Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thái tử phi mang mệnh sát thát

Chương 2: Nữ nhi của phụ nhân xấu xí

Ngày cập nhật : 2026-05-04 06:16:42
Lô thị nhất thời sốt ruột, để lộ ra vài phần bất mãn.
Người lặn lội đường xa đi cùng bà ta đến đây chính là nữ nhi của vị tướng công trước - Bùi Uyển Nguyệt.
"Nương à, người đừng nóng vội, tỷ ấy được nuôi dưỡng ở trong đạo quán này đã lâu, khó tránh khỏi việc sinh ra tính tình không nhanh không chậm, sẽ không quá coi trọng phàm nhân thế tục như chúng ta." Bùi Uyển Nguyệt cười nói.
Lô thị thở hắt ra.
Thực ra mục đích của chuyến đi này không phải đến để đón Tạ Kiều.
Trước khi tái giá với Tạ Ngưu Sơn, bà ta từng gả cho người khác, nữ nhi đầu lòng luôn được nuôi dưỡng ở nương gia. Nay được sự cho phép của trượng phu, bà ta đang trên đường đón nữ nhi về nuôi thì lại nhận được thư của trượng phu, nói rằng tuổi tác của Đại cô nương cũng đã lớn, đã đến lúc nên đón về để hưởng thụ ngày lành tháng tốt.
Chính vì thế, bà ta mới phải lật đật ghé qua đây một chuyến.
Bà ta là thê tử thứ ba của Tạ Ngưu Sơn, mãi đến khi ông ấy lên làm quan mới gả vào, bởi vậy cũng không biết rõ chuyện của nguyên phối lắm.
Chỉ nghe người ta kể rằng, vị nguyên phối này và trượng phu vốn là thanh mai trúc mã. Thân phụ của Bành thị là Đại đương gia đời trước của một sơn trại thổ phỉ, sau khi ông cụ qua đời, sơn trại đó do trượng phu bà ta và Bành thị cùng nhau quản lý.
Ai nấy đều bảo dung mạo của Bành thị không hề xinh đẹp.
Bà ta cũng nghĩ vậy.
Tuy chưa từng gặp Bành thị, nhưng chẳng phải trong nhà vẫn còn Đại nhi tử Tạ Bình Cương do Bành thị sinh cho trượng phu đó sao!
Hài tử kia lưng hùm vai gấu, cao hơn cha hắn nửa cái đầu, thân hình rộng bằng hai người bình thường, trông thực sự đáng sợ. Tạ Kiều này là muội muội ruột của Tạ Bình Cương, lẽ nào lại có thể sinh ra với dáng vẻ nhỏ nhắn, yêu kiều sao?
Lô thị khẽ thở dài một tiếng.
"Cha nàng cũng đã nói rồi, hài tử này e là dung mạo khó coi nên mới muốn sớm đưa về để tìm nơi gả đi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=2]

Lô thị day day huyệt thái dương, "Mấy hài tử nhà ta vốn đã mang đủ tiếng xấu trong kinh thành rồi, giờ lại thêm một cô nương như thế này nữa, nhà chúng ta đúng là sắp biến thành trò cười cho thiên hạ mất rồi!"
Bùi Uyển Nguyệt cũng giật mình: "Bây giờ... Tạ bá bá đâu còn là thổ phỉ nữa, chắc không đến mức đi cướp một vị phu quân về cho tỷ tỷ đâu nhỉ?"
"Chứ còn gì nữa, đến lúc đó mà không ai thèm lấy nàng, có khi lão gia còn trách ta không để tâm đến nàng." Lô thị lắc đầu ngán ngẩm.
Vốn dĩ Bùi Uyển Nguyệt còn có vài phần kiêng dè vị Tạ đại tiểu thư này. Nhưng giờ nghe thấy những lời ấy, trong lòng nàng ta cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nàng ta và Tạ đại tiểu thư tuổi tác xấp xỉ nhau, lại sắp sửa cùng đi đến kinh thành, khó tránh khỏi việc bị người đời đem ra so sánh. Nếu danh tiếng của đối phương quá lẫy lừng, bản thân nàng ta sẽ khó lòng mà nổi bật. Nhưng nếu Tạ đại tiểu thư kia trông vô cùng thô kệch, ngược lại sẽ càng làm tôn lên vẻ thanh cao của nàng ta.
"Nương cứ yên tâm, nếu không gả đi được thì ta cứ bám lấy phụ thân cả đời là được, kiểu gì cũng không đổ lỗi lên đầu người đâu." Tạ Kiều bước chân vào phòng, giọng nói nhàn nhạt truyền đến, nghe qua có vẻ yếu ớt, không có sức sống.
Lô thị giật nảy mình, vội vàng quay người lại.
Sau đó liền ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy người vừa tới mặc một bộ đạo bào màu xanh, càng làm nổi bật thêm phong thái thanh tao như cây ngọc trước gió. Giọng nói trong trẻo tựa dòng suối chảy qua rừng trúc, nhẹ nhàng mà êm tai lạ kỳ.
Sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại đẹp như làn nước mùa thu dập dềnh sóng nhẹ. Thân hình nàng cực kỳ mỏng manh, vòng eo mảnh khảnh như không đầy một nắm tay nhưng trên người lại chẳng nhuốm nửa điểm quyến rũ lẳng lơ, chỉ có một thân khí chất thanh nhã của mùi nhang đèn khói trầm, vẻ thoát tục ấy khiến vạn vật xung quanh như đều mất đi màu sắc...
"Ngươi... ngươi là..." Lô thị không dám tin vào mắt mình, đây mà là nữ nhi của phụ nhân xấu xí Bành thị sao?
"Bái kiến nương." Tạ Kiều cung kính đúng mực, đơn giản hành lễ một cái, "Ta là Tạ Kiều."
Lô thị nuốt nước miếng một cái.
Tạ Kiều không hề quan sát kỹ Lô thị hay người đang đứng bên cạnh bà ta.
Thậm chí nàng còn hơi cúi đầu, ánh mắt dường như đang dán vào chiếc quạt lông gà trong tay, trông có vẻ hơi lơ đãng.
Thế nhưng tiểu đạo đồng đứng bên cạnh lại biết rõ, nàng làm vậy là vì sợ nhìn thấy những thứ không sạch sẽ, hoặc là sợ chỉ một ánh mắt thôi đã nhìn thấu hết con người của đối phương.
"Lớn lên... trông cũng được đấy, chỉ là nhìn cái dáng vẻ uể oải lười nhác này của ngươi đi, đúng là không biết lễ nghi phép tắc. Đợi sau khi về đến kinh thành, gặp người khác không được thất lễ như vậy, cũng phải làm gương cho hai muội muội của ngươi nữa."
Lô thị nhìn nữ nhi do mình sinh ra rồi lại liếc sang Tạ Kiều, tức khắc nảy sinh một cảm giác chẳng mấy dễ chịu.

Bình Luận

0 Thảo luận