Đạo quán Thủy Nguyệt trên núi Vân Kinh.
Tựa như cái nóng như thiêu như đốt ở khắp mọi nơi không hề lan đến nơi này, đạo quán tuy không lớn nhưng lại toát ra một luồng khí mát mẻ dễ chịu.
Tựa như mùa xuân vẫn còn ở lại.
Bên trong đạo quán, bên cạnh cột trụ chính có đặt một chiếc bồ đoàn. Trên bồ đoàn là một cô nương dung mạo cực kỳ xinh đẹp ngồi đó.
Nàng mặc đạo bào, người hơi tựa vào cột, trong tay cầm một chiếc quạt lông gà vô cùng bắt mắt, cổ tay trắng ngần khẽ lay động, chậm rãi phe phẩy.
Chiếc chuông nhỏ đeo nơi cổ tay thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng leng keng theo từng động tác của nàng.
Mái tóc dài trên đầu nàng được búi gọn thành một búi tóc nhỏ xinh trên đỉnh đầu, cắm ngang một chiếc trâm gỗ, phần tóc còn lại buông xõa trên vai. Đôi mắt dài hẹp mang theo vài phần lười nhác.
"Ai da!" Lão già ở đối diện liên tục thở dài từng tiếng.
"Mới chớp mắt thôi mà người đã thở dài hơn mười lần rồi đó." Tạ Kiều dừng cổ tay lại, tay kia xoa xoa mấy chiếc lông vũ xanh biếc trên thân quạt: "Nếu thực sự không muốn ta rời đi thì sai tiểu đồng nói một tiếng là được rồi, họ cũng đâu thể dùng dây thừng trói ta lại."
"Ngươi thì biết cái quái gì chứ!" Lão đạo sĩ trợn trắng mắt.
"Mấy năm nay ta vất vả lắm mới rèn người thành bộ dạng nửa tiên phong đạo cốt, vậy mà người vừa mở miệng ra, bao nhiêu tâm huyết của ta coi như đổ sông đổ biển hết! Nếu như bị người khác nhìn thấy, cái đạo quán của chúng ta có còn tiền nhang đèn nữa hay không đây?" Tạ Kiều nhíu mày, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Ta đâu có làm vậy trước mặt người ngoài đâu." Lão đạo sĩ hừ một tiếng.
Tạ Kiều khẽ ho hai tiếng: "Người chẳng đáng tin chút nào, ta quả thực là không yên tâm... Hay là ta không đi nữa?"
"Thế thì không được. Đạo quán Thủy Nguyệt ta không thể ép một cô nương nhà lành xuất gia được. Ngươi đã ở đây ngần ấy năm, phụ thân ngươi lại muốn ngươi tìm một mối nhân duyên tốt, sống một cuộc đời bình thường. Ta có thể ngăn cản sao? Hắn chẳng bổ ta ra làm hai mảnh ấy chứ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=1]
Lão đạo sĩ vừa nghĩ đến tên thổ phỉ kia, trong lòng lập tức nghẹn lại một khúc.
Thời gian như thoi đưa!
Nhớ năm đó, khi ông ấy đang du sơn ngoạn thủy thì bị tên đại hán thô lỗ Tạ Ngưu Sơn kia bắt sống đem về.
Vừa hay, lão bà của Tạ Ngưu Sơn đang sinh nở, sinh ra một tiểu cô nương mệnh cứng như sắt thép, vừa mới chào đời thì nương mất, còn cha thì suýt bị quan phủ tiêu diệt cả sơn trại.
Trong sơn trại có một vị quân sư có bản lĩnh không tệ, lập tức tính ra nha đầu này mệnh cứng, khắc người thân.
Thế là Tạ Ngưu Sơn liền bọc nha đầu này lại rồi đem đến giao cho ông ấy nuôi dưỡng.
Còn cho ít bạc để trùng tu lại đạo quán Thủy Nguyệt, điều kiện chỉ là đối xử tốt với nha đầu này.
Ông ấy miệng lưỡi vụng về, mở miệng ra là đắc tội người ta, vì thế mà đạo quán chẳng có nổi đồng tiền hương khói nào suốt bao năm qua. Mãi đến khi nha đầu kia hiểu chuyện, cuộc sống mới dễ thở hơn đôi chút.
Giờ thì nha đầu ấy sắp rời đi rồi, chẳng khác nào Thần Tài chạy mất!
Khổ nỗi ông ấy không có cách nào giữ nàng lại được.
"Thôi được rồi, thôi được rồi, mau thu dọn đồ đạc rồi cút đi cho khuất mắt ta. Nếu sau này ta không trụ nổi ở đạo quán nữa thì đến tìm con nương nhờ. Nuôi con bao nhiêu năm, ta không tin cha con lại tiếc ta một bữa cơm!"
Nghĩ như vậy, lão đạo sĩ bỗng cảm thấy đắc ý mấy phần.
Khóe môi tái nhợt của Tạ Kiều cũng khẽ nở một nụ cười.
Nàng chẳng có bao nhiêu hành lý, tiền hương khói đều là của đạo quán, không cần mang theo, Tạ gia cũng sẽ không bạc đãi nàng.
Đang trò chuyện thì tiểu đạo đồng chạy vào: "Sư phụ, phụ nhân kia hỏi khi nào sư tỷ có thể đi?"
"Đi ngay đây." Tạ Kiều đứng dậy, phủi phủi bụi đất vốn dĩ không tồn tại trên y phục: "Lão đầu, ta đi đây. Người ở lại đạo quán nhớ giữ mình: tránh kiêu ngạo, tránh nóng nảy, tránh rượu, tránh sắc. Chớ có quên đấy."
"Đi đi đi! Ngươi là sư phụ hay ta là sư phụ?! Còn nhờ ngươi dạy bảo ta sao?" Lão đầu trợn mắt.
Tạ Kiều nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Ánh mặt trời ngoài kia chiếu rọi lên mặt nàng khiến gương mặt ấy càng trắng như phát sáng.
Đạo quán Thủy Nguyệt vốn không lớn, lại ít khi có khách ngủ lại qua đêm.
Vậy nên lúc này, Lô thị cùng đám hạ nhân chỉ có thể ngồi chờ trong đại điện.
Chờ mãi vẫn không thấy người đâu, ai nấy đều có phần sốt ruột.
"Bao nhiêu năm qua, ta chưa từng gặp mặt nha đầu này, đến cả ngày lễ ngày Tết cũng không thấy nàng về nhà thăm hỏi một lần. Lão gia thương nàng, cách xa muôn trùng núi non cũng sai ta đích thân đến đón, mà xem kìa, bây giờ đã qua nửa canh giờ rồi mà nàng còn chưa thèm lộ mặt!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận