Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 7  ·  14.3%
Tôi Ký Hợp Đồng Làm Tình Nhân Với Kẻ Điên
Chương 1: Hợp Đồng Với Kẻ Điên
21/04/2026 10:35· 1,573 từ

Ngày tôi đặt bút ký vào hợp đồng đó, trời mưa to.

Không phải kiểu mưa lất phất mạn như trong phim, mà thứ mưa nặng hạt, dày đặc mức nhìn qua cửa kính chỉ một lớp trắng đục. Thành như bị bóp nghẹt âm thanh ầm ầm của đổ, còn tôi thì ngồi trong họp tầng ba mươi sáu của đoàn Phó thị, trước mặt là người đàn ông mà ai cũng là… kẻ điên.

Phó Cảnh Dạ.

Tên của anh ta được nhắc trong giới tài chính với tông giọng rất rõ ràng: Kính và sợ hãi.

Tôi từng nghe không dưới mười bản khác nhau về anh.

Có người nói anh từng đập cốc thủy tinh ngay giữa họp chỉ vì một con số lệch 0,01%.

Có người nói anh đuổi thẳng một giám đốc chỉ vì phương nói chuyện quá nhiều.

Có người còn nói… anh đã đánh người đến nhập viện.

Không ai xác nhận.

Nhưng cũng không ai dám phủ

Tôi đặt tay lên bản hợp ngón tay chạm nhẹ vào chữ in đậm cuối trang.

“Bên B có trách nhiệm tuân tuyệt đối mọi yêu cầu bên A trong thời gian hợp có hiệu lực.”

Bên A - Phó Cảnh Dạ.

Bên B - Tôi.

Ba tháng.

Một bản hợp đồng tình nhân.

Không yêu.

Không can thiệp.

Không ràng buộc sau khi kết

Nghe có vẻ đơn giản.

Nếu như người đối diện tôi phải là anh.

“Cô đã đọc kỹ chưa?”

Giọng anh vang lên, trầm thấp, cao không thấp, nhưng lại không khí trong phòng đột nhiên xuống.

Tôi ngẩng đầu.

Đây là lần đầu tiên tôi anh ở khoảng cách gần vậy.

Gương mặt anh sắc nét, đường rõ ràng đến mức có giác như được gọt giũa cẩn Ánh mắt tối, sâu, không có ấm áp nào, giống như nước đêm - bình nhưng không ai biết phía sâu đến đâu.

Anh không cười.

Thậm chí cũng không có biểu

Nhưng chính sự “không có gì” lại khiến người khác áp đến khó thở.

Tôi khẽ gật đầu.

“Đã đọc.”

Anh nhìn tôi thêm một giây.

Chỉ một giây.

Nhưng tôi có thể cảm nhận ràng ánh mắt đó như bóc tách từng lớp suy nghĩ tôi, giống như muốn nhìn xem đang nói dối không.

Rồi anh tựa lưng vào ghế, tay khẽ gõ lên mặt

“Ba tháng.” Anh nói, giọng vẫn tĩnh. “Trong thời gian đó, là người của tôi.”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ là hơi cúi đầu, nhìn bản hợp đồng thêm một nữa, như thể đang suy nghĩ.

Thực ra, tôi đã nghĩ rất rồi.

Từ trước khi bước vào căn này.

Từ trước khi nộp đơn ứng vào công ty này.

Thậm chí… từ trước cả khi Cảnh Dạ biết đến sự tại của tôi.

Nhưng tôi vẫn hỏi, giọng nhẹ

“Có giới hạn nào không?”

Anh khẽ nhíu mày.

“Giới hạn?”

“Tôi cần biết phạm vi của Tôi ngẩng đầu nhìn anh, một nụ cười vừa đủ lễ “Dù sao thì… đây cũng là đồng.”

Một thoáng im lặng.

Rồi anh cười.

Không phải kiểu cười ấm áp.

Mà là một đường cong rất nơi khóe môi, mang theo gì đó lạnh lẽo.

“Cô rất bình tĩnh.”

“Tôi nghĩ mình cần như vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-ky-hop-ong-lam-tinh-nhan-voi-ke-ien&chuong=1]

Anh không nói gì thêm, chỉ tôi một lúc, rồi mới rãi lên tiếng:

“Không có giới hạn.”

Tôi khẽ khựng lại.

“Ý anh là?”

“Trong ba tháng này, tôi quyết Anh nói, giọng vẫn đều như đang nói về một bản cáo. “Cô không có quyền từ

Ngắn gọn.

Rõ ràng.

Không để lại bất kỳ khoảng nào để hiểu sai.

Một người bình thường nghe xong này chắc sẽ sợ.

Thậm chí là bỏ chạy.

Nhưng tôi thì không.

Tôi chỉ im lặng vài giây, gật đầu.

“Được.”

Anh nhìn tôi.

Lần này lâu hơn.

Có vẻ như anh đang chờ một phản ứng khác.

Sợ hãi.

Do dự.

Hoặc ít nhất là một chút chừ.

Nhưng tôi không cho anh thứ

Tôi chỉ đưa tay cầm bút, nắp, rồi ký tên mình

Tống Nhiễm.

Nét chữ không run.

Rất thẳng.

Sau khi ký xong, tôi đẩy hợp đồng về phía anh.

Anh nhìn xuống chữ ký của ánh mắt thoáng dừng lại giây, rồi cũng ký tên mình.

Phó Cảnh Dạ.

Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát.

Không do dự.

Giống hệt con người anh.

Anh đóng nắp bút, đứng dậy.

“Bắt đầu từ hôm nay.”

Tôi cũng đứng lên theo.

“Vâng.”

Anh đi đến cửa, mở ra, dừng lại một chút, như nhớ ra điều gì đó.

“Điện thoại của cô.”

Tôi đưa điện thoại cho anh.

Anh không hỏi.

Không giải thích.

Chỉ cầm lấy, thao tác vài rồi trả lại.

Tôi nhìn xuống màn hình.

Một ứng dụng lạ đã được

Không cần hỏi cũng biết đó gì.

Định vị.

Tôi không nói gì.

Chỉ tắt màn hình, cất điện vào túi.

Anh nhìn tôi.

“Cô không hỏi?”

“Tôi nghĩ mình đã đồng ý

Anh khẽ nhướng mày.

Lần này, nụ cười nơi khóe rõ ràng hơn một chút.

“Cô rất… hợp tác.”

Tôi cười nhẹ.

“Đó là trách nhiệm của tôi.”

Anh không nói gì thêm.

Chỉ quay người rời đi.

Tôi đứng lại trong phòng họp vài giây sau khi anh

Ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi.

Dày đặc.

Không có dấu hiệu dừng lại.

Tôi nhìn xuống thành phố bên

Những dòng xe nhỏ xíu, ánh mờ nhòe trong màn nước.

Rồi tôi khẽ thở ra một

Không phải vì áp lực.

Cũng không phải vì sợ hãi.

Mà là vì…

Cuối cùng, tôi cũng đã bước đến đây.


Ngày đầu tiên làm “tình nhân” Phó Cảnh Dạ không có đặc biệt.

Không có bữa tối lãng mạn.

Không có hoa.

Không có bất kỳ thứ gì trong những câu chuyện mà ta thường tưởng tượng.

Anh chỉ gửi cho tôi một nhắn.

“7 giờ tối. Địa chỉ tôi

Ngắn gọn.

Không hỏi tôi có rảnh không.

Cũng không cần tôi đồng ý.

Tôi nhìn tin nhắn đó một

Rồi trả lời:

“Vâng.”


Địa chỉ là một căn hộ cấp ở trung tâm thành

Tầng cao.

Yên tĩnh.

Khi tôi đến, cửa đã mở.

Không có người giúp việc.

Không có ai khác.

Chỉ có anh.

Anh đứng trong phòng khách, áo mi trắng, tay áo xắn một chút, cổ áo mở hai Ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống, dịu đi phần nào cảm lạnh lẽo thường thấy.

Nhưng chỉ là một chút.

Anh nhìn tôi khi tôi bước

Ánh mắt không thay đổi.

“Đến rồi.”

“Vâng.”

Tôi đóng cửa, đứng ở đó, tiến lại gần, cũng không gì.

Anh quan sát tôi một lúc.

“Cô không tò mò?”

“Tò mò điều gì?”

“Về việc tôi gọi cô đến

Tôi nghĩ một giây.

Rồi lắc đầu.

“Không.”

“Vì?”

“Tôi nghĩ… anh sẽ nói nếu

Một lần nữa, anh cười.

Nhẹ.

Nhưng lần này không lạnh như

“Cô rất khác.”

Tôi không trả lời.

Anh bước lại gần.

Khoảng cách giữa chúng tôi rút từng chút một.

Một mét.

Nửa mét.

Rồi dừng lại.

Rất gần.

Gần đến mức tôi có thể rõ từng chi tiết trên mặt anh.

Cũng có thể cảm nhận được thở của anh.

Anh đưa tay lên.

Chạm vào cổ tay tôi.

Không mạnh.

Nhưng cũng không nhẹ.

Ngón tay anh hơi siết lại.

Như đang kiểm tra.

Hoặc xác nhận.

“Cô không sợ tôi?”

Anh hỏi.

Giọng rất thấp.

Tôi nhìn anh.

Không né tránh.

“Không.”

“Vì sao?”

Tôi im lặng một giây.

Rồi mỉm cười.

“Vì tôi đã biết anh từ

Anh khựng lại.

Rất nhẹ.

Nếu không chú ý sẽ không ra.

Ánh mắt anh tối đi một

“Biết tôi?”

Tôi gật đầu.

“Nghe nói.”

Anh nhìn tôi thêm vài giây.

Rồi buông tay.

“Đừng tin những gì người khác

“Tôi biết.”

“Vậy thì tốt.”

Anh quay người, đi về phía sofa.

“Ngồi đi.”

Tôi làm theo.

Không hỏi.

Không do dự.

Anh ngồi đối diện tôi.

Khoảng cách không xa.

Nhưng đủ để giữ một ranh

“Ba tháng.” Anh nhắc lại. “Trong gian đó, cô không được rời đi nếu tôi chưa cho

“Tôi hiểu.”

“Không được có bất kỳ mối hệ nào khác.”

“Vâng.”

“Không được giấu tôi bất cứ gì.”

Tôi hơi dừng lại.

Chỉ một giây.

Rồi gật đầu.

“Được.”

Anh nhìn tôi.

Lần này ánh mắt có gì khác.

Sắc hơn.

Sâu hơn.

Như đang tìm kiếm một vết

Nhưng tôi không để lộ gì.

Tôi vẫn là một Tống Nhiễm ngoãn.

Dễ thương.

Không có gì đặc biệt.


Đêm đó, không có gì xảy vượt quá giới hạn.

Anh không chạm vào tôi thêm nào nữa.

Chỉ để tôi ở lại.

Ngồi cùng anh.

Không nói nhiều.

Chỉ thỉnh thoảng hỏi vài câu.

Những câu hỏi rất bình thường.

Tôi thích gì.

Tôi làm gì trong thời gian

Tôi trả lời.

Cũng rất bình thường.

Như một cuộc trò chuyện giữa người xa lạ.

Nhưng tôi biết.

Anh đang quan sát.

Đánh giá.

Phân tích.

Khi tôi rời đi, đã gần đêm.

Anh không tiễn.

Chỉ đứng ở cửa, nhìn tôi.

“Ngày mai, tôi sẽ gọi.”

“Vâng.”

Tôi quay người, bước ra ngoài.

Cửa đóng lại sau lưng.

Âm thanh rất nhẹ.

Nhưng lại như cắt đứt một gì đó.


Tôi đứng trong thang máy.

Nhìn mình trong gương.

Gương mặt vẫn như cũ.

Không có gì thay đổi.

Nhưng ánh mắt… không còn giống

Tôi khẽ mỉm cười.

Rất nhẹ.

Người ta nói Phó Cảnh Dạ kẻ điên.

Người ta nói ở bên anh mất tự do.

Người ta nói anh nguy hiểm.

Tôi đều biết.

Tôi biết rõ hơn bất kỳ

Nhưng có một điều mà họ biết.

Người bước vào trò chơi này

Không phải anh.

Mà là tôi.

***

Bộ truyện này vẫn còn đang được viết, mà chính mình viết xong cũng thấy tò mò về diễn biến tiếp theo.

Ai thích kiểu này không ạ? Cho mình xin một cánh tay để 'vững tay chèo' viết tiếp nào!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận