Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 14: Ta là người lương thiện

Ngày cập nhật : 2026-05-08 14:41:43
Lời nói của Từ Mộ Hoa đã thắp lên hy vọng cho mấy người kia. Họ kiễng chân trông ngóng, mong nha sai có thể mang về tin tốt. Bách tính đứng xem xung quanh cũng thấp giọng bàn tán không ngớt, có người tin, cũng có kẻ không tin, cho rằng một cô nương nhỏ tuổi như Từ Mộ Hoa làm sao có thể biết được những chuyện như thế này.
Không khí tại hiện trường dần trở nên căng thẳng. Lão thái bà thì mồ hôi đã chảy đến tận gót chân, gương mặt đầy nếp nhăn tái xanh một mảng, ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại.
Nhưng dù có muốn trốn cũng không trốn được, bà ta chỉ đành ngoan ngoãn quỳ gối ở đó, đến cả cơn đau nơi đầu gối cũng quên mất, trong lòng chỉ có thể không ngừng cầu khấn cho đồng bọn của mình kịp thời chạy thoát, tốt nhất là mang cả mấy đứa trẻ rời đi.
Đáng tiếc là, ngay khi mọi người không còn kiên nhẫn để chờ đợi nữa, cuối cùng nha sai cũng quay trở lại!
"Bẩm đại nhân, bọn ta quả thực đã tìm được mấy đứa trẻ bị bắt cóc tại vị trí mà Từ tiểu thư nói, đồng thời bắt được mấy tên bắt cóc trẻ con!"
Nghe vậy, lão thái bà lập tức ngã quỵ xuống đất.
Xong rồi, xong thật rồi! Lần này coi như tiêu đời rồi!
Bà ta thật sự không hiểu nổi, làm sao tiểu tiện nhân kia có thể biết được nơi ẩn thân của bọn họ? Hang ổ ở hẻm Đại Tỉnh đã tồn tại suốt mấy năm, chưa từng xảy ra sai lầm nào! Tại sao lần này lại bị phát hiện, còn ngã một cú thảm hại đến vậy chứ?
Ngay cả phủ doãn đại nhân cũng nghĩ mãi không thông, rốt cuộc Tiểu thư của Thành Quốc Công phủ biết được chuyện này bằng cách nào?
Đối mặt với sự dò hỏi của phủ doãn đại nhân, Từ Mộ Hoa bình tĩnh nói: "Đại nhân, ta biết bằng cách nào không quan trọng. Quan trọng là đại nhân đã bắt được bọn bắt cóc, giải cứu được những đứa trẻ vô tội. Đại nhân, ngài nhất định phải nắm chặt cơ hội lần này, tốt nhất là tiêu diệt toàn bộ sào huyệt của bọn chúng trong một lần để tránh việc càng nhiều người vô tội chịu tổn hại!"
Nghe nàng nói như vậy, phủ doãn đại nhân lại nảy sinh một cảm giác xấu hổ!
Cuối cùng, việc truy bắt đồng phạm vẫn quan trọng hơn, phủ doãn đại nhân đành cho Từ Mộ Hoa tạm thời hồi phủ.
Trên đường trở về, Bùi Thiều Dung vẫn còn mờ mịt! Cảm giác như vừa trải qua một giấc mộng, đầu óc nàng ấy rối tung cả lên, hoàn toàn không phân biệt nổi phương hướng.
Mắt thấy sắp đến Thành Quốc Công phủ, nàng ấy mới hoàn hồn, lập tức nắm chặt tay Từ Mộ Hoa, hỏi: "Mộ Hoa, chuyện... chuyện ban nãy rốt cuộc là thế nào? Sao muội lại biết được những chuyện đó?"
Làm sao biết được ư? Nàng mà nói là con chuột nói cho nàng biết thì e rằng A Dung cũng không tin đâu nhỉ?
Chuyện này cũng rắc rối thật!
"A Dung," Từ Mộ Hoa nghiêm túc nhìn Bùi Thiều Dung, "thật ra là tối qua ta nằm mơ. Trong mơ có một ông lão râu dài bạc trắng nói cho ta biết. Ông lão dặn ta hôm nay ra phố, nếu gặp một lão thái bà ăn vạ thì nhất định phải nghĩ cách đưa bà ta đến nha môn, nói rằng lão thái bà ấy là kẻ bắt cóc trẻ con, đã hại không ít hài tử, bảo ta cứu giúp những đứa trẻ đáng thương đó!"
"Ta là người lương thiện, nghe thấy chuyện như vậy dĩ nhiên là không thể từ chối rồi! Ta ở trong mơ đã sảng khoái đồng ý với ông lão. Sau khi tỉnh dậy cũng không nghĩ là thật, ngờ đâu... thực sự đụng trúng một lão thái bà ăn vạ! Ta liền làm theo lời ông lão trong mộng nói, không ngờ lại đúng là có kẻ bắt cóc thật!"
Nàng kể chuyện lúc lên lúc xuống, đầy đủ cao trào khiến mấy người Bùi Thiều Dung nghe xong không khỏi sửng sốt một chút.
"Chuyện này... chuyện này là thật sao? Thật sự là muội mơ thấy à?" Bùi Thiều Dung ngơ ngác hỏi, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Từ Mộ Hoa nghiêm túc nhìn nàng ấy: "Đương nhiên là thật rồi! A Dung, ta còn có thể lừa tỷ sao? Tỷ là bằng hữu tốt nhất của ta mà! Thật ra ta cũng thấy rất thần kỳ, rất kinh ngạc, rất khó tin! Nếu không phải sự thật bày ra trước mắt, chính ta cũng không tin đâu!"
Nàng nói y như thật khiến Bùi Thiều Dung không khỏi tin tưởng và chấp nhận lời giải thích của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=14]

Thậm chí trên khuôn mặt chỉ nhỏ bằng bàn tay của nàng ấy còn lộ ra vẻ... hâm mộ!
"Mộ Hoa, muội giỏi thật đấy, lại có thể mơ thấy những chuyện như vậy!" Còn nàng ấy thì không mơ được, giấc mộng của nàng ấy toàn là những chuyện rất đỗi bình thường, ví dụ như đuổi bắt bướm chẳng hạn.
Từ Mộ Hoa chớp chớp mắt, khô khan đáp: "Cũng... cũng tạm thôi."
Nếu thật sự là mơ thấy thì cũng chưa hẳn đã là chuyện tốt.
Sợ nàng ấy tiếp tục xoáy sâu vào đề tài này, Từ Mộ Hoa vội vàng nói: "A Dung, tỷ về trước đi. Hôm nay gặp chuyện như vậy đúng là làm chúng ta sợ hãi không ít, ai nấy đều nên về nghỉ ngơi cho khỏe! Ta cũng phải về nói lại chuyện này với mẫu thân."
Tối nay, bên phía Kinh Triệu Phủ chắc chắn sẽ phái người tới hỏi chuyện.
Bùi Thiều Dung gật đầu, quan tâm dặn dò mấy câu rồi lên kiệu trở về phủ. Từ Mộ Hoa cũng bước những bước nhỏ vội vàng, nhanh chóng đi vào phủ.
Từ phu nhân nghe nữ nhi kể chuyện xong cũng ngẩn người, thậm chí còn muốn đưa tay ngoáy tai, hoài nghi có phải lâu ngày không móc tai nên thính lực bị ảnh hưởng nghiêm trọng rồi hay không?
Nếu không thì sao bà ấy lại nghe thấy nữ nhi nói rằng nàng đã giúp Kinh Triệu phủ doãn đại nhân bắt trọn một ổ bắt cóc trẻ con chứ?
Từ Mộ Hoa vốn dĩ không muốn đối phó với việc bị tra hỏi. Nhân lúc mẫu thân còn chưa hoàn hồn, nàng đã nhanh chóng lẩn đi, trở về viện của mình rồi nằm phịch xuống trường kỷ, miệng liên tục rên rỉ nói rằng mình đau đầu, cần nghỉ ngơi.
Đợi Từ phu nhân lấy lại tinh thần, dẫn người sang xem, vừa nghe Thạch Lựu nói tiểu thư đau đầu muốn nghỉ ngơi, bà ấy liền đau lòng, không thể làm gì khác ngoài tạm thời đè nén mối nghi hoặc trong lòng rồi quay về chính viện trước.
Quả nhiên, đúng như Từ Mộ Hoa dự liệu, chẳng bao lâu sau, bên Kinh Triệu Phủ đã phái người đến, muốn tìm nàng hỏi chuyện.
Đối mặt với sự thẩm vấn của quan phủ, Từ Mộ Hoa vẫn nói y như cũ. Còn tin hay không thì nàng mặc kệ!
Không tin thì có thể làm gì chứ? Chẳng lẽ còn có thể nghi ngờ nàng có quan hệ mờ ám với đám người kia ư? Nàng là tiểu thư khuê các, được nuôi dưỡng trong khuê phòng, hiếm khi gặp gỡ người ngoài, sao có thể có quan hệ bất chính với đám người bắt cóc trẻ con được chứ?
Bất kể là đối mặt với ai, Từ Mộ Hoa đều dùng cùng một cách giải thích ấy. Tuy mọi người đều nửa tin nửa ngờ nhưng cũng không có chứng cứ nào khác để chứng minh nàng nói dối nên đành phải tin lời nàng nói.
Người của Kinh Triệu Phủ nhanh chóng rời đi. Từ Mộ Hoa còn tưởng chuyện này đến đây là chấm dứt, chẳng còn liên quan gì đến mình nữa.
Ngờ đâu mới cách có một ngày, Kinh Triệu Phủ lại cho người đến!
Lần này là phủ doãn đại nhân đích thân tới. Khi Từ Mộ Hoa mặt mày đầy vẻ khó hiểu bước ra, ngay cả phủ doãn đại nhân cũng không biết nên mở lời thế nào.
Ông ấy liếc mắt ra hiệu cho Từ phu nhân, ngầm bảo bà ấy giúp đỡ một chút.
Lại nói phủ doãn đại nhân và Thành Quốc Công kỳ thực cũng là bằng hữu, cũng có giao tình với Từ phu nhân nên giữa hai bên mới không cần câu nệ phép tắc rườm rà.
Khóe miệng Từ phu nhân giật giật.
Bà ấy cảm thấy người này đúng là điên rồi, có chuyện thì tự mình nói đi!
Bà ấy liền quay mặt đi chỗ khác.
Bất đắc dĩ, phủ doãn đại nhân đành nhìn Từ Mộ Hoa, cười haha hai tiếng, lại khen ngợi vài câu rồi mới đi vào trọng tâm: "À thì... hiền điệt nữ à, chuyện về bọn bắt cóc trẻ con ấy..."
Ông ấy hạ thấp giọng, vừa mang chút mong đợi, chút xấu hổ, lại có phần căng thẳng, hỏi: "Vị thần tiên trong giấc mơ của ngươi... có nói cho ngươi biết bọn chúng còn những sào huyệt khác ở đâu không?"
Từ Mộ Hoa: ???

Bình Luận

0 Thảo luận