Âm hồn cười gượng gạo một tiếng.
Vị đại sư này quả thực rất xinh đẹp, nhưng vào đêm hôm khuya khoắt thế này, tuyệt đối sẽ không có nam nhân nào bị chút nhan sắc này làm cho mê muội đâu!
Mỹ nhân xuất hiện nơi rừng núi hoang vu, không phải yêu thì cũng là quỷ, không vắt chân lên cổ mà chạy mới là lạ!
Giúp nàng lấp hố ư?
Haha, có khi bọn họ còn tiện tay chôn luôn cả nàng xuống hố ấy chứ.
Khoảnh khắc Triệu Huyền Cảnh nhìn thấy bóng dáng của thiếu nữ kia, sắc mặt cũng cứng đờ lại trong chốc lát.
Nhưng ngay sau đó, hắn nhìn thấy con gà trống lớn bên cạnh "nữ quỷ" và... một chiếc rương trúc.
Nữ quỷ này đi ra ngoài mà còn mang theo hành trang sao?
Vả lại, nghe đồn gà trống có thể trừ tà, sao có thể ở cùng một chỗ với nữ quỷ được chứ?
"Chắc là con người thôi, các ngươi cứ tự dọa mình." Trong lòng Triệu Huyền Cảnh cũng thở phào nhẹ nhõm nhưng giọng điệu lại có chút kiêu ngạo, lúc này mới tiếp tục sải bước đi về phía Tạ Kiều.
Tạ Kiều cứ đứng yên tại chỗ chờ đợi.
Đến khi lại gần nàng hơn, rốt cuộc đám người nọ cũng nhìn thấy rõ ràng mọi chuyện.
Lúc này, tâm trạng của ai nấy đều trở nên vô cùng kỳ quái.
Đêm hôm khuya khoắt thế này, một cô nương lại một thân một mình đào bới ở đây? Không lẽ nàng ta cầm tinh con chó sao?
"Ngươi là ai? Nửa đêm ở đây làm gì?" Thị vệ trưởng lập tức lên tiếng chất vấn, nói xong còn liếc mắt nhìn cái bọc vải lớn đầy khả nghi trên mặt đất: "Đó là thứ gì?"
"Khụ khụ." Tạ Kiều khẽ ho hai tiếng.
Sau đó, nàng chậm rãi nhìn về phía bọn họ: "Tiểu nữ... đi ngang qua chốn này, cảm thấy bầu không khí không đúng lắm nên mới dừng lại đào bới một chút. Không ngờ do quá mức chuyên tâm, thoắt cái đã đến nửa đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=7]
Hiện giờ để lại một cái hố lớn thế này, bỏ mặc thì không hay cho lắm, chư vị đến thật đúng lúc, không biết có ai sẵn lòng giúp ta lấp cái hố này không?"
Tạ Kiều vừa dứt lời, xung quanh đột ngột thoảng qua một luồng gió lạnh lẽo.
Đêm mùa hè vốn dĩ phải oi bức vô cùng, thế nhưng cơn gió lạnh này thổi qua lại khiến người ta không kìm được mà rùng mình một cái.
Mọi người đồng loạt nuốt nước miếng một cái theo bản năng.
"Chư vị hãy làm việc thiện đi, sẽ có phúc báo đó." Tạ Kiều lại nghiêm túc bồi thêm một câu.
"Cô nương đã đào được thứ gì dưới đất vậy?" Triệu Huyền Cảnh lướt qua gương mặt của nàng, ánh mắt sắc bén thêm vài phần, nặng nề hỏi.
Tạ Kiều khẽ nhíu mày: "Cũng chẳng có gì, là một con cừu non lạc đường, ta đang định ngày mai đưa nó đến một vùng đất có phong thủy tốt."
"Con cừu non lạc đường sao?" Triệu Huyền Cảnh nhướng mày một cái.
Mọi người nghe lời này, chỉ cảm thấy bầu không khí càng thêm rợn người.
Ánh lửa bập bùng xung quanh chiếu rọi khiến nam tử đứng ở giữa trở nên vô cùng nổi bật.
Tạ Kiều nhìn sang, nam tử này trông có vẻ tuổi tác không lớn, tầm khoảng hai mươi tuổi, cốt cách thanh cao, dáng vẻ tựa như mây trôi lững lờ, đứng vững vàng như tùng bách. Ánh mắt sáng như sao, sống mũi cao thẳng, thân hình cao ráo, làn da mịn màng, đôi lông mày dài vút. Phong thái quả thực xuất chúng, tuyệt đối là tướng mạo của người phú quý!
Nàng không ngờ vừa mới ra khỏi cửa đã bắt gặp ngay một người cao quý đến vậy.
Thật sự rất đẹp mắt.
Chỉ tiếc là, tướng mạo này đúng là đủ quý hiển thật, nhưng những phương diện khác thì khó nói lắm.
Nếu không thì bên cạnh hắn đã chẳng có nhiều "thứ kia" đi theo đến vậy.
Lại còn bàn tay phải đó, dường như cũng có chút không ổn.
Tạ Kiều nhìn hơi lâu một chút nhưng đối phương vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, thậm chí trên mặt còn hiện lên mấy phần dò xét ngược lại nàng.
Trước đây cũng từng có những người nhìn hắn như vậy, ánh mắt đó thường khiến người ta sinh lòng chán ghét. Thế nhưng nữ tử này thì khác, chẳng hiểu sao hắn luôn cảm thấy dường như ánh mắt của nàng không phải đang nhìn vào con người hắn, mà là...
Giống như đang đọc một cuốn sách, hay đang thưởng thức một bức tranh vậy.
Trong thần thái của nàng không có lấy một chút vẻ bất kính hay tùy tiện nào, điều này khiến hắn không có cảm giác tức giận.
Tạ Kiều thu hồi ánh mắt, nàng cúi đầu, lại khôi phục dáng vẻ bình thản như lúc ban đầu.
"Nếu quý nhân muốn xem con cừu lạc đường này cũng được thôi. Có điều, một khi mở lớp vải này ra, mọi người sẽ vướng phải chút tà khí không nên chạm vào. Lát nữa tất cả đều phải giúp ta đắp thêm một nắm đất, bằng không vận số trong vài ngày tới sẽ hơi kém đi đấy." Tạ Kiều rũ mắt xuống, giọng điệu hòa nhã, dường như chẳng mấy bận tâm.
Bọn họ người đông thế mạnh, nếu thực sự muốn xem, nàng cũng không thể ngăn cản.
Chỉ là đám âm linh này cũng có tính khí của riêng mình. Một khi chúng nổi giận, khó tránh khỏi việc khiến người sống bị dính phải vài phần xui xẻo, đó cũng là chuyện hết sức bình thường mà thôi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận