Sáng / Tối
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của Phó Cảnh Dạ khi đang đứng trước gương, tay vẫn còn giữ nguyên chiếc kẹp tóc chưa kịp tháo xuống.
“Đến đây.”
Không địa chỉ.
Không giải thích.
Không hỏi tôi có rảnh hay không.
Giống như tối qua, nhưng lần này tôi không cần hỏi lại, cũng không cần suy đoán. Tôi biết anh đang ở đâu.
Tôi thay áo, buộc lại tóc, lấy điện thoại rồi đi ra ngoài, cảm giác này rất lạ, giống như một thói quen đã tồn tại từ lâu, dù thực tế chỉ mới là ngày thứ hai của bản hợp đồng.
Căn hộ vẫn như cũ, ánh đèn vàng nhạt, không gian rộng và yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng bước chân của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-ky-hop-ong-lam-tinh-nhan-voi-ke-ien&chuong=3]
Khi tôi bước vào, anh đang đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía tôi, một tay đút túi quần, tay còn lại cầm ly rượu.
Anh không quay đầu.
Nhưng biết tôi đã đến.
“Đóng cửa.”
Tôi làm theo, đặt túi xuống, bước vào trong, dừng lại cách anh khoảng hai mét. Tôi không chủ động tiến gần, cũng không lên tiếng trước, chỉ đứng đó, chờ.
Một lúc sau, anh quay lại.
Ánh mắt anh lướt qua tôi từ trên xuống dưới, chậm rãi, không che giấu, giống như đang đánh giá một món đồ vừa nhận được, kiểm tra xem có đúng với mong đợi hay không.
“Ngồi.”
Tôi ngồi xuống sofa.
Anh không ngồi ngay, mà bước đến bàn, đặt ly rượu xuống, rồi lấy một tập giấy từ ngăn kéo. Khi anh quay lại, trong tay đã có một xấp tài liệu mỏng, không dày như bản hợp đồng hôm qua, nhưng đủ để khiến người khác cảm thấy không thoải mái.
Anh đặt nó xuống trước mặt tôi.
“Từ hôm nay,” anh nói, giọng đều đều, “cô cần nhớ những điều này.”
Tôi nhìn xuống.
Không phải hợp đồng.
Là… quy tắc.
Từng dòng, từng dòng, được đánh máy rõ ràng, không có chỗ nào thừa, cũng không có chỗ nào mơ hồ.
Tôi lướt mắt qua.
1. Không được tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào.
2. Không được che giấu lịch trình.
3. Điện thoại phải luôn mở định vị.
4. Không được rời khỏi thành phố nếu chưa có sự cho phép.
5. Phải có mặt khi tôi gọi.
6. Không được từ chối.
Tôi dừng lại ở dòng cuối cùng lâu hơn một chút.
Không phải vì bất ngờ.
Mà là vì… quen thuộc.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Anh nhướng mày.
“Cô thấy ít?”
“Tôi nghĩ…” tôi mỉm cười nhẹ, “…với anh, chắc sẽ còn nhiều hơn.”
Một thoáng im lặng.
Ánh mắt anh dừng lại trên tôi.
Không lạnh.
Nhưng sắc.
“Cô đang thử tôi?”
“Không.” Tôi lắc đầu. “Tôi chỉ muốn hiểu rõ.”
Anh không nói gì ngay.
Chỉ bước lại gần, ngồi xuống đối diện tôi, khoảng cách không xa, đủ để tôi nhìn rõ từng thay đổi nhỏ trong biểu cảm của anh.
“Hiểu rõ để làm gì?”
“Để không phạm sai lầm.”
Tôi trả lời rất tự nhiên, không vội, không chậm, giống như đang nói một điều hiển nhiên.
Ánh mắt anh sâu hơn một chút.
“Cô không sợ phạm sai lầm?”
“Tôi sợ.” Tôi gật đầu. “Nhưng nếu đã biết luật, thì sẽ dễ tránh hơn.”
Anh nhìn tôi thêm vài giây.
Rồi khẽ cười.
“Cô rất biết cách làm tôi hài lòng.”
Tôi không trả lời.
Chỉ cúi xuống, cầm bút.
“Vậy tôi ký ở đâu?”
Anh hơi dừng lại.
Như không ngờ tôi sẽ hỏi câu đó.
“Tôi không yêu cầu cô ký.”
“Tôi muốn.”
Tôi nói, giọng vẫn nhẹ, nhưng không có ý đùa.
“Dù sao thì… đã là quy tắc, tôi nghĩ nên nghiêm túc một chút.”
Anh nhìn tôi.
Lần này không che giấu sự quan sát.
Rất lâu.
Rồi anh đẩy cây bút về phía tôi.
“Tuỳ cô.”
Tôi ký.
Vẫn là tên mình.
Tống Nhiễm.
Nét chữ gọn gàng, không run, không lệch.
Khi tôi đặt bút xuống, tôi cảm nhận được ánh mắt anh vẫn đang ở trên tôi, không rời đi.
“Tại sao?”
Anh hỏi.
“Tại sao lại ký?”
Tôi ngẩng đầu.
Mỉm cười.
“Vì tôi đã đồng ý từ đầu rồi.”
“Cô có thể từ chối.”
“Tôi không muốn.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Không khí trong phòng dường như đặc lại, nhưng không khó chịu, chỉ là… nặng hơn.
Anh tựa lưng vào ghế, tay đặt lên thành sofa, ánh mắt vẫn không rời tôi.
“Cô rất ngoan.”
Tôi không phủ nhận.
Cũng không đồng ý.
Chỉ im lặng.
Anh nghiêng đầu một chút, như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi bất ngờ hỏi:
“Ở công ty hôm nay, có ai nói gì về tôi không?”
Câu hỏi đến rất đột ngột.
Nhưng tôi không bất ngờ.
Tôi nhớ lại buổi sáng, những lời bàn tán, những ánh mắt né tránh, những câu chuyện được kể với giọng thì thầm.
Tôi hoàn toàn có thể lặp lại.
Hoặc có thể nói dối.
Nhưng tôi chọn cách khác.
“Có.”
Anh không phản ứng ngay.
Chỉ hỏi:
“Nói gì?”
“Rằng anh đáng sợ.”
Tôi trả lời thẳng.
Không vòng vo.
Không giảm nhẹ.
Ánh mắt anh không thay đổi.
“Còn gì nữa?”
“Tàn nhẫn. Khó kiểm soát. Không bình thường.”
Tôi nói từng từ.
Rõ ràng.
Anh vẫn im lặng.
Không tức giận.
Không cười.
Chỉ nhìn tôi.
“Cô nghĩ sao?”
Câu hỏi này, mới là thứ anh thật sự muốn nghe.
Tôi nhìn anh.
Không né tránh.
“Em nghĩ…” tôi dừng một giây, rồi sửa lại, “…tôi nghĩ anh rất rõ ràng.”
“Rõ ràng?”
“Anh không giả vờ.” Tôi nói. “Anh muốn gì thì thể hiện ra như vậy. Không che giấu.”
Một thoáng yên lặng.
Rồi anh hỏi:
“Cô không thấy tôi quá mức?”
“Tôi thấy.”
“Vậy mà vẫn ở lại?”
Tôi mỉm cười.
“Vì tôi chấp nhận.”
Câu trả lời đơn giản.
Nhưng đủ.
Anh nhìn tôi thêm một lúc lâu.
Rồi bất ngờ đứng dậy.
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã bước đến trước mặt, cúi xuống, tay chống lên lưng ghế phía sau tôi, khoảng cách bị rút ngắn đột ngột.
Rất gần.
Gần đến mức tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể anh.
“Chấp nhận…” giọng anh thấp xuống, “…hay là thích?”
Tôi không lùi lại.
Không né tránh.
Chỉ nhìn thẳng vào mắt anh.
“Có khác nhau sao?”
Ánh mắt anh tối lại.
Một giây.
Hai giây.
Không ai nói gì.
Không khí căng đến mức chỉ cần một động tác nhỏ cũng có thể phá vỡ.
Nhưng tôi không động.
Anh cũng không.
Rồi đột nhiên, anh đưa tay lên, chạm vào cằm tôi, nâng nhẹ lên, ép tôi nhìn thẳng vào anh.
“Đừng nói những câu như vậy trước mặt tôi.”
Giọng anh không lớn.
Nhưng rõ ràng.
“Vì tôi sẽ hiểu theo cách khác.”
Tôi chớp mắt.
“Anh hiểu thế nào?”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ nhìn tôi thêm một giây.
Rồi buông tay.
“Không cần biết.”
Anh quay người, đi về phía cửa sổ, như thể cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tôi vẫn ngồi đó.
Không di chuyển.
Nhưng khóe môi… khẽ cong lên một chút.
Rất nhẹ.
***
Đêm đó, trước khi tôi rời đi, anh gọi tôi lại.
“Tống Nhiễm.”
“Vâng?”
“Nhớ một điều.”
Tôi quay lại.
Anh đứng trong ánh sáng mờ, gương mặt nửa sáng nửa tối.
“Trong ba tháng nà.” Anh nói. “Tôi không thích chia sẻ.”
Tôi hiểu.
Không cần giải thích thêm.
“Vâng.”
“Tốt.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận