Sáng / Tối
Sáng hôm sau, tôi cố tình đến muộn.
Không phải muộn quá mức để bị chú ý, chỉ là chậm hơn bình thường mười lăm phút, vừa đủ để những người quen quan sát nhận ra có gì đó thay đổi, nhưng không đủ để ai hỏi thẳng.
Tôi bước vào văn phòng, đặt túi xuống bàn, mở máy tính như mọi ngày, động tác chậm rãi, không vội vàng, giống như đêm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Điện thoại đặt bên cạnh, màn hình tối, không có tin nhắn, không có cuộc gọi.
Anh không liên lạc.
Điều này… không bình thường.
Tôi ngồi xuống, mở file báo cáo, nhưng ánh mắt lại dừng ở góc màn hình nơi biểu tượng định vị vẫn đang chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-ky-hop-ong-lam-tinh-nhan-voi-ke-ien&chuong=5]
Tôi không tắt nó, cũng không có ý định tắt, chỉ là nhìn thêm một giây, như đang xác nhận một thứ gì đó vẫn còn ở đó.
Anh vẫn đang theo dõi.
Chỉ là… chưa ra tay.
Tôi khẽ cong môi, rất nhẹ.
“Cô hôm nay trông có vẻ khác đấy.”
Giọng Trình Lệ vang lên bên cạnh, mang theo chút dò xét quen thuộc. Tôi quay đầu nhìn cô ta, thấy ánh mắt đang lướt qua gương mặt mình, dừng lại ở môi, rồi xuống cổ, như đang tìm kiếm dấu vết của một đêm không bình thường.
Tôi cười, giọng vẫn mềm như mọi khi.
“Khác chỗ nào?”
“Không biết nữa, nhưng mà…” cô ta hạ giọng, tiến lại gần hơn một chút, “…trông như vừa bị ai đó làm cho mất ngủ.”
Tôi hơi nghiêng đầu, chống cằm, nhìn cô ta.
“Có thể.”
Cô ta bật cười, nhưng ánh mắt vẫn chưa rời tôi.
“Nghe nói hôm qua cô ở lại công ty khá lâu.”
“Ừ.”
“Với ai?”
Tôi không trả lời ngay, chỉ mỉm cười, rồi quay lại màn hình.
“Công việc thôi.”
Câu trả lời đủ an toàn.
Nhưng không đủ để dập tắt tò mò.
Tôi biết.
Khoảng mười giờ sáng, phòng làm việc nhận được thông báo họp đột xuất.
Không phải phòng tài chính.
Không phải phòng kế hoạch.
Lần này là phòng của tôi.
Thông báo ngắn gọn, chỉ có một dòng:
“10:30 - phòng họp tầng 36.”
Không cần ký tên.
Không cần giải thích.
Ai cũng hiểu.
Là anh.
Không khí trong phòng lập tức thay đổi, những tiếng bàn tán nhỏ dần, ánh mắt mọi người vô thức hướng về phía cửa, như thể sợ rằng chỉ cần nói lớn hơn một chút, người kia sẽ xuất hiện ngay lập tức.
Tôi đứng dậy, cầm theo tài liệu, bước ra ngoài.
Nhịp chân đều, không nhanh không chậm.
Trong lòng… rất yên tĩnh.
***
Tầng 36 vẫn như mọi khi, yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng điều hòa chạy. Khi tôi bước vào phòng họp, mọi người đã có mặt gần đủ, ai cũng ngồi thẳng lưng, không dám nói chuyện lớn, chỉ trao đổi bằng ánh mắt.
Tôi chọn một chỗ ngồi không quá nổi bật, đặt tài liệu xuống, mở ra, nhưng không đọc.
Tôi đang chờ.
Cửa mở.
Không cần nhìn cũng biết.
Anh bước vào, vẫn là bộ đồ quen thuộc, sơ mi đen, cổ tay xắn lên, ánh mắt lạnh và sắc như dao. Không có bất kỳ biểu cảm dư thừa nào, nhưng áp lực lại lan ra ngay khi anh xuất hiện, như một thứ vô hình nhưng nặng nề.
Anh không ngồi ngay, chỉ đứng ở đầu bàn, ánh mắt lướt qua từng người.
Khi đến tôi… dừng lại lâu hơn một giây.
Không ai nhận ra.
Ngoại trừ tôi.
Tôi không né.
Chỉ nhìn lại, rất bình tĩnh.
Một thoáng gì đó lóe lên trong mắt anh, nhanh đến mức người khác không thể bắt kịp.
Rồi anh thu lại ánh nhìn, như chưa từng có gì xảy ra.
Cuộc họp bắt đầu.
Nội dung không quá phức tạp, chỉ là điều chỉnh kế hoạch, nhưng cách anh nói chuyện… vẫn như cũ.
Ngắn gọn.
Chính xác.
Không chấp nhận sai sót.
Một nhân viên trả lời chậm nửa nhịp, anh không mắng, chỉ nhìn, ánh mắt đủ khiến đối phương tự động sửa lại giọng.
Không cần lớn tiếng.
Cũng không cần tỏ ra giận dữ.
Chỉ cần hiện diện… là đủ.
Tôi quan sát.
Rất kỹ.
Cuộc họp kéo dài hơn một tiếng.
Khi kết thúc, mọi người đứng dậy rời đi nhanh hơn bình thường, không ai muốn ở lại lâu hơn một giây trong không gian này.
Tôi cũng đứng lên, thu dọn tài liệu.
Nhưng khi bước đến cửa…
“Ở lại.”
Giọng anh vang lên.
Không lớn.
Nhưng đủ để cả phòng nghe rõ.
Tôi dừng lại.
Không quay đầu.
Chỉ đứng đó, chờ mọi người rời đi hết.
Cửa đóng lại.
Không gian chỉ còn lại tôi và anh.
Tôi quay lại.
Anh đang đứng cách tôi vài bước, ánh mắt không che giấu, nhìn thẳng.
Không còn lớp vỏ công việc.
Không còn khoảng cách.
Chỉ còn lại… sự kiểm soát thuần túy.
“Giải thích.”
Anh nói.
Vẫn là câu đó.
Nhưng lần này… khác.
Tôi không vội trả lời, chỉ bước lại gần, đặt tài liệu xuống bàn, rồi mới nhìn anh.
“Anh muốn nghe phần nào?”
“Phần em nghĩ là quan trọng.”
Giọng anh thấp, rõ ràng từng chữ.
Tôi hơi nghiêng đầu, như đang cân nhắc.
“Vậy thì… không có gì để giải thích.”
Một giây.
Hai giây.
Không khí đột nhiên trở nên căng.
“Không có gì?” anh nhắc lại.
“Ừ.”
Tôi nhìn anh, không né.
“Chỉ là nói chuyện.”
“Chỉ là?”
Anh bước lại gần.
Khoảng cách bị rút ngắn đột ngột.
“Em nghĩ tôi không thấy gì sao?”
Tôi không lùi.
Chỉ hơi ngẩng đầu, để ánh mắt ngang tầm anh.
“Anh thấy gì?”
Một câu hỏi lặp lại.
Nhưng lần này… khác.
Ánh mắt anh tối lại, không còn giữ được hoàn toàn sự bình tĩnh như trước.
“Tôi thấy em không nghe lời.”
Giọng anh trầm xuống.
Nặng hơn.
“Tôi thấy em cố tình.”
Tôi im lặng.
Không phủ nhận.
Không phản bác.
Chỉ nhìn.
Và chính sự im lặng đó… lại là câu trả lời rõ ràng nhất.
Anh đưa tay ra.
Không báo trước.
Kéo mạnh.
Cả người tôi bị kéo về phía anh, lực đủ lớn để khiến tôi mất thăng bằng trong một khoảnh khắc ngắn.
Tôi chưa kịp phản ứng thì đã va vào lồng ngực anh.
Gần.
Quá gần.
Tay anh vòng qua eo tôi, giữ chặt, không phải kiểu ôm dịu dàng, mà là… khóa lại.
Không cho tôi lùi.
Không cho tôi tránh.
Hơi thở của anh gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ ràng.
“Đừng thử giới hạn của tôi.”
Giọng anh vang lên ngay bên tai, thấp và nặng, từng chữ như ép thẳng vào da.
Tôi khẽ cứng người trong một giây.
Không phải vì sợ.
Mà là vì… cuối cùng anh cũng làm đến mức này.
Tôi hơi ngẩng đầu, nhìn anh.
Khoảng cách quá gần khiến ánh mắt chúng tôi gần như chạm vào nhau.
“Em đã thử rồi.”
Tôi nói.
Rất nhẹ.
Nhưng rõ.
Tay anh siết chặt hơn.
Không đau.
Nhưng đủ để nhắc nhở.
“Và em nghĩ sao?”
Anh hỏi.
Tôi không trả lời ngay.
Chỉ nhìn anh thêm một giây.
Rồi…
Mỉm cười.
Một nụ cười rất nhỏ.
Nhưng không phải kiểu ngoan ngoãn thường ngày.
“Thú vị.”
Ánh mắt anh tối sầm lại.
Trong một khoảnh khắc, tôi thấy rõ ràng…
Anh không còn hoàn toàn kiểm soát được.
Không khí giữa chúng tôi trở nên đặc quánh, như thể chỉ cần thêm một chút nữa, mọi thứ sẽ vượt khỏi giới hạn ban đầu.
Nhưng anh không làm thêm gì.
Chỉ giữ tôi như vậy.
Không buông.
Cũng không tiến thêm.
Giống như đang tự kiềm chế.
Một lúc sau, anh mới thả lỏng tay.
Nhưng không rời hẳn.
Chỉ giảm lực.
“Đừng có lần sau.”
Giọng anh thấp hơn.
Không còn gay gắt.
Nhưng nặng.
Tôi gật đầu.
Rất ngoan.
“Vâng.”
Nhưng khi anh buông tôi ra hoàn toàn, tôi quay người bước về phía cửa, trước khi mở ra, tôi khẽ dừng lại một giây.
Không quay đầu.
Chỉ nói:
“Nhưng nếu em không thử…”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận