Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 95  ·  10.5%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 10: Nỗi oán hận của đứa trẻ mồ côi (6)
17/07/2026 22:23· 2,048 từ

Tay Kate run lên, suy nghĩ không thể tin nhưng cũng hợp lý lóe trong đầu bà.

Chẳng lẽ, Esther là bệnh nhân tâm thần? Nhưng chỉ mới mười một, hai tuổi, làm sao có mắc bệnh tâm thần?

Kate cố gắng giữ tĩnh, bấm số điện thoại ghi trên tờ giấy.

"Tút... Tút..."

"%¥%#%" Sau một hồi đợi dài dằng dặc đến bồn chồn, cuối cùng cũng người nhấc máy. Một giọng khàn khàn nói gì đó Kate không hiểu. "Xin chào?"

Đầu dây bên kia là một chuỗi ngôn ngữ lạ. Kate chợt nhận ra, không biết tiếng Nga!

Chết tiệt!

Kate thầm nguyền rủa, gắng nói chậm rãi, từng một để giao tiếp với phương. "Xin chào... Tôi đến Mỹ... Tôi muốn hỏi về người?"

Người đàn ông Nga đầu dây bên kia nói Anh không tốt lắm, giọng nặng, hai người nói chuyện lâu, đối phương mới miễn hiểu được ý của bà. Ông giải thích rằng người nói tiếng hôm nay không có đây, bảo bà ngày hãy gọi lại.

Cuộc trò chuyện chẳng nào ông nói gà vịt này thật sự rất khổ, Kate gác máy, xoa ấn đường, đành bất lực đến ngày mai.

Lúc này, Blake đã bó xong vết thương cho nắm tay cô bé đi Kate siết chặt nắm tay, giờ vẫn chưa có bằng xác thực, bà không thể nói Blake biết, nếu không ông sẽ không tin. Lần này định phải đuổi Esther khỏi nhà.

Kate thầm thề, trên lạnh lùng.

Blake vỗ vai Esther. con lên phòng nghỉ ngơi đi."

Esther ngoan ngoãn đáp: ạ."

Esther muốn nắm tay nhưng bị cô bé sợ tránh. Kate vội vàng Liliane vào lòng, cảnh giác "Con định làm gì!"

Esther vô tội nói: chỉ muốn đưa em gái giường ngủ thôi ạ."

Kate mắng: "Không cần phải lo, sau này tránh Liliane ra!"

Khuôn mặt Esther hiện vẻ bị tổn thương, cúi thất vọng đi lên lầu mình.

Blake không đồng ý: em lại khắt khe với như vậy!"

Kate cười lạnh: "Là khắt khe? Anh căn bản biết Esther đáng sợ đến nào!"

Blake cau mày: "Kate, biết sau khi Tina qua em vẫn luôn không thể khỏi nỗi đau đó. Anh thể hiểu được tâm trạng coi Esther như người thay thế của em nhưng em không thể Esther khác với Tina tưởng tượng của em trách móc con bé! Con chỉ là một đứa trẻ!"

"Đừng nhắc đến Tina! bé đó không xứng!" Kate như phát điên.

Hai vợ chồng lời tiếng lại cãi nhau. Tính Blake lạnh nhạt, ngày thường dù là chiến tranh lạnh cũng ít khi cãi nhau gắt như vậy.

Hai người hoàn toàn để ý đến Liliane đang bên cạnh, chỉ trích lẫn thậm chí còn lôi cả của Tina năm xưa ra, móc đối phương vô trách nhiệm.

"Em đã đủ tự và đau khổ rồi, tại anh không hiểu cho em! không phải anh đi công không giúp được gì, thì đã không vội vàng đưa hai nhỏ đi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=10]

"Chuyện này sao lại anh được! Là do em xe quá tốc độ mới ra tai nạn!"

Liliane liếc nhìn hai đang cãi nhau mặt đỏ tai, vùi mặt vào con bông, khóe miệng nhếch lên cười u ám.

Cứ cãi nhau đi, giờ càng ầm ĩ, đến đó sẽ càng nhục nhã.

Hôm đó, hai người dỗi bỏ đi, Kate đưa về phòng mình ngủ.

Cả đêm bà trằn không ngủ được, tuyệt vọng ra cuộc hôn nhân này như đã đi đến hồi

Tuy nhiên, bà vẫn Liliane.

Nhìn cô con gái đang ngủ say trong vòng Kate ôm chặt con bé, mặt hiện lên vẻ kiên sâu sắc.

Sáng sớm hôm sau, bị đánh thức bởi một điện thoại.

Là điện thoại của ty bảo hiểm, nói rằng xe bị tai nạn trước sau khi được kiểm tra, hiện dây phanh bị cắt do con người. Vì vậy, họ báo cảnh sát.

"Do con người?" Kate ngạc. "Sao có thể..."

Lời nói đột nhiên lại, bà nhớ Andy không kẻ thù, cũng không quen say rượu lái xe, xe mười mấy năm nay từng xảy ra tai nạn, nếu phải phanh có vấn đề thì có thể xảy ra nạn được.

Mà muốn cắt dây chỉ có người trong nhà thể làm được.

Người có khả năng điều này, chỉ có Esther. về lý do, mặc ngày thường lạnh nhạt nhưng không làm gì quá đáng Esther... Không đúng!

Bà đột nhiên nhớ Andy xảy ra chuyện khi nói với bà rằng nhìn trộm vào ban đêm Esther.

Nghĩ đến đây, bà khỏi rùng mình.

Bà lập tức muốn phòng Esther lục soát nhưng vẫn còn trong phòng, bây đi chẳng khác nào đánh động cỏ. Hơn nữa bà không dám chắc Esther sẽ giấu cụ vào phòng mình -- nếu còn nhỏ tuổi mà làm ra chuyện giết có chủ đích.

Lúc này, Kate gần đang mong chờ cảnh sát

Ngồi cũng không yên, quyết định đến bệnh viện Andy, nếu bà ấy tỉnh có lẽ có thể nói bà vài manh mối.

Còn Liliane, bây giờ nhất định phải luôn mang bên mình.

Trên đường đi, bà gọi điện thoại cho bệnh tâm thần Lycaon, cảm ơn đất, lần này cuối cùng có người nói tiếng Anh máy.

Bà vội vàng nói: muốn hỏi xem ở đó một cô bé tên không?"

"Esther? Xin chờ một Nghe giọng nói là một đàn ông trung niên, giọng trầm ấm vang lên sau lúc. "Xin lỗi bà, chúng không có ai tên như vậy."

Kate không giấu nổi vọng, trong lòng vừa sốt vừa tức giận: "Sao

Đột nhiên, cô liếc Liliane đang ngồi ở ghế một tay cô bé ôm bông, một tay vô thức lên cổ.

Cổ... Dây ruy băng!

Tia sáng lóe lên đầu, Kate lập tức nói. một cô bé luôn ruy băng ở cổ và tay, dù thế nào cũng cho ai chạm vào không? Khoảng 12 tuổi, già dặn, trông trầm hơn nhiều so với bè cùng trang lứa."

Bà gần như không hy vọng, nhưng lại nghe giọng nói của đối phương nên nghiêm túc: "Bà, bà nhận bên cạnh bà có như vậy?"

"Thích mặc trang phục điển của những năm 80, xinh xắn, giữa hai lông có nốt ruồi..." Đối phương miêu tả chi tiết về hình của cô bé, Kate sau đối chiếu từng điểm một thì định. "Đúng là cô là Esther! Trước đây, trẻ mồ côi nhận nuôi bé nói rằng cô bé đến Nga."

"Nếu Esther mà bà thật sự là Karina đã đây." Giọng nói của đàn ông trong điện thoại nhiên trở nên căng thẳng, tốc cũng nhanh hơn: "Tôi khuyên gia đình nên tránh xa ta ra! Càng xa tốt!"

Kate đột ngột đạp "Cái gì?!" Cả người lao phía trước theo quán tính.

Bác sĩ tiếp tục "Karina là bệnh nhân tâm điên loạn nhất trong bệnh tâm thần của chúng tôi, thường đều phải mặc áo để tránh làm bị thương nhân y tế. Có lần lúc giãy trên người cô ta để lại sẹo. Đó lý do tại sao Esther thắt ruy băng."

Kate trợn tròn mắt hãi nhưng lời của bác vẫn chưa kết thúc.

"Hơn nữa, cô ta phải là trẻ con. ta không chịu đi tra răng, đó là bởi tuổi xương của cô ta hơn ba mươi rồi! Cô ta người lùn, chỉ cao đến vậy

"Trước đây, cô ta trốn khỏi bệnh viện của tôi, lang thang đến Estonia, quả là lừa gạt một đình nhận nuôi cô ta. ta muốn quyến rũ bố nuôi mình, kết quả không thành công, giết hại cả nhà

Răng Kate va vào lập cập, bác sĩ trong thoại vẫn chưa nói xong: ngờ cô ta lại chạy Mỹ, còn được mọi người nuôi! Quý bà, bây giờ trong còn ai ở bên cạnh ta không? Nhanh báo sát đi!"

Kate bừng tỉnh, hét thất thanh: "Chúa ơi, Blake còn ở nhà!"

Bà vội vàng đánh tăng tốc lái xe về vừa lo lắng gọi điện "Blake, mau nghe máy... Cầu anh... Chết tiệt!"

Bà cắn chặt răng, kìm nén nước mắt. Mỗi đến cuối tuần, Blake đều thói quen tắt điện thoại, hưởng khoảng thời gian hiếm được ngủ nướng.

Nhưng lúc này, nó trở thành sai lầm chết

Liliane ngồi bên cạnh xong vở kịch lớn, nghiêng nhìn khung cảnh thoáng qua ngoài cửa sổ, cửa kính phản chiếu khuôn mặt vô của cô bé.

Hôm nay là cuối không phải đi học cũng phải đi làm.

Blake vẫn còn đang trên giường của ông đột nhiên có một luồng nóng phả vào mặt: "Blake."

Blake mơ màng tưởng Kate, phát ra một tiếng nhẹ trong cổ họng: "Ừm?" dần tỉnh lại, vừa mở ra đã nhìn thấy khuôn non nớt được trang điểm đậm mặt.

Esther mím môi đỏ "Chào buổi sáng, Blake."

"Es, Esther!?" Blake giật chống người ngồi dậy lùi không thể tin nổi: "Con làm gì vậy!"

Esther bò trên giường bước đến gần ông, lông phấn mắt được đánh đậm, cả người tỏa ra nước hoa nồng nặc, rõ là một cô bé con nhưng ăn mặc già dặn kỳ lạ, này trông cô bé kỳ quái và đáng

Trong lòng Blake dâng nỗi kinh hoàng, nghe thấy trước mặt nói như đang nga: "Blake, em biết anh buồn... Sự hy sinh của cho gia đình này không ai Kate trách móc anh, Liliane cũng thân thiết với anh..."

"Nhưng không sao, em anh... Em sẽ ở bên

Blake dựa vào đầu kéo chăn che nửa người nhạy bén nhận ra điều đó không ổn: "Esther, bố yêu con, nhưng đó là yêu của người nhà."

Lời còn chưa dứt, bị Esther kích động phản "Không phải!" Cô ta điên vung tay, ánh mắt nhìn chằm Blake tràn đầy tình tuyệt vọng, ghé người muốn hôn "Em không phải con nít, em kiểu tình yêu đó

"Con điên rồi!" Blake chịu nổi hành vi kỳ của Esther, vung tay đẩy ta ra, sắc mặt khó mắng: "Xem ra Kate nói con quả nhiên là đồ điên!" xong, ông kéo chăn xoay người đứng dậy nhưng không thấy ánh mắt Esther giường trong nháy mắt trở u ám.

"Xoẹt --"

Ngay sau đó, trong phòng yên tĩnh vang lên lưỡi dao sắc bén cắt da thịt, thân hình Blake đờ, cúi đầu nhìn thấy đoạn lưỡi dao lóe sáng màu dính máu xuyên qua eo mình, họng không kịp phát tiếng động, ôm vết loạng choạng ngã xuống.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận