Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 95  ·  8.4%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 8: Nỗi oán hận của đứa trẻ mồ côi (4)
17/07/2026 22:23· 1,883 từ

Tối hôm đó, sau tối gia đình quây quần bên thì mỗi người lại về với công việc Người giúp việc Andy dẹp xong nhà bếp, gõ cửa làm việc của Kate.

Kate đang bận rộn phòng, nghe tiếng gõ cửa liền "Andy, có chuyện gì Rồi đột nhiên lo hỏi: "Có phải Liliane chịu ở đâu không?"

Andy bước vào, đóng lại, không hề để ý đến mắt âm hiểm nhìn chằm vào mình cho khi bị cánh cửa cách.

Andy vuốt phẳng nếp trên quần áo, bà ấy phụ nữ nghiêm khắc mức từng sợi tóc toát lên vẻ cẩn không cho phép bản thân kỳ sơ suất nào về mạo, lúc này mới lạnh nói: "Bà chủ, tiểu không sao."

Trong ngôi nhà này, chỉ gọi Liliane là tiểu thư, Esther, trong mắt Andy, đứa con hoang mang máu hèn hạ, luôn đối xử lạnh nhạt.

Nghe thấy con gái sao, Kate thở phào nhẹ nhõm: bà tìm tôi có gì?"

Giọng Andy nghiêm nghị: đã già, ban đêm thường phải đi vệ sinh. Mấy gần sáng, tôi thấy bóng người đi qua thang ở tầng hai."

Tim Kate thắt lại: là... Esther?"

Andy nói: "Nhìn dáng vẻ là cô ấy. Đi phía bên phải cầu sang bên trái."

Phòng của Andy một, ban đêm muốn đi vệ bà phải đi qua khách và cầu thang, phòng của vợ chồng Blake ở bên phải tầng bên trái chỉ có phòng và Liliane.

Nghĩ đến bóng người trộm qua khe cửa mấy đêm sắc mặt Kate hơi coi: "Tôi biết rồi, cũng đang định nói với con bé."

Báo cáo xong tình cho bà chủ và nhận được hồi, Andy rời đi.

Kate không thể ngồi ném công việc sang một bên, đi tìm Esther.

Bà định gõ cửa theo bản năng lại thử vặn nắm cửa, nhẹ nhàng cửa ra - như muốn xem Esther đang một mình trong phòng.

Cánh cửa phát ra kẽo kẹt nhỏ, Esther đang quay vẽ tranh bỗng khựng quay đầu nhìn chằm vào Kate: "Mẹ, trước vào phòng có thể gõ cửa được không?"

Trên người cô ta ra sự khó chịu, xen lẫn trách móc.

Thái độ này khiến người vốn đang áy náy ý vào phòng, cũng thấy khó chịu, nói "Xin lỗi, nhưng có mẹ muốn nói với con."

Esther liếc nhìn Kate, chí còn không buông cọ vẽ, nhẹ vào lọ màu tiếp tục vẽ: "Chuyện ạ?"

"Mấy đêm trước con ngủ, có phải là lẻn ngoài cửa phòng mẹ bố không?" Kate không những từ ngữ như trộm", vẫn còn nể mặt

Không ngờ Esther thẳng thừa nhận: "Lúc con không ngủ con thích đi loanh

Kate nói: "Ý mẹ con biết đấy, nhà mình không cửa. Con có mở phòng bố mẹ, rồi..."

"Đó là tình cờ," ngắt lời, vẻ mặt không hề loạn, bình tĩnh nói: muốn tìm bố mẹ chuyện, kết quả phát bố mẹ đang làm tình."

Kate hít một hơi sâu: "Trời ơi! Con có biết đang nói gì không!"

Một cô bé mười mười hai tuổi, lại thản nhiên ra những lời như thật quá phóng túng. chi đây là gia rất coi trọng lễ nghi dục.

Esther quay đầu nhìn thản nhiên nói: "Quan hệ tình ân ái, tùy mẹ nghĩ sao cũng được."

Kate thật sự không nói gì: "Con, con!" Bà ôm thở hổn hển vài đè nén cơn giận: lại, sau này không đi lang thang ở hành lang ban đêm! Cũng không được... trộm!"

Esther cười khẩy, quay tiếp tục vẽ, chấm cọ vẽ xanh lam lên khung "Chỉ là trùng hợp Hơn nữa, quan hệ dục là chuyện bình thường của người, không có gì phải hổ."

Rõ ràng là nhìn trộm vợ chồng người ta, mà từ miệng cô nói ra lại thành đối phương đa nghi.

Kate nghẹn lời, mặc lễ nghi, tức giận bỏ ra

Căn phòng lại yên Esther quay lưng lại, tiếp tục trên gương mặt xinh hiện lên nụ cười giễu.

Kate trở về phòng, diện với công việc nhưng tâm bồn chồn, không thể trung được.

Bà bắt đầu cảm nhận nuôi Esther là một sai

Bà đi đi lại trong phòng, cảm xúc trở nên bội, nhận ra mình thể bệnh cũ tái vội vàng lấy uống.

Chờ đến khi đỡ một chút, bà định đi tìm để nói chuyện.

Kết quả vừa ra cửa, bà đã nghe thấy tiếng nói vui vẻ vọng từ dưới nhà.

Bà đứng trên cầu nhìn xuống, trong phòng khách, Blake Esther ngồi cạnh nhau ghế sofa, không biết nói gì mà gương nghiêm nghị thường ngày của Blake dịu dàng, nở nụ cười hậu.

Tim Kate bỗng nhiên lại, có chút bất an.

"Bố đi làm vất như vậy, về nhà còn phải ca, thật là khổ Esther khoác tay Blake, đầu nhìn ông, trong tràn đầy sự ngưỡng mộ thương.

Blake lần đầu tiên hưởng thụ sự quan tâm của gái, trong lòng mềm "Không vất vả, đều muốn cho các cuộc sống tốt hơn. Bố yêu con."

Esther cười vui vẻ: cũng yêu bố." Cô bé đứng vòng ra sau ghế đặt hai tay lên Blake: "Bố, để con bóp đầu cho bố nhé. Đây con học được ở trường, thoải mái."

Blake không nỡ từ tấm lòng của con gái: "Được Cảm ơn con gái

Esther bèn nhẹ nhàng bóp cho ông, hai người thỉnh trò chuyện, phát ra cười vui vẻ.

Một màn phụ tử thâm hòa thuận khiến Kate chướng vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=8]

Có bao giờ Blake đối xử dịu dàng và thân với Liliane như vậy

Ban đầu bà muốn nuôi một đứa con gái để kéo tình cảm vợ để cả hai cùng ra khỏi bóng ma khứ, không ngờ...

Lúc này, Kate thật hối hận rồi.

Tối hôm đó, Kate chuyện với Blake về những nói, cuối cùng nói: trước mặt anh mặt em hoàn toàn hai người khác nhau. Em cảm không thể sống chung với bé được, hay là chúng gửi nó trở về

Không ngờ, Blake phản kịch liệt: "Là em không muốn nhận con bé, em con bé và Liliane anh đều sống rất thuận. Hơn nữa một đứa trẻ vơ, sao em nỡ lòng gửi nó trở về. Còn Kate, anh khuyên em đi gặp bác sĩ lý, bác sĩ Frank trước rất tốt."

"Anh mệt rồi, ngủ Blake trở mình, Kate ngây người bên giường, tim lạnh

Ông thà tin tưởng đứa con gái mới vào nhà đầy hai tháng, cũng muốn tin tưởng bà!?

Ngọn lửa giận dữ lên từ trong lồng ngực, rồi bị dội gáo nước

Giọt nước mắt nơi mi bị kìm nén, Kate lặng lên giường, cũng quay về phía chồng.

Trong bóng tối, bàn siết chặt.

Nếu ông ấy không vậy bà nhất định phải tìm bằng chứng, chứng minh thật sự có vấn

Sáng hôm sau, cả như thường lệ, cùng nhau ăn sau đó đi làm, học.

Thường ngày đều đưa Esther đi học, hôm nay nói không khỏe muốn nghỉ, vì vậy Blake con gái ở nhà ngơi cho khỏe.

Chờ đến khi mọi đều đi khỏi, Esther liếc nhìn đang rửa bát trong rủ Liliane ra ngoài tuyết.

"Liliane, ngoan nào, chúng đi đắp người tuyết."

Esther dẫn Liliane chơi lúc, rồi bảo Liliane tự mình một người tuyết.

Nhìn thấy Liliane tự một mình, Esther lén quay về lấy từ trong cặp ra chiếc kéo đã sẵn, sau đó lẻn gara phía sau.

Trong gara thường đậu chiếc xe, của Kate, Blake xe cũ kỹ mà thường dùng để đi

Một lúc sau, đi ra, tiếp tục thản nhiên đùa với Liliane cho khi cả hai được đưa vào nhà.

"Cháu chăm sóc tiểu cho tốt, lát nữa tôi quay

Andy nhìn Esther dặn xong liền ra ngoài.

Esther nhìn theo bóng bà, trên mặt dần hiện lên cười đắc ý.

Liliane ở bên cạnh nhìn cô bé, không nói gì.

Không lâu sau, Blake Kate đang đi làm đều nhận điện thoại từ bệnh người giúp việc trung phục vụ gia đình hơn mười năm, Andy, vì phanh bị hỏng mà gặp tai bị thương nặng phải nhập

Kate vội vàng đến viện, dù sao cũng gắn nhau ngần ấy năm, đang trong tình trạng kịch, dù đã phẫu nhưng vẫn chưa qua cơn nguy

Bà ấy không con cũng không họ hàng thân thích, bèn thuê người chăm còn mình quay về thu dọn quần áo Andy, nấu bữa tối cho hai nhỏ, cũng vì vậy mà và Esther mới biết chuyện từ miệng Kate.

Ăn tối xong, Kate Liliane: "Con yêu, con ở nhà lát nữa mẹ về."

Bà liếc nhìn Esther, dò: "Chăm sóc em gái cho

Esther mỉm cười: "Con rồi ạ."

Kate nhìn cô bé, đầu lóe lên một suy nghĩ hồ nhưng tình hình bách, không có thời để suy nghĩ nhiều, vội vàng lái xe rời đi.

Ngôi nhà lại trở yên tĩnh, Esther bỗng nhiên cười tiếng cười ngông cuồng, vọng khắp căn nhà vắng, mang theo âm kỳ quái.

Liliane bịt tai lại, nhiên nghĩ, hú nghe chói tai

Có lẽ vì khoảng gian này cô bé ngoan ngoãn nên khi chỉ có người, Esther cũng không tránh, thấy trong không có ai, Esther liền đi vào phòng Andy, lấy từ đó ra một chiếc chìa sau đó lên lầu.

Liliane ở dưới nhà tivi một lúc, rồi mới quay phòng, sờ lên gối, trong có một vật bằng kim loại.

Điều đó khiến cảm thấy vô cùng an tâm.

Đôi mắt xanh biếc ngày trông có vẻ đờ đẫn, lóe lên tia sáng bén.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận