 2026-05-08 14:41:43
Sáng hôm sau, Từ Mộ Hoa tỉnh dậy trong cảm giác hít thở không thông!
Mở mắt ra nhìn, nàng suýt nữa thì trợn trắng cả mắt.
Bảo sao nàng thấy mình sắp ngạt thở, không thở được nữa rồi, đổi lại là người khác, nếu có một tấn thịt đè trên ngực thì cũng như vậy thôi!
Nhục Nhục gan to bằng trời, dám ngồi chễm chệ ngay trên người nàng, không bị nó đè chết đã là nàng may mắn lắm rồi!
Nàng vẫn còn là người đang bị thương đó! Còn có chút nhân tính nào không hả?!
Thấy nàng bị mình đè đến mức bắt đầu trợn trắng mắt, Nhục Nhục lúc này mới chậm rãi nhảy xuống: "Ngươi là heo à? Ngủ lắm thế?"
Từ Mộ Hoa nặng nề thở hổn hển mấy hơi, không phục nói: "Nhịp sinh hoạt của loài người bọn ta khác với các ngươi! Không thì tại sao các ngươi lại được gọi là cú đêm chứ? Ban đêm bọn ta phải đi ngủ!"
Chứ đâu giống bọn nó, thích nhất là chạy nhảy như điên vào ban đêm!
Nhục Nhục nghĩ ngợi một lát, hình như đúng là vậy.
"Tối qua nếu không có ta trông chừng, ngươi đã sớm bị quỷ ăn thịt rồi!" Nhục Nhục hung dữ nói.
"Ngươi chẳng biết gì cả! Nữ quỷ đó là quỷ của ta. Nàng ta mà dám ăn ta, ta chém chết nàng ta!"
Nhục Nhục nhìn Từ Mộ Hoa với ánh mắt kinh hãi, đến cả động tác liếm lông cũng khựng lại.
Nữ nhân này... lại nuôi quỷ?!
Từ Mộ Hoa nhận ra ngay, nàng lập tức ưỡn ngực ngẩng cao đầu, liếc xéo nó: "Ta lợi hại lắm đấy, vậy nên sau này ngươi cứ ngoan ngoãn đi theo ta, đảm bảo cho ngươi được ăn ngon mặc đẹp!"
Nhất thời, tâm trạng của Nhục Nhục trở nên vô cùng phức tạp.
"Sau này ngươi chính là mèo của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=12]

Không có việc gì thì cứ đi dạo khắp Từ phủ xem trong phủ này rốt cuộc còn che giấu những bí mật gì." Nói đến đây, con ngươi của nàng đảo một vòng, thấp giọng nói: "Đặc biệt là ngươi có thể ghé qua Thanh Hà viên xem thử."
Thanh Hà viên, nơi Từ Cẩm Du đang ở.
Nói ra thì trước kia hai tỷ muội cũng thường xuyên sang viện của đối phương ngồi chơi, trò chuyện, bắt bướm các kiểu. Thế nhưng mấy năm gần đây, hình như nguyên chủ đã không còn tới Thanh Hà viên thường xuyên nữa.
Trong ký ức luôn là Từ Cẩm Du tới đây. Mỗi lần nguyên chủ muốn sang Thanh Hà viên tìm Từ Cẩm Du đều sẽ gặp đủ chuyện bất ngờ, bị đủ thứ chuyện níu chân, cuối cùng không đi được.
Bất kể là nguyên chủ hay những người khác trong phủ cũng chưa từng để ý tới điểm này, cũng chưa từng suy nghĩ nhiều.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, sao nàng lại cảm thấy hơi kỳ quái nhỉ? Sao lúc nào cũng trùng hợp như vậy?
Nếu nghi ngờ của nàng là thật, vậy thì chuyện này không hề đơn giản. Nếu nàng đường đột đề nghị sang Thanh Hà viên chắc chắn sẽ khiến người khác sinh nghi. Giờ thì khác rồi, để Nhục Nhục đi dò xét tình hình đúng là thích hợp hơn cả.
Haha, biết đâu còn có thể phát hiện ra bí mật gì đó!
Nhục Nhục nhớ tới nữ nhân đã gặp hôm qua, nói: "Bổn miêu không thích vị muội muội này của ngươi."
Từ Mộ Hoa tò mò hỏi: "Vì sao?"
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, Từ Cẩm Du rất được lòng người, những ai từng tiếp xúc với nàng ta, hiếm có ai là không thích.
Trong phủ, mọi người đều nói Đại tiểu thư hoạt bát, miệng lưỡi ngọt ngào, còn nhắc tới Nhị tiểu thư thì là cả một tràng khen ngợi: nào là thanh nhã, xinh đẹp, dịu dàng, lương thiện, đa tài đa nghệ... vân vân mây mây.
Từ Cẩm Du đối xử với hạ nhân trong phủ cũng rất hòa nhã. Đương nhiên, hiện giờ nguyên chủ vẫn còn bình thường, chưa từng làm chuyện gì hà khắc với hạ nhân. Chỉ có điều, suy cho cùng thì Từ Cẩm Du mới là huyết mạch chính thống của Từ phủ nên đánh giá của hạ nhân dành cho nàng ta tất nhiên sẽ có phần thiên vị hơn.
Bây giờ Nhục Nhục chỉ mới gặp nàng ta có một lần mà đã nói không thích rồi sao?
Chẳng lẽ Từ Cẩm Du từng ngược đãi động vật?
Nhục Nhục lắc đầu như con người. Cái đầu mèo vốn đã nhỏ, đống thịt vừa mềm vừa nhiều của nó cũng theo đó mà lắc lư khiến người ta nhìn thôi đã muốn nựng một cái.
"Ta cũng không thể nói rõ là vì sao, không thích chính là không thích thôi."
Hình như còn có một mùi thối rữa.
Không giống nữ nhân này, nhìn thì không giống người tốt nhưng mùi hương trên người lại dễ chịu vô cùng.
Từ Mộ Hoa nghe vậy liền trầm ngâm suy nghĩ.
Nghe nói năm giác quan của động vật vô cùng nhạy bén, chẳng lẽ vị muội muội Từ Cẩm Du của nàng thật sự có vấn đề? Người sai khiến nữ quỷ kia chẳng lẽ chính là nàng ta?
Nhưng vì sao chứ? Nàng ta mới là thiên kim tiểu thư chân chính của Từ phủ, trong phủ cũng được cưng chiều hết mực. Nguyên chủ lại chưa từng tranh giành gì với nàng ta, ngược lại còn luôn nhường nhịn, thương yêu người muội muội này.
Nàng ta không có lý do gì để hại nguyên chủ mới đúng.
Hoàn hồn lại, nàng nhìn Nhục Nhục rồi nói: "Vậy thì ngươi càng nên tới viện của nàng ta xem thử."
Nhục Nhục vô cùng kiêu ngạo ngẩng đầu lên, cho dù như vậy thì cái cằm đôi của nó vẫn không thể giấu đi đâu được: "Cứ yên tâm đi!"
Chút chuyện nhỏ này sao có thể làm khó được nó! Nó chính là Miêu đại gia của Từ phủ đấy!
Sau khi ăn sáng xong, thấy thời tiết không tệ, Từ Mộ Hoa nghĩ lại từ khi xuyên sách tới giờ, không phải nằm trên giường thì cũng là nằm trên giường, ngoài một lần vào cung ra thì gần như chưa rời khỏi viện này, trong lòng lập tức ngứa ngáy muốn ra ngoài.
Bẩm báo với Từ mẫu xong, Từ Mộ Hoa liền dẫn theo hai nha hoàn rời khỏi phủ.
Hơn nữa, trùng hợp là nàng vừa ra tới đường lớn chưa được bao lâu thì đã gặp Bùi Thiều Dung! Nàng vui mừng khôn xiết, lập tức lon ton chạy tới.
Bùi Thiều Dung cũng bất ngờ và mừng rỡ không kém, không ngờ lại trùng hợp đến vậy. Hai cô nương liền khoác tay nhau đi chung, nha hoàn theo sau.
Đây là lần đầu tiên Từ Mộ Hoa đi dạo phố thời cổ đại, so với hiện đại dường như thú vị hơn nhiều.
Bùi Thiều Dung nhìn dáng vẻ y hệt trẻ con của nàng, không khỏi bật cười.
Ban đầu hai người dạo phố rất vui vẻ, thế nhưng không biết có một người từ đâu lao ra, đâm thẳng vào người Bùi Thiều Dung, suýt nữa khiến nàng ấy ngã nhào xuống đất!
"Ngươi đi đứng kiểu gì vậy hả? Có biết nhìn đường không? Đâm bị thương bà lão này rồi, ngươi đền nổi không?" Ngay sau đó là một tràng mắng xối xả như trút nước, nước bọt văng tung tóe!
Bùi Thiều Dung còn chưa hoàn hồn, vẫn đứng ngây người ra đó.
Rõ ràng nàng ấy mới là người bị đâm trúng, ngay cả một lời xin lỗi cũng không có, vậy mà còn bị đối phương quay sang ăn vạ ngược lại?
Lúc này, hai nha hoàn đi theo mới kịp phản ứng, vội vàng bước lên xem xét, trong đó có một người còn đứng chống nạnh, chuẩn bị mở miệng chửi.
Thế nhưng có người còn nhanh hơn nàng ta!
Từ Mộ Hoa nổi giận!
Dám mắng cái đùi to của nàng - à không, dám mắng bằng hữu của nàng sao?! Mắng nàng thì được, mắng A Dung thì không được!
"Lão thái bà này đúng là vô lý hết chỗ nói! Bọn ta đàng hoàng đi phía trước, chính bà xông lên từ phía sau, suýt nữa đâm ngã bằng hữu của ta! Không xin lỗi thì thôi, lại còn quay sang ăn vạ, bà giỏi như thế sao không trẻ lại đi, cả khuôn mặt nhăn nheo như hoa cúc rồi mà còn đứng đây ỷ già mà lên mặt!"
"Ngươi! Tiểu tiện nhân nhà ngươi đang mắng ai đấy?!"
"Có cộng hết tiện nhân trong cả thiên hạ lại cũng không có ai tiện nhân bằng bà đâu! Lão nhân không đáng sợ, đáng sợ là vừa già vừa xấu xa vừa đê tiện!"
Bà lão tức đến mức trợn trắng mắt, cả người lảo đảo, suýt nữa thì ngã.
Thấy vậy, Từ Mộ Hoa vội vàng kéo Bùi Thiều Dung lùi lại mấy bước, né tránh cực kỳ rõ ràng: "Bà lão chết tiệt kia, đừng có ăn vạ nhé! Bọn ta chưa hề đụng vào bà đâu. Đừng hòng tống tiền bọn ta! Thật đúng là già rồi mà không nên nết, làm mất hết mặt mũi của tất cả lão nhân trong thiên hạ!"
"Mọi người nhìn cho kỹ đi, ngàn vạn lần đừng học theo lão thái bà này, mặt mũi của nhà nương ruột, phu gia, tổ tổng đều bị bà ta làm cho mất sạch rồi! Còn hại cả tôn tử nữa chứ!"

Bình Luận

0 Thảo luận