Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thái tử phi mang mệnh sát thát

Chương 5: Vùng đất phong thủy

Ngày cập nhật : 2026-05-04 06:16:42
Giọng nói của Tạ Kiều vẫn bình thản như không, nàng ngồi xổm xuống, lấy từ trong rương trúc ra một chiếc xẻng nhỏ, bắt đầu đào hố ngay tại chỗ.
"Ngươi nói là ta đáng chết sao?" Âm hồn kia đột nhiên giận dữ thêm vài phần, lá khô dưới chân Tạ Kiều cũng bắt đầu xào xạc rung động
Tạ Kiều hoàn toàn không bị hắn dọa sợ, bình tĩnh đáp: "Bộ dạng hiện giờ của ngươi chính là trạng thái lúc ngươi lâm chung. Đôi mắt đỏ ngầu, râu hơi hoe vàng, nhìn qua là biết hạng người nóng nảy ngang ngược, tính tình bộp chộp. Bản tính như vậy tất nhiên sẽ dẫn tới tai họa bất ngờ. Huống hồ còn bị hở răng, môi vểnh, sau tai có nốt ruồi đen, đó chính là tướng chết đường chết chợ nơi đất khách quê người. Tâm sinh tướng, ngươi có hiểu không?"
Đôi mắt của âm hồn hình như lại đỏ thêm một chút.
Hắn ta giương nanh múa vuốt, dáng vẻ như muốn vồ lấy ăn tươi nuốt sống người ta. Thế nhưng khi vừa áp sát Tạ Kiều, hắn ta đột nhiên ngửi thấy mùi hương khói nhàn nhạt tỏa ra từ trên người nàng.
Đột nhiên, hắn ta khựng lại, bình tĩnh hơn rất nhiều.
"Ngươi nói đúng, đều tại ta nhất thời kích động rồi rước lấy thị phi cho chủ tử. Nếu không phải ta nhất thời nóng nảy làm lộ hành tung của chủ tử thì cũng không dẫn tới họa truy sát. Giờ ta chết ở đây, còn chủ tử thì không rõ sống chết ra sao..." Âm hồn đột nhiên che mặt khóc rống lên.
"Câm miệng, đừng có ồn ào." Tạ Kiều hơi thiếu kiên nhẫn.
"Nấc!" Âm hồn tức khắc nín bặt, nghẹn cả tiếng khóc vào trong: "Nhà ta cách đây xa lắm, chỉ cần đại sư tìm cho ta một mảnh đất có phong thủy tốt để chôn cất là được rồi, ta không đòi hỏi gì khác..."
"Dù ngươi có yêu cầu thì cũng chưa chắc ta đã làm." Tạ Kiều cười khẩy một tiếng.
"..." Âm hồn bi phẫn muốn chết.
"Vốn dĩ vùng đất này có phong thủy rất tốt, cây cối um tùm. Phía nam có ngọn núi chứa mỏ ngọc, phía bắc lại có dòng nước từ trên núi chảy xuống tụ lại đây, tạo thành một hồ nước xanh biếc, có thể coi là nơi sơn thủy hội tụ rất đẹp. Chỉ tiếc là mỏ ngọc đã bị đào khoét không biết bao nhiêu lỗ, cây cối trên núi cũng quá thưa thớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=5]

Hơi nước trong rừng tích tụ mà không thể tản đi, lâu ngày sẽ biến thành một vùng đất âm khí nặng. Ngươi lại là người chết oan, oán khí còn nặng như vậy..." Tạ Kiều khẽ thở dài.
Ngắn hạn vài năm thì không sao, nhưng nếu để lâu, e rằng ngươi sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh.
Tạ Kiều bất lực.
Lúc này, mặt trời đã ngả bóng về Tây, nàng cũng không muốn ngồi xổm trên mặt đất mà đào bới tìm xương cốt. Thế nhưng không làm thì không được, nàng còn phải tích đức cho chính mình.
Không biết có phải vì lúc đầu thai chưa uống canh Mạnh Bà hay không mà từ khi sinh ra, nàng đã có năng lực nhìn thấy linh hồn. Trước kia, mỗi lần bị âm khí tiếp cận là nàng lại lâm bệnh một trận, vậy nên bấy lâu nay nàng mới luôn ở lì trong đạo quán, không chịu ra ngoài.
Sư phụ nàng có đạo hiệu là Mạc Lăng Tử, truyền nhân đời thứ 58 của đạo quán Thủy Nguyệt. Do thiên phú cũng chỉ ở mức bình thường nên sư phụ không có danh tiếng gì lẫy lừng, nhưng dù sao thì đạo quán Thủy Nguyệt Quán cũng có thâm niên lâu đời, xem như cũng đã che chở nàng sống sót dật dờ qua hơn mười năm trời.
Sau đó, nàng vừa theo học Mạc Lăng Tử, vừa tự mình nghiên cứu thư tịch trong đạo quán.
Thi thoảng độ hóa vài âm hồn, cộng thêm tuổi tác ngày một lớn, ảnh hưởng của âm hồn đối với nàng cũng ít đi nhiều. Vả lại, muốn trị dứt điểm căn bệnh nhìn thấy linh hồn này thì phải giải quyết tận gốc, bất luận là bắt hay độ hóa chúng thì đều mang lại lợi ích cho nàng.
Có thể sống thêm một đời người đã là tốt lắm rồi. Dĩ nhiên phải sống cho thật tốt.
"Bộ hài cốt này của ngươi được chôn sâu thật đấy." Tạ Kiều thở hổn hển hai cái, ngồi bệt xuống đất, có chút mệt mỏi.
Âm hồn cười gượng gạo: "Ta nhìn bọn họ chôn mà, lúc đó đang mưa, sợ nước mưa sẽ xối ta ra ngoài nên bọn họ đào hố sâu tận tám chín thước. Đúng rồi... trong vạt áo của ta chắc vẫn còn hai mẩu bạc vụn, chút quà mọn, mong đại sư nhận cho."
"Hừ." Tạ Kiều hừ nhẹ một tiếng qua cánh mũi.
Thấy trời đã sắp tối hẳn, nàng lại tiếp tục bắt tay vào việc. Dù sao thì bộ xương này cũng không thể co cụm lại một chỗ, thế nên diện tích nàng cần đào cũng khá lớn.
Âm hồn kia chẳng giúp được gì, chỉ có thể đứng bên cạnh trố mắt nhìn với vẻ mặt đầy mong đợi. Trong lúc đó, Tạ Kiều phải nghỉ tay tới mấy lần, cái dáng vẻ liễu yếu đào tơ của nàng khiến hắn ta hận không thể tự mình vồ lấy chiếc xẻng mà ra tay cho xong.
Ngặt nỗi hắn ta chỉ là một linh thể, căn bản không chạm được vào vật thật. Hơn nữa, vừa ngửi thấy mùi hương trên người nàng, hắn ta lập tức chùn bước, không dám động đậy lung tung.
Trong chiếc rương trúc bên cạnh nàng có từng xấp từng xấp bùa chú xếp chồng lên nhau, không rõ dùng để làm gì.
Lại còn con gà trống lớn kia nữa.
Lúc còn sống hắn ta cũng từng giết gà, vậy mà giờ đây lại bị ánh mắt của nó làm cho tinh thần hoảng loạn. Trên mình con gà trống này mang một luồng dương khí cực thịnh, hắn ta rất sợ cái thứ này đột nhiên gáy lên một tiếng, e là hồn phách của mình cũng bị dọa cho tan biến mất luôn.

Bình Luận

0 Thảo luận