Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Ký Hợp Đồng Làm Tình Nhân Với Kẻ Điên

Chương 4: Lần Đầu Phá Luật

Ngày cập nhật : 2026-05-08 16:01:17

Tôi đã tuân thủ mọi quy tắc của Phó Cảnh Dạ… trong ba ngày.

Không thiếu một điều.

Không chậm một phút.

Không sai một bước.

Anh gọi, tôi đến.
Anh hỏi, tôi trả lời.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-ky-hop-ong-lam-tinh-nhan-voi-ke-ien&chuong=4]

Anh yêu cầu, tôi làm.

Một cách hoàn hảo đến mức… chính tôi cũng thấy nhàm chán.

Và điều thú vị là, người bắt đầu cảm thấy không ổn… lại không phải tôi.

***

Ngày thứ ba, 11 giờ 47 phút trưa, điện thoại tôi rung.

Phó Cảnh Dạ: “Ở đâu?”

Tôi đang ở bàn làm việc, mở file báo cáo nhưng chưa đọc chữ nào.

Tôi trả lời ngay.

“Phòng làm việc.”

Ba giây sau.

“Đi ăn.”

Không hỏi.

Không giải thích.

Tôi đứng dậy, lấy túi, đi thẳng xuống sảnh.

Chiếc xe quen thuộc đã đợi sẵn.

Anh ngồi phía sau, ánh mắt lướt qua tôi khi tôi mở cửa.

Không nói gì.

Nhưng tôi biết.

Anh đang kiểm tra.

Tôi có đến đúng giờ không.

Tôi có làm sai điều gì không.

Tôi có… vượt khỏi tầm kiểm soát không.

Ba ngày.

Tôi không cho anh bất kỳ lý do nào để nghi ngờ.

Thậm chí còn ngoan hơn cả những gì anh yêu cầu.

Anh nói không được ra ngoài buổi tối một mình, tôi không đi.

Anh nói phải mở định vị, tôi không tắt.

Anh nói phải trả lời tin nhắn ngay, tôi chưa từng để quá năm phút.

Tôi ngoan đến mức…

Giống như không có cá tính.

Và đó là lúc tôi biết.

Đã đến lúc… phá vỡ một chút.

***

Chiều hôm đó, công ty có một buổi họp nhóm nhỏ liên quan đến dự án mới.

Tôi đến phòng họp sớm hơn mười phút.

Không phải vì thói quen.

Mà là vì tôi đã tính trước.

“Cô đến sớm thật.”

Giọng nam vang lên phía sau.

Tôi quay đầu.

Là Lục Dương - nhân viên phòng kế hoạch, người đã từng giúp tôi xử lý một phần dữ liệu tuần trước.

Ngoại hình không tệ.

Tính cách dễ gần.

Quan trọng nhất là… anh ta không sợ nói chuyện với người khác.

Tôi mỉm cười.

“Quen rồi.”

Anh ta bước lại gần, đặt tài liệu xuống bàn, ngồi đối diện tôi.

“Nghe nói gần đây cô bận lắm?”

“Tạm ổn.”

“Thấy cô hay đi sớm về muộn.” Anh ta cười. “Tưởng bị sếp hành.”

Tôi khẽ nhếch môi.

“Nếu là vậy thì sao?”

“Thì…” anh ta chống cằm, nhìn tôi, “…tôi có thể giúp cô một chút.”

Câu nói rất bình thường.

Nhưng cách anh ta nhìn… không hoàn toàn vô hại.

Tôi biết.

Tôi không né.

Cũng không cắt ngang.

Chỉ hơi nghiêng đầu, như đang suy nghĩ.

“Anh giúp kiểu gì?”

Anh ta cười.

“Ít nhất là… có thể giúp cô đỡ chán.”

Tôi bật cười nhẹ.

Không lớn.

Nhưng đủ để kéo dài cuộc trò chuyện.

Cuộc họp bắt đầu.

Nhưng trong suốt thời gian đó, tôi và Lục Dương vẫn thỉnh thoảng trao đổi, không quá lộ liễu, chỉ là những câu hỏi nhỏ, những ánh nhìn thoáng qua.

Đủ để người ngoài thấy… bình thường.

Nhưng nếu có ai đó đang quan sát kỹ…

Sẽ thấy không hoàn toàn như vậy.

***

Sau khi họp xong, mọi người lần lượt rời đi.

Tôi đứng dậy, thu dọn tài liệu.

“Cô có rảnh không?”

Lục Dương đứng bên cạnh, giọng vẫn thoải mái.

“Tối nay?”

Tôi dừng lại.

Không trả lời ngay.

Chỉ nhìn anh ta một giây.

Rồi cười.

“Có thể.”

Một câu trả lời không chắc chắn.

Nhưng đủ để kéo dài.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung.

Tôi không cần nhìn cũng biết là ai.

Tôi vẫn giữ nguyên biểu cảm, lấy điện thoại ra, liếc qua.

Phó Cảnh Dạ: “Ở đâu?”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ đặt điện thoại xuống bàn.

“Bạn trai à?” Lục Dương hỏi.

“Không.”

Tôi trả lời rất nhanh.

Không suy nghĩ.

Không do dự.

Anh ta cười.

“Vậy thì tốt.”

Điện thoại rung lần thứ hai.

Tôi vẫn không chạm vào.

“Đi ăn tối không?” anh ta hỏi tiếp.

Tôi nhìn anh ta.

Không trả lời.

Chỉ mỉm cười.

Điện thoại rung lần thứ ba.

Mạnh hơn.

Dồn dập hơn.

Tôi cầm lên.

Mở màn hình.

Không phải tin nhắn.

Là cuộc gọi.

Tôi nhìn vài giây.

Rồi tắt.

Không khí xung quanh như chậm lại.

Lục Dương nhìn tôi.

Ánh mắt có chút ngạc nhiên.

“Không nghe à?”

Tôi đặt điện thoại xuống.

“Không quan trọng.”

Tôi biết.

Ở đầu bên kia… anh đã thấy.

***

Mười phút sau, tôi rời khỏi phòng họp.

Chưa kịp đi xa thì điện thoại rung lần nữa.

Lần này tôi nghe.

“Ở đâu?”

Giọng anh rất bình tĩnh.

Nhưng tôi biết.

Đó là trước khi bùng nổ.

“Tầng 12.”

“Làm gì?”

“Tán gẫu.”

Tôi trả lời thẳng.

Không giấu.

Không vòng vo.

Một khoảng im lặng ngắn.

Rồi anh nói:

“Xuống dưới.”

Tôi không hỏi.

Chỉ nói:

“Được.”

***

Khi tôi xuống sảnh, xe đã đợi sẵn.

Không có tài xế.

Anh ngồi ghế lái.

Điều này… hiếm.

Tôi mở cửa, ngồi vào.

Chưa kịp thắt dây an toàn, xe đã lao đi.

Nhanh.

Gấp.

Không nói một lời.

Không khí trong xe nặng đến mức khó thở.

Tôi nhìn thẳng phía trước.

Không quay sang anh.

Không giải thích.

Không xin lỗi.

Xe dừng lại ở bãi đỗ quen thuộc.

Anh tắt máy.

Nhưng không xuống.

Chỉ quay sang tôi.

Ánh mắt tối đến mức… gần như không còn ánh sáng.

“Giải thích.”

Giọng anh thấp.

Rất thấp.

Tôi quay đầu.

Nhìn anh.

“Chỉ là nói chuyện.”

“Với ai?”

“Đồng nghiệp.”

“Nam?”

“Ừ.”

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Không khí căng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim.

“Quy tắc số một là gì?”

Anh hỏi.

Tôi nhớ rất rõ.

“Không tiếp xúc thân mật với đàn ông khác.”

Bình Luận

0 Thảo luận