Loading...
Tôi Ký Hợp Đồng Làm Tình Nhân Với Kẻ Điên
Tác giả: Gà Mờ Múa Bút
Thể loại:
1v1, Cơ Trí, Cường Thủ Hào Đoạt, Điên Phê, Đô Thị, HE, Hiện Đại, Lãnh Khốc, Ngôn Tình, Ngọt Sủng, Song Khiết, Tâm Lý, Tổng Tài
Tình trạng:
Đang ra
Chương
1
Lượt đọc
0
Đánh giá
0.00/5
Giới thiệu truyện:
Tôi ký hợp đồng làm tình nhân với một người đàn ông… mà ai cũng tránh xa.
Tên anh là Phó Cảnh Dạ.
Tổng tài của tập đoàn Phó thị, người đứng trên đỉnh cao quyền lực, tiền bạc và sự kiểm soát tuyệt đối. Nhưng trong giới, anh có một danh tiếng khác - một danh tiếng mà không ai muốn nhắc đến quá lâu.
Người ta nói anh ta không bình thường.
...
Tên anh là Phó Cảnh Dạ.
Tổng tài của tập đoàn Phó thị, người đứng trên đỉnh cao quyền lực, tiền bạc và sự kiểm soát tuyệt đối. Nhưng trong giới, anh có một danh tiếng khác - một danh tiếng mà không ai muốn nhắc đến quá lâu.
Người ta nói anh ta không bình thường.
...
Tôi ký hợp đồng làm tình nhân với một người đàn ông… mà ai cũng tránh xa.
Tên anh là Phó Cảnh Dạ.
Tổng tài của tập đoàn Phó thị, người đứng trên đỉnh cao quyền lực, tiền bạc và sự kiểm soát tuyệt đối. Nhưng trong giới, anh có một danh tiếng khác - một danh tiếng mà không ai muốn nhắc đến quá lâu.
Người ta nói anh ta không bình thường.
Người ta nói anh ta từng nổi điên trong một cuộc họp, trực tiếp ném tài liệu vào mặt giám đốc cấp cao khiến người đó phải nhập viện.
Người ta nói anh ta có vấn đề về tâm lý, cực kỳ ghét việc bị phản bội, và càng ghét hơn việc… không kiểm soát được người khác.
Người ta còn nói…
Ở bên cạnh anh ta quá lâu, bạn sẽ quên mất cảm giác được tự do là gì.
Nhưng tôi vẫn ký.
Không phải vì tôi không biết những lời đồn đó.
Mà là vì… tôi biết quá rõ.
***
Bản hợp đồng rất đơn giản.
Ba tháng.
Tôi sẽ là “tình nhân” của anh.
Không yêu.
Không can thiệp đời tư.
Không được rời đi nếu chưa có sự cho phép của anh.
Điều khoản cuối cùng được in đậm.
“Mọi hành vi vượt ngoài kiểm soát của tôi, sẽ bị xử lý.”
Anh nhìn tôi khi nói câu đó.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến người khác phải cúi đầu.
Nhưng tôi chỉ mỉm cười.
“Được.”
***
Ngay từ ngày đầu tiên, tôi đã hiểu.
Phó Cảnh Dạ không cần một người yêu.
Anh cần một người… thuộc về mình.
***
Anh không hỏi tôi thích gì.
Không hỏi tôi muốn gì.
Anh chỉ đưa ra quy tắc.
Không được đi đâu một mình vào buổi tối.
Không được tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào.
Điện thoại của tôi… có định vị.
Lịch trình của tôi… nằm trong tay anh.
Mọi thứ đều bị kiểm soát.
Nhưng điều kỳ lạ là…
Tôi không hề thấy khó chịu.
Ngược lại…
Tôi còn thấy… quen thuộc
Bởi vì từ rất lâu rồi, tôi đã hiểu cảm giác đó.
Cảm giác muốn một người… chỉ thuộc về mình.
***
Ở công ty, tôi vẫn là một nhân viên bình thường.
Ngoan ngoãn. Dễ thương. Không có gì nổi bật.
Một “tiểu bạch thỏ” đúng nghĩa.
Mọi người đều nghĩ tôi may mắn khi được Phó Cảnh Dạ “để ý”.
Không ai biết…
Tôi đã chọn anh từ trước.
***
Lần đầu tiên tôi gặp anh không phải ở công ty.
Cũng không phải trong bản hợp đồng.
Mà là… hai năm trước.
Khi đó, anh đứng một mình trong hành lang bệnh viện.
Ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống gương mặt không cảm xúc.
Bên ngoài, người nhà bệnh nhân khóc.
Bên trong, anh đứng im.
Không nói gì.
Không phản ứng.
Giống như tất cả mọi thứ xung quanh… không liên quan đến anh.
Nhưng tôi nhìn thấy một thứ.
Trong khoảnh khắc rất ngắn.
Một thứ mà không ai khác nhìn thấy.
Sự trống rỗng.
Không phải lạnh lùng.
Không phải tàn nhẫn.
Mà là… hoàn toàn trống rỗng.
***
Từ khoảnh khắc đó, tôi biết.
Người đàn ông này… không giống những gì người ta nói.
Anh không phải kẻ điên.
Anh chỉ là một người… đã mất đi thứ gì đó quá lâu.
Và tôi quyết định.
Tôi muốn trở thành thứ đó.
***
Ba tháng hợp đồng trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi quen với việc bị anh kiểm soát.
Quen với việc anh xuất hiện bất cứ lúc nào.
Quen với việc ánh mắt anh luôn dừng lại trên người tôi lâu hơn bình thường.
Anh bắt đầu thay đổi.
Không còn gọi tôi chỉ vì nhu cầu.
Không còn lạnh lùng tuyệt đối.
Có những đêm, anh chỉ im lặng ngồi cạnh tôi.
Không nói gì.
Nhưng cũng không rời đi.
***
Rồi một ngày, anh hôn tôi.
Không nằm trong hợp đồng.
Không có cảnh báo.
Không có lý do.
Chỉ là một cái hôn… như muốn xác nhận điều gì đó.
Tôi biết.
Anh bắt đầu mất kiểm soát.
Nhưng điều anh không biết là…
Người mất kiểm soát từ đầu… không phải anh.
***
Khi hợp đồng kết thúc, anh nói:
“Em có thể rời đi.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Giống như ba tháng đó chưa từng tồn tại.
Tôi gật đầu.
Rời đi.
Không quay lại.
***
Ba ngày sau, anh tìm đến tôi.
Lần đầu tiên, tôi thấy Phó Cảnh Dạ…
không còn là người nắm quyền kiểm soát.
Anh hỏi:
“Tại sao?”
Tôi nhìn anh.
Mỉm cười.
Và lần đầu tiên… không giả vờ nữa.
“Anh nghĩ em đến bên anh vì tiền sao?”
Sự thật là…
Tôi biết anh từ rất lâu.
Biết cả quá khứ của anh.
Biết cả những đêm anh không ngủ.
Biết cả những lần anh đứng một mình trong bóng tối.
Và tôi đã chọn anh.
Không phải vì anh hoàn hảo.
Mà vì anh… không bình thường.
Tôi nói:
“Em biết anh không ổn.”
“Biết anh thích kiểm soát.”
“Biết anh không tin ai.”
Tôi bước lại gần anh.
Ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt anh
“Nhưng em thích điều đó.”
Khoảnh khắc đó, Phó Cảnh Dạ hiểu.
Tôi không phải người được anh giữ lại.
Tôi là người… tự bước vào lồng.
Và không có ý định rời đi.
***
Đây không phải câu chuyện về cứu rỗi.
Đây là câu chuyện về hai kẻ không bình thường… chọn ở bên nhau.
Nếu bạn nghĩ tình yêu là chữa lành…
Thì có lẽ câu chuyện này không dành cho bạn.
Nhưng nếu bạn từng tin rằng…
Có những người sinh ra để hiểu nhau, dù họ không hoàn hảo… thì có thể, bạn sẽ đọc đến chương cuối.
Và khi đó, bạn sẽ hiểu.
Tại sao tôi biết anh là kẻ điên… mà vẫn ký hợp đồng.
Bởi vì người không định rời đi ngay từ đầu… là tôi.
Nếu thấy thích, cho mình xin một trái tim ❤️ làm động lực nhé.
Còn nếu muốn đọc tiếp… thì nhớ theo dõi mình nha.
Tên anh là Phó Cảnh Dạ.
Tổng tài của tập đoàn Phó thị, người đứng trên đỉnh cao quyền lực, tiền bạc và sự kiểm soát tuyệt đối. Nhưng trong giới, anh có một danh tiếng khác - một danh tiếng mà không ai muốn nhắc đến quá lâu.
Người ta nói anh ta không bình thường.
Người ta nói anh ta từng nổi điên trong một cuộc họp, trực tiếp ném tài liệu vào mặt giám đốc cấp cao khiến người đó phải nhập viện.
Người ta nói anh ta có vấn đề về tâm lý, cực kỳ ghét việc bị phản bội, và càng ghét hơn việc… không kiểm soát được người khác.
Người ta còn nói…
Ở bên cạnh anh ta quá lâu, bạn sẽ quên mất cảm giác được tự do là gì.
Nhưng tôi vẫn ký.
Không phải vì tôi không biết những lời đồn đó.
Mà là vì… tôi biết quá rõ.
***
Bản hợp đồng rất đơn giản.
Ba tháng.
Tôi sẽ là “tình nhân” của anh.
Không yêu.
Không can thiệp đời tư.
Không được rời đi nếu chưa có sự cho phép của anh.
Điều khoản cuối cùng được in đậm.
“Mọi hành vi vượt ngoài kiểm soát của tôi, sẽ bị xử lý.”
Anh nhìn tôi khi nói câu đó.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến người khác phải cúi đầu.
Nhưng tôi chỉ mỉm cười.
“Được.”
***
Ngay từ ngày đầu tiên, tôi đã hiểu.
Phó Cảnh Dạ không cần một người yêu.
Anh cần một người… thuộc về mình.
***
Anh không hỏi tôi thích gì.
Không hỏi tôi muốn gì.
Anh chỉ đưa ra quy tắc.
Không được đi đâu một mình vào buổi tối.
Không được tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào.
Điện thoại của tôi… có định vị.
Lịch trình của tôi… nằm trong tay anh.
Mọi thứ đều bị kiểm soát.
Nhưng điều kỳ lạ là…
Tôi không hề thấy khó chịu.
Ngược lại…
Tôi còn thấy… quen thuộc
Bởi vì từ rất lâu rồi, tôi đã hiểu cảm giác đó.
Cảm giác muốn một người… chỉ thuộc về mình.
***
Ở công ty, tôi vẫn là một nhân viên bình thường.
Ngoan ngoãn. Dễ thương. Không có gì nổi bật.
Một “tiểu bạch thỏ” đúng nghĩa.
Mọi người đều nghĩ tôi may mắn khi được Phó Cảnh Dạ “để ý”.
Không ai biết…
Tôi đã chọn anh từ trước.
***
Lần đầu tiên tôi gặp anh không phải ở công ty.
Cũng không phải trong bản hợp đồng.
Mà là… hai năm trước.
Khi đó, anh đứng một mình trong hành lang bệnh viện.
Ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống gương mặt không cảm xúc.
Bên ngoài, người nhà bệnh nhân khóc.
Bên trong, anh đứng im.
Không nói gì.
Không phản ứng.
Giống như tất cả mọi thứ xung quanh… không liên quan đến anh.
Nhưng tôi nhìn thấy một thứ.
Trong khoảnh khắc rất ngắn.
Một thứ mà không ai khác nhìn thấy.
Sự trống rỗng.
Không phải lạnh lùng.
Không phải tàn nhẫn.
Mà là… hoàn toàn trống rỗng.
***
Từ khoảnh khắc đó, tôi biết.
Người đàn ông này… không giống những gì người ta nói.
Anh không phải kẻ điên.
Anh chỉ là một người… đã mất đi thứ gì đó quá lâu.
Và tôi quyết định.
Tôi muốn trở thành thứ đó.
***
Ba tháng hợp đồng trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi quen với việc bị anh kiểm soát.
Quen với việc anh xuất hiện bất cứ lúc nào.
Quen với việc ánh mắt anh luôn dừng lại trên người tôi lâu hơn bình thường.
Anh bắt đầu thay đổi.
Không còn gọi tôi chỉ vì nhu cầu.
Không còn lạnh lùng tuyệt đối.
Có những đêm, anh chỉ im lặng ngồi cạnh tôi.
Không nói gì.
Nhưng cũng không rời đi.
***
Rồi một ngày, anh hôn tôi.
Không nằm trong hợp đồng.
Không có cảnh báo.
Không có lý do.
Chỉ là một cái hôn… như muốn xác nhận điều gì đó.
Tôi biết.
Anh bắt đầu mất kiểm soát.
Nhưng điều anh không biết là…
Người mất kiểm soát từ đầu… không phải anh.
***
Khi hợp đồng kết thúc, anh nói:
“Em có thể rời đi.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Giống như ba tháng đó chưa từng tồn tại.
Tôi gật đầu.
Rời đi.
Không quay lại.
***
Ba ngày sau, anh tìm đến tôi.
Lần đầu tiên, tôi thấy Phó Cảnh Dạ…
không còn là người nắm quyền kiểm soát.
Anh hỏi:
“Tại sao?”
Tôi nhìn anh.
Mỉm cười.
Và lần đầu tiên… không giả vờ nữa.
“Anh nghĩ em đến bên anh vì tiền sao?”
Sự thật là…
Tôi biết anh từ rất lâu.
Biết cả quá khứ của anh.
Biết cả những đêm anh không ngủ.
Biết cả những lần anh đứng một mình trong bóng tối.
Và tôi đã chọn anh.
Không phải vì anh hoàn hảo.
Mà vì anh… không bình thường.
Tôi nói:
“Em biết anh không ổn.”
“Biết anh thích kiểm soát.”
“Biết anh không tin ai.”
Tôi bước lại gần anh.
Ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt anh
“Nhưng em thích điều đó.”
Khoảnh khắc đó, Phó Cảnh Dạ hiểu.
Tôi không phải người được anh giữ lại.
Tôi là người… tự bước vào lồng.
Và không có ý định rời đi.
***
Đây không phải câu chuyện về cứu rỗi.
Đây là câu chuyện về hai kẻ không bình thường… chọn ở bên nhau.
Nếu bạn nghĩ tình yêu là chữa lành…
Thì có lẽ câu chuyện này không dành cho bạn.
Nhưng nếu bạn từng tin rằng…
Có những người sinh ra để hiểu nhau, dù họ không hoàn hảo… thì có thể, bạn sẽ đọc đến chương cuối.
Và khi đó, bạn sẽ hiểu.
Tại sao tôi biết anh là kẻ điên… mà vẫn ký hợp đồng.
Bởi vì người không định rời đi ngay từ đầu… là tôi.
Nếu thấy thích, cho mình xin một trái tim ❤️ làm động lực nhé.
Còn nếu muốn đọc tiếp… thì nhớ theo dõi mình nha.
Chương Mới
Xem tất cả
CÙNG ĐĂNG BỞI Gà mờ múa bút
xem thêmĐánh Giá
Không có đánh giá nào.
Hâm mộ...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận