Tạ Kiều vén rèm xe nhìn sắc trời bên ngoài, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
"Ta còn có chút việc cần xử lý, ngươi đi nói với Đại phu nhân một tiếng xem tối nay có thể tạm nghỉ lại trong khu rừng này một đêm hay không." Tạ Kiều nói.
Đi đường xa, việc cắm trại nghỉ chân bên vệ đường cũng là chuyện thường tình.
Phu xe dừng xe lại, lập tức chạy đến bên cạnh Lô thị thì thầm vài câu.
Lô thị lộ rõ vẻ mặt không vui: "Có thể có đại sự gì chứ? Chắc chắn là ở nơi rừng rú hoang dã quen rồi nên bản tính ham chơi thôi."
"Vậy có dừng xe không? Nương, ta nghe nói vùng này có rất nhiều ngọc thạch... Trong các khu chợ ở trấn nhỏ kia đâu đâu cũng thấy những loại đá quý, nếu chúng ta đến sớm một chút thì cũng có thể chọn lựa vài món." Bùi Uyển Nguyệt nghiêng đầu, mong đợi hỏi.
Giọng nói của nàng ta mềm mại dịu dàng, nghe xong khiến người ta không khỏi xót thương.
Lô thị đã nhiều năm không được ở cạnh nữ nhi, trong lòng nhớ nhung khôn xiết, dĩ nhiên là chuyện gì cũng thuận theo ý nàng ta.
"Đi nói với Đại cô nương, bảo nàng đừng có ham chơi không hiểu chuyện, nếu cứ nhất quyết đòi dừng xe chơi đùa thì tự mình đi bộ đến trấn mà tìm chúng ta." Thái độ của Lô thị vô cùng nghiêm nghị.
Bà ta tuy không phải nương ruột nhưng lại là vợ kế được Tạ Ngưu Sơn dùng kiệu tám người khiêng rước về nhà một cách đường đường chính chính, vẫn đủ tư cách dạy bảo nữ nhi.
Phu xe truyền đạt lại lời của Lô thị không thiếu một chữ, Tạ Kiều nghe xong, đôi lông mày đang khẽ nhíu lại hơi giãn ra, nàng nhẹ nhàng lắc đầu.
"Đại Hùng, chúng ta xuống xe."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=4]
Tạ Kiều nói với con gà trống lớn.
Dứt lời, nàng xách chiếc rương trúc nặng trịch trực tiếp nhảy xuống xe: "Đã vậy thì các ngươi cứ đi cùng Đại phu nhân đi, sáng mai ta sẽ tụ họp với họ sau."
Lúc trước nàng không nhìn kỹ tướng mặt của Lô thị, chỉ là lướt qua một cái mà thôi.
Nhưng cũng có thể thấy sắc mặt bà ta xám xịt như tro bụi, khí sắc mờ mịt, đôi mắt dao động không chút thần thái, lại thêm chóp mũi ửng đỏ, cung Phú Quý u ám, thấp thoáng tướng mạo hao tài tốn của.
Nơi nàng đang định dừng chân được xem là nơi có Thủy Mộc chi khí dồi dào nhất xung quanh đây, không khí trong lành dễ chịu, nếu nghỉ ngơi một đêm rồi mới đi thì tinh thần chắc chắn sẽ minh mẫn, chút tướng mạo hao tài tốn của kia tự nhiên cũng sẽ tiêu tan.
Có những điều dù nàng có nói rõ rành rành ra đó thì hạng người không muốn tin vẫn sẽ không tin. Hơn nữa...
Tạ Kiều khẽ nheo mắt, bấm ngón tay tính toán một chút.
Chuyến đi lần này của Lô thị coi như là của đi thay người, cũng chẳng sao.
Phu xe ngẩn ngơ một hồi, thấy đoàn xe phía trước vẫn tiếp tục lăn bánh, nghĩ đến lời của Đại phu nhân lúc nãy, gã cũng chẳng tiện ở lại bảo vệ Đại cô nương làm gì nữa.
Đặc biệt là lúc này, Tạ Kiều đã đeo chiếc rương trúc lên lưng, lững thững đi vào trong rừng sâu.
Dáng người nàng gầy gò thanh mảnh, thi thoảng lại ho khẽ vài tiếng, chiếc rương trúc kia nhìn như thể sắp đè gãy cả xương sống của nàng đến nơi. Còn con gà trống lớn thì lạch bạch bám sát theo sau, khung cảnh này trông vừa quái dị lại vừa có chút thần bí.
Tạ Kiều đi bộ khoảng chừng nửa canh giờ thì tới một địa điểm rồi đột ngột dừng bước.
"Chính là chỗ này sao? Ngươi phải xác định vị trí cho kỹ vào. Ngươi cũng thấy rồi đấy, sức khỏe của ta không tốt, làm mấy việc này thực sự rất mệt mỏi lại còn tổn hại thân thể, nếu đào sai chỗ, ta tuyệt đối sẽ không làm lại lần thứ hai đâu." Tạ Kiều nói với khoảng không trước mặt.
Tại hướng nàng đang nhìn chằm chằm có một bóng người đang lơ lửng giữa không trung.
Bóng hình kia là một gã hán tử khá vạm vỡ, chỉ là trông hơi đờ đẫn một chút.
Trên mặt gã có một vết sẹo do đao chém xéo qua, máu đỏ tươi vẫn còn đang rỉ ra tí tách, đôi mắt lồi hẳn ra, ăn mặc vô cùng bình thường. Thế nhưng, hình hài đáng sợ như vậy lại chỉ có một mình Tạ Kiều nhìn thấy được.
"Chính là chỗ này." Giọng nói của vong hồn này có chút khàn đặc, nghe vô cùng rợn người.
Nói xong, gã còn không quên trôi dạt lại gần, vươn đầu ra, bộ dáng sốt ruột đến phát cáu.
Nếu có người khác ở đây, dù lúc này không nghe thấy âm thanh khàn đặc kia thì e là cũng cảm nhận được những luồng gió âm u lướt qua xung quanh, rít lên từng hồi lạnh lẽo.
"Cách xa ta ra một chút, nếu không ta sẽ thu phục ngươi đấy." Tạ Kiều lườm âm hồn này một cái, "Ngươi cảm thấy mình chết oan uổng, nhưng trong mắt ta, mọi chuyện đều đã được định đoạt hết rồi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận