Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thái tử phi mang mệnh sát thát

Chương 3: Đại cô nương có hơi kỳ lạ

Ngày cập nhật : 2026-05-04 06:16:42
Cứ ngỡ Tạ Kiều này có diện mạo thô kệch, không ngờ lại xuất chúng đến nhường này.
Cũng may là trông nàng có vẻ không hiểu chuyện cho lắm. Đám công tử bột nhà giàu ở kinh thành này, có loại mỹ nhân nào mà chưa từng thấy qua? Người ta cưới thê tử, điều quan trọng nhất chính là hiền đức và phẩm hạnh.
Đồ đạc của Tạ Kiều cũng chẳng có bao nhiêu, thu dọn một chút rồi theo hai mẫu tử Lô thị xuống núi.
Lô thị ngồi trong xe ngựa, sắc mặt vô cùng quái dị.
"Ta chưa từng thấy vị tiểu thư khuê các nào như thế này cả. Nhà chúng ta đâu có nghèo đói đến mức không có thịt ăn, vậy mà nàng ta lại chịu ngồi chung xe ngựa với súc vật. Đường về kinh thành ít nhất cũng mất một tháng rưỡi, ăn cùng ở cùng như thế, chẳng phải sẽ thối chết người sao?" Lô thị dụi dụi mũi cứ như thể bà ta đã ngửi thấy mùi hôi hám đó thật rồi vậy.
Khi xuống núi, Tạ Kiều mang theo một chiếc rương trúc, không rõ bên trong đựng thứ gì. Ngoài chiếc rương trúc ra còn có một con gà trống vừa to vừa béo, vẫn còn sống nhăn răng.
Bộ lông của con gà trống kia bóng loáng, hơn nữa còn ánh lên những tia ngũ sắc dưới ánh mặt trời, nó cứ thế bám sát theo Tạ Kiều, nửa bước cũng không rời.
"Nương, Đại cô nương này có hơi kỳ lạ, nhưng kỳ lạ ở chỗ nào thì ta lại không nói rõ được." Bùi Uyển Nguyệt khẽ nhíu mày, "Hình như sức khỏe của nàng ta không được tốt lắm..."
"Đúng vậy, ta từng nghe Tạ bá bá của con nói rằng Tạ Kiều đã bị bệnh từ khi mới ra đời." Lô thị gật đầu.
"Nhưng một cô nương đang yên đang lành, tại sao lại phải ở trong đạo quán chứ? Sức khỏe không tốt chẳng phải càng nên ở nhà tẩm bổ, chăm sóc hay sao?" Bùi Uyển Nguyệt lại hỏi.
Lô thị ngẩn ra, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Nghe nói là trước khi làm lễ cập kê thì không được gặp người nhà, nếu không sẽ bị chết yểu."
Tạ Ngưu Sơn cũng chỉ nói với bà ta đúng một lần, từ đó về sau không bao giờ nhắc lại nữa.
"Ta cũng không rõ rốt cuộc Tạ bá bá của con có coi trọng nữ nhi này hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=3]

Ngày thường chẳng bao giờ nghe ông ấy nhắc tên, mấy năm qua cũng không gửi cho nàng bất cứ thứ gì, cứ như thể đã quên mất sự tồn tại của nàng rồi. Vậy mà lần này cứ dặn đi dặn lại, nhất quyết bắt ta phải đưa người về bằng được, còn dặn dò ta phải chăm sóc cho nàng thật tốt..." Lô thị cũng thấy rất mâu thuẫn.
Trước kia trượng phu từng là thổ phỉ nên trong lòng bà ta ít nhiều cũng có vài phần e sợ, không dám suy đoán lung tung.
"Đại cô nương trưởng thành xinh đẹp nhường này, chờ đến khi về tới kinh thành, cho dù ban đầu Tạ bá bá có không thích thì cũng sẽ coi trọng tỷ ấy thêm vài phần." Bùi Uyển Nguyệt khẽ nói, giọng điệu mang theo đôi chút ai oán.
Lô thị ngẩn người.
Sau đó bà ta lắc đầu: "Con cứ yên tâm, nàng ta chỉ có mỗi dung mạo bên ngoài mà thôi. Cầm kỳ thi họa, quản lý gia đình, tính toán sổ sách, mấy thứ đó nàng ta có thể hiểu được sao? Đến cả lễ nghi cơ bản nhất cũng không hiểu rõ, nhà ai mà thèm để mắt tới chứ? Khi nào về đến kinh thành, miệng lưỡi con phải ngọt ngào một chút, cũng đừng gọi Tạ bá bá nữa, đổi thành phụ thân đi, như thế nghe mới giống người một nhà."
"Gọi là phụ thân sao? Liệu Tạ bá bá có vui không..." Thực ra Bùi Uyển Nguyệt đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước.
Cho dù Bùi gia có xuất thân là lương dân đi chăng nữa thì hiện giờ cũng chỉ là thương nhân chứ không phải quan lại. Sau khi cha ruột qua đời, Bùi gia không còn chỗ cho nàng ta dung thân, chuyến đi đến kinh thành lần này vốn là định ghi tên nàng ta vào gia phả của Tạ gia.
"Chắc chắn là vui rồi, trước đây ông ấy cũng đã nhắc đến con vài lần." Lô thị khẳng định một cách chắc nịch.
Bùi Uyển Nguyệt nghe vậy, tâm trạng vốn có chút bất an cũng đã ổn định lại không ít.
Trong khi đó, Tạ Kiều đang cầm mấy con sâu trong tay, đổ vào chiếc bát nhỏ, thong thả nhìn con gà trống lớn ăn một cách ngon lành.
"Ai..." Khi đi ngang qua một đoạn đường dốc cao, Tạ Kiều đột nhiên thở dài một tiếng.
Một lát sau, nàng hướng ra phía ngoài xe, lớn tiếng nói: "Dừng xe."
Phu xe bên ngoài ngẩn người, cất giọng hỏi: "Đại cô nương, có chuyện gì sao? Phu nhân đã dặn rồi, hôm nay phải đi thật nhanh, cần phải tới được trấn nhỏ gần đây trước khi trời tối."
Lần này, Lô thị mang theo khoảng chừng hai mươi người.
Vốn dĩ chiếc xe ngựa này được chuẩn bị cho Bùi Uyển Nguyệt, chỉ là giữa chừng lại xuất hiện thêm nàng, nên dĩ nhiên là vị trí của Bùi Uyển Nguyệt đã bị nàng chiếm mất. Theo lý mà nói thì nên chuẩn bị một nha hoàn để tiện cho nàng truyền lời nhưng Lô thị vốn không có ý định đó, vậy nên Tạ Kiều cũng chỉ đành tự mình lên tiếng.

Bình Luận

0 Thảo luận