Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 95  ·  7.4%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 7: Nỗi oán hận của đứa trẻ mồ côi (3)
17/07/2026 22:23· 2,234 từ

Ngày hôm sau là thứ Hai, nhà người đi làm thì đi người đi học thì đi Chẳng mấy chốc trong nhà còn lại Liliane và người việc Andy.

Liliane đã sáu tuổi, lẽ ra đi học tiểu học nhưng do bệnh tự kỷ không thể tiếp với người khác nên thể ở nhà cả để Andy trông chừng cô

Andy chuẩn bị bữa trưa xong dẫn Liliane đến phòng ăn ăn Bà ấy là một người nữ khoảng năm mươi tuổi vẻ ngoài bình thường, khuôn luôn cứng nhắc, rất ít nhưng được cái trung thành gia đình này.

Hai người ăn bữa trưa trong lặng, sau đó Andy dẫn Liliane về phòng và mang đến cốc nước với vài viên "Uống đi."

Mặt Liliane không biểu cảm nhận thuốc rồi uống, trả cái cốc cho bà ấy sau đó ngoãn nằm xuống.

Ánh mắt Andy dịu dàng, đắp cho cô rồi nói: "Ngủ đi." điệu vô cùng cứng nhắc, như không thể dịu dàng cô.

Nhìn thấy Liliane nhắm mắt như lệ, sự dịu dàng thoáng hiện khuôn mặt bà ấy, sau đi ra khỏi phòng, nhẹ đóng cửa lại.

Tiếng bước chân xa dần, Liliane mắt ngồi dậy, xòe lòng bàn há miệng nhổ mấy viên ra, sau đó động tác thục vùi vào trong đất một chậu cây nhỏ trên cửa sổ.

Ngày đầu tiên đến đây, uống loại thuốc được cho là để chữa bệnh tự kỷ cuối cùng cô đã ngủ man cả buổi chiều, chắc bên trong có chứa một thành phần thuốc an thần định.

Đương nhiên cô sẽ không tiếp uống, lần nào cô cũng bỏ vào miệng trước mặt Andy thật ra là để nó lưỡi, đợi khi đối phương đi rồi mới nhổ ra.

Nghĩ đến biểu cảm vừa rồi Andy, Liliane sờ lên mặt mình lòng tự hỏi, ngay cả có tính cách cứng rắn, kỷ, lạnh lùng như cô không khỏi mềm lòng hơn chút khi đối mặt với đứa trẻ trông đáng yêu như thần thế này.

Nhưng khi Andy đối mặt với toàn thân đều lúng túng gượng

Thật ra nghĩ kỹ lại thì chỉ Andy đã phục vụ gia này hơn mười năm mà có cả Kate và Blake. người đều có vẻ muốn gần cô nhưng lại không phải đối mặt như thế

Trước kia cô từng nghĩ rằng đang tự trách vì đã không tâm chăm sóc cô tốt mới khiến cô mắc bệnh kỷ. Tuy nhiên, sau khi sát, cô nhận ra rằng họ đang tự trách thì ra họ phải đối xử tốt cô hơn nhưng đây rõ ràng họ đều cố gắng làm sao ít tiếp xúc với cô

Chắc chắn bên trong ẩn giấu gì đó.

Tầng dưới có tiếng Tivi nho Liliane lén lút đi ra khỏi bằng đôi chân trần.

Buổi chiều hàng ngày sau khi uống thuốc và ngủ thiếp đi, sẽ xem Tivi ở phòng tầng dưới. Liliane rón rén phòng Esther, nhẹ nhàng vặn nắm cửa.

Thói quen của nhà này bao giờ khóa cửa phòng. Đêm tiên Esther đến đây đã cửa phòng mình khi đi Kate đã nói chuyện với ta rất nhiều lần về này, cuối cùng cô ta phải thỏa hiệp, từ đó không giờ khóa cửa nữa.

Nhưng Liliane không tin rằng Esther sự để cửa không khóa mà hề chuẩn bị gì.

Cô bước vào và đóng cửa thận xong nhìn xung quanh.

Cái nhìn đầu tiên là căn rất sạch sẽ, mọi thứ đều sắp xếp ngay ngắn, mỗi cuốn sách đều được đặt giá sách theo sự phân cẩn thận, hầu hết đều sách văn học và nghệ không có mấy cuốn dành cho em, nhìn vào không hề giống trẻ em.

Cái nhìn thứ hai khiến người phải chú ý là bức tranh trên tường bên cạnh giường.

Toàn bộ bức tường đều do Esther vẽ, bức tranh đơn điệu có vài tháp chuông cao màu đen sừng sững đứng ánh nắng chói chang đúng xuyên qua tấm rèm mở vào những tháp chuông trên mang một vẻ đẹp thiêng liêng lạ lùng, tựa như ánh sáng thánh từ đỉnh tháp chiếu xuống đất. Ngày nào Esther cũng đọc Kinh Thánh, bức tranh có thể nói tác phẩm đầy sự tôn kính cô ta. Trước kia khi bức được hoàn thành, cô ta mời cả nhà đến xem. Lúc tất cả mọi người Liliane) đều ngạc nhiên những ý tưởng tuyệt của cô ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=7]

Nhưng mà... Liliane hơi nhếch môi, tin Esther tôn kính Kinh Thánh cũng giống như tin Hách thật sự dễ thương như gọi, quả thật không thể được.

Cô lại gần bức tranh vẽ tường, bởi vì chiếc giường nằm nên cô không thể chạm tiếp vào nó, cô chỉ cẩn thận trèo lên giường, gần bức tường và thò tay ra sờ lên tường.

Có vẻ giống như một bức sơn dầu nhưng nền màu sáng như được vẽ bằng các bột màu vẽ khác, cảm rất khác.

Chỉ nhìn bằng mắt thường không nhìn ra sự khác biệt, mỉ miết ngón tay cái ngón trỏ, Liliane nhìn chằm vào vầng sáng trên đỉnh chuông và suy ngẫm, vầng đó di chuyển dần theo gian và từ từ đi tới trí trong tháp.

"Chà." Một tiếng cười khẽ đột vang lên trong căn phòng yên "Hóa ra là vậy." Liliane đầu nhìn chăm chú vào tranh vẽ trên tường, đôi lấp lánh.

Cô trèo xuống giường, vuốt phẳng nếp gấp trên giường, sau đó đến bên cửa sổ cố không gây ra tiếng động, nhàng kéo rèm lại.

Phòng của Esther do cô ta cầu sửa lại, một nửa là vẽ tranh và phòng đàn nên làm cửa cách âm, cũng được thêm vải chắn

Khi Liliane đóng rèm lại từng một, bóng tối nuốt chửng ánh cùng lúc đó, căn phòng ra tối om lại có nguồn sáng quỷ dị khác.

... Bức tranh vẽ trên tường tràn ngập ánh sáng thần thánh yên bình đã biến thành ngục trần gian.

"Đúng là... thiên tài." Liliane không thán phục, nghiêng đầu hứng thú bức tranh mà Esther vô tự hào.

Đây thực chất là một bức phát sáng, nhìn bề ngoài thì bình thường nhưng khi ở bóng tối, phần được dùng phát sáng mới lộ ra.

Trong các tháp chuông có rất xác chết hình người, bị chia xẻ bảy, bị treo trên tháp chết, những cái chết nhau được mô tả sống những ngọn lửa màu tím hực cháy đến mức chúng như từ bên trong bức tranh trên tường lan ra ngoài.

... Thế giới trong bức tranh thật là một địa ngục trần

Đối với một bức tranh đầy lực, máu me và mỉa mai vậy, Liliane vừa nhìn đã thể biết trạng thái tinh của tác giả bức tranh phất trong đó.

"Phải làm sao đây, có chút nỡ rồi." Liliane thở dài, Esther cô cảm thấy rất thú muốn giữ lại chơi đùa hơn chút.

Mở rèm cửa sổ ra, cả phòng khôi phục lại sự ấm và tràn đầy ánh nắng áp như trước.

Liliane tiếp tục xem xét đồ của Esther.

Cô vô cùng cẩn thận nên phát hiện ra trong mỗi ngăn đều kẹp một sợi tóc của Esther.

"Khá lắm!" Liliane nhặt một sợi màu hạt dẻ lên, thật lòng ngợi. Không thể không nói thức phản trinh sát của thật sự rất cao. Nếu lại là một người hơi quan một chút thì rất dàng bị lộ.

Cô xem qua ngăn kéo, trong trừ một số văn phòng phẩm loại ra thì cũng không gì khác.

Liliane cũng không ngạc nhiên, nếu thấy nhật ký này nọ mới kỳ lạ.

Sau khi lục lọi ngăn kéo cô để sợi tóc về lại cũ.

Sau đó lại tìm kiếm những khác nhưng không tìm thấy gì.

Esther thật sự quá khôn ngoan, hoang tưởng bị hại cũng rất rõ ràng không để lại kỳ manh mối đáng ngờ nhưng cô ta lại phòng kỹ lưỡng đến vậy.

...Và điều này đã chứng tỏ cô ta đúng thật có một mật không thể cho người biết.

Liliane trở về tay không nhưng phấn khích hơn là thất vọng, mắt sáng lấp lánh như vì sao.

Càng ngày càng thú vị hơn

Sau khi ra khỏi phòng Esther, lẻn vào phòng bố mẹ.

Cả gia đình sống ở tầng của căn biệt thự, phòng của mẹ ở phía bên phải lang. Sau khi vào phòng, đi thẳng đến bàn làm và mở máy tính xách ra.

Trong phòng cô không có máy nên cô đành phải mượn máy của Kate.

Máy tính không đặt mật khẩu, mở trang chủ và bắt đầu kiếm thông tin về Esther.

Có người trùng tên nhưng khi vào xem hình ảnh và thông thì không khớp với Esther.

Tìm kiếm trại trẻ mồ côi Esther được nhận nuôi, thông tin Esther gần như giống với gì bố mẹ kể.

Là một đứa trẻ mồ côi, lạc từ Nga đến, không chỉ tiếng Nga giỏi mà còn thành thạo tiếng Anh, am hội họa và Piano...

Đợi chút, Liliane chợt nhớ ra chuyện.

Hồi đó khi bố mẹ dẫn về nhà, ở trước mặt cô người giúp việc Andy, bố đã rất vui vẻ kể họ đã gặp và nói với Esther như thế nào.

Trong đó, Kate nói rằng Esther có họ mà chỉ có tên, là cô ta đã ở trại trẻ mồ côi từ sinh ra.

Nhưng trong dữ liệu lại ghi ta đến từ Nga, như vậy ra Esther sinh ra ở trẻ mồ côi của Nga đúng.

Nếu đã như vậy thì tại cô ta lại rời khỏi trại mồ côi ban đầu và sao cô ta lại xuất bên kia đại dương Mỹ?

Cô tìm được thông tin liên của người phụ trách trại trẻ côi, cô lấy danh nghĩa người gửi email qua đó.

Trong email đưa ra một số mối, chẳng hạn như chuyện trưởng hơn tuổi, đến từ Nga, dây buộc quanh cổ dù nào đi nữa cũng không cởi ra...

Tin rằng người phụ trách trại mồ côi vừa nhìn sẽ biết ai.

Tạm thời chưa có hồi âm, cũng không vội, sau khi xóa sử trình duyệt, cô đóng tính lại, định ra khỏi nhưng khi sắp đến cửa đột nhiên dừng lại.

Trước đây cô chưa bao giờ phòng bố mẹ, cô chỉ tập vào Esther, quả thật nhất sơ xuất.

Cô quay trở lại phòng đầu tìm kiếm cẩn thận.

Căn phòng gọn gàng sạch sẽ, nay luôn do Andy dọn dẹp. nhiên Liliane đã tìm thấy

Đó là một khung ảnh được dưới gối, có vẻ Kate coi như một báu vật.

Trong khung ảnh tinh xảo bức chân dung gia đình. Blake trung đẹp trai nở nụ đã lâu không thấy trên mặt, Kate xinh đẹp đang một đứa trẻ khoảng hai đứng phía trước hai người là một bé gái khoảng bảy, tuổi, mặc một bộ váy công xinh đẹp, cười rạng rỡ để hàm răng bị khuyết chiếc cửa.

Tim cô như bị đập mạnh, sững sờ trong giây lát, nước cứ thế trào ra, bức nhòe đi trong tầm nhìn.

Cô không nhớ được ký ức mất của nguyên chủ, chảy nước chỉ là bản năng của thể, làm sao cũng không lại được.

Cô nắm chặt quần áo, trái đau buồn đến quặn thắt.

Bé gái đứng trước mặt bố trong ảnh chắc là chị gái

Nhưng cô chưa từng nghe ai tới, trong trí nhớ của cô không có sự tồn tại bé gái này.

Một đứa trẻ hai tuổi lẽ có ký ức rồi nhưng trong lại không có chút ấn nào cả.

Bé gái đó không còn trên này nữa hay là...?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận