Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 95  ·  11.6%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 11: Nỗi oán hận của đứa trẻ mồ côi (Hoàn)
17/07/2026 22:23· 3,490 từ

Và cảnh tượng tàn này đã bị Kate, người xông vào, nhìn thấy: "Trời ơi!"

"Con khốn!" Kate đầy dữ chụp lấy thứ gì bên cạnh ném thẳng về phía Esther vội vàng né Kate gào thét lao muốn giành lấy con trên tay cô ta. Không Esther tuy nhỏ bé nhưng lại sức mạnh hơn cả người trong lúc giằng co Kate không không giật được dao mà còn Esther dùng dao đâm một vào chân, lập tức sụp xuống giường.

"Chết đi!" Esther với mặt dữ tợn, rút con ra và chuẩn bị đâm thêm nhát nữa!

"Đùng."

Trong giây phút nguy một viên đạn bất ngờ đến, găm thẳng xuống sàn nhà cạnh chân Esther, suýt nữa thì trúng cô

Kate ngẩng đầu lên, thấy người vừa nổ súng sững sờ. Cô con gái bé đáng yêu của bà, đang đứng ở cửa vào, hai tay siết lấy một khẩu súng ngắn, mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Esther!

"Liliane! Chạy mau!" Lúc Kate không còn tâm trí để ý xem Liliane lấy súng đâu, trong đầu bà có một suy nghĩ nhất là không thể Esther làm hại cô bé!

Nào ngờ, Liliane không không lùi bước mà còn một bước vào phòng, bóp cò nữa!

Tiếng súng vang lên tai, cơ thể nhỏ bé Liliane bị giật lùi về phía ngã nhào xuống đất. phản ứng nhanh nhạy, tới định giật lấy súng --

Nhưng Liliane đã nhanh một bước. Vẫn giữ nguyên thế ngồi trên sàn, cô bé như cắt giơ súng chĩa thẳng vào Esther!

Đồng tử Esther co lại, theo bản năng nghiêng né tránh!

"Đùng!"

Lại một tiếng súng vang lên. Ở khoảng cách như vậy, viên đạn sượt qua Esther, để lại một máu dài.

Tiếng súng inh tai óc, Liliane nhíu mày vì tai Esther cũng ù đi. Nhìn súng đang bị những tay nhỏ nhắn của siết chặt, Esther nhanh từ bỏ ý định giật quay đầu bỏ chạy. Liliane lập đứng dậy, đuổi theo!

"Liliane! Quay lại! Đừng theo!"

Nhìn thấy bóng dáng bé của con gái đuổi Esther, Kate suýt nữa thì hồn phách lạc, bà cố lê từng bước chân thương ra ngoài.

Esther chạy như bay cầu thang, Liliane đứng trên can tầng hai, hai tay siết khẩu súng ngắn lạnh nhắm thẳng vào bóng đang chạy trối chết Esther.

Ánh mắt sắc bén lại, họng súng lạnh lẽo lên tia sáng kim loại, cùng hình ảnh Esther đang trối chết trong tích tạo thành một đường sắc bén!

"Đùng!"

Liliane lại bóp cò! đạn này găm thẳng vào Esther, khiến cô ta ngã khuỵu đất. Liliane không chút dự, lại bắn thêm phát nữa!

"A!"

Esther hét lên đau nằm sấp trên sàn, thở hển, trước mắt là một màu tươi.

Cả hai chân của ta đều trúng đạn của giờ đây cô ta không thể dậy được nữa, chỉ thể cố gắng dùng tay kéo lê về phía trước!

Cô ta không muốn đưa trở lại bệnh viện thần... Thà chết cũng không muốn!

Nhưng rất nhanh, đã không còn cơ hội bò nữa!

Hai bên vai bị súng đập mạnh, tiếng xương kèn kẹt vang lên, Esther đau đến mức gần như đi. Tầm nhìn trở mờ mịt, cô ta có thể nhìn thấy một dáng nhỏ bé đang đứng sừng trước mặt, cúi xuống nhìn

Cô bé mà vẫn luôn coi thường, yếu và tự kỷ, lại có thể súng chính xác đến

Esther nghiến răng ken "Liliane... Tôi đã đánh giá cô!"

Esther không ngu ngốc, lại, việc trốn thoát khỏi viện tâm thần an ninh nghiêm chứng tỏ cô ta thông minh. Vì vậy, xâu chuỗi lại tất những manh mối trong quá ta lập tức hiểu ra!

"Cô là... rối loạn cách phân liệt?" Cô ta hổn hển, nhìn Liliane với ánh căm hận.

Những người như họ, xuyên ở trong bệnh viện thần, tiếp xúc với đủ loại nhân tâm thần, nên thay đổi đột ngột Liliane khiến cô ta tức nghĩ đến chứng rối nhân cách.

"Điều đó không quan Liliane nhìn cô ta bằng mắt xanh biếc trong veo như dương, khuôn mặt thiên nở một nụ cười ngào: "Esther, chị gái quý của em, em thật rất cảm ơn chị."

"Cảm ơn tôi cái Đồng tử màu nâu của đột nhiên co rút lại.

Liliane nghiêng đầu, ngồi xuống trước mặt cô ta, một ngón tay lên môi, mỉm đáng yêu, giọng nói mại nhưng lại ẩn sự nguy hiểm khiến ta rợn tóc gáy: "Cảm chị, đã giúp em giải quyết nhiều rắc rối."

Người bố vô tâm, cho rằng mọi chuyện không quan đến mình; người mẹ mắc tâm lý không chữa không thể đối mặt con gái, chỉ đối xử lạnh nhạt với bé; và cả người giúp việc ơ, vô cảm.

Chính họ đã từng đẩy Liliane, một cô bé trong sáng và lương thiện, rơi vực sâu vạn kiếp phục.

Chính họ đã khiến bé mắc bệnh tự kỷ!

Tại sao, lỗi lầm bố mẹ lại phải do gánh chịu? Tại sao chỉ một nói "không biết làm nào để đối mặt", có thể trốn tránh, nhạt với cô?

Khi nhận ra điều ổn, cách họ nghĩ ra là tìm người khác để thay vai trò của Tina, sóc cô, đồng thời vãn cuộc hôn nhân họ, thật là một mũi trúng hai đích!

Đáng tiếc, người họ nuôi lại là Esther, một nhân tâm thần mắc chứng lùn.

Thật nực cười, Liliane vẻ thảm hại của Esther, miệng hiện lên vẻ chế giễu. chỉ là một vấn đơn giản nhưng chưa giờ có ai thật muốn dùng tình yêu thương kéo Liliane trở về!

Vì vậy, khi nhận sự bất thường của Esther, đã im lặng, thậm chí còn đồng ý để Esther tay.

Ngay cả khi Esther dây phanh xe, cô cũng thể ngăn cản nhưng cô đã làm vậy.

Gieo gió ắt sẽ bão. Andy là vậy, Kate Blake cũng vậy.

"Đặc biệt là Blake, sự quá ngu ngốc." Nhìn ông ấy bị Esther đùa bỡn lòng bàn tay, thậm còn cãi nhau với vì điều đó, Liliane thú chờ đợi khoảnh khắc ấy bị vạch mặt.

"Nhưng mà, có một việc hơi nằm ngoài dự của em. Em không ngờ chị mất kiên nhẫn như mà cũng phải, bản chị vốn đã mắc cáu giận, có thể nhịn bây giờ chắc cũng rất khó rồi. Bây giờ Blake không sống chết, Andy bị thương nặng, cũng bị thương... Tình hình có nghiêm trọng hơn so với hoạch của em, cùng thì lại thành trẻ mồ trước lạ sau quen, chi sống một mình còn thoải hơn là có một cặp bố xa cách, không quan tâm mình."

Esther nằm bất động sàn nhà, nghiến răng nghiến nói: "Cô thật độc ác!"

Liliane thản nhiên đáp: may mắn sống sót, đây chắn sẽ là một bài học đời cho họ. Đủ họ khắc cốt ghi đến hết đời. Từ về sau, gia đình này thể tiếp tục sống tốt. Vì này, em đã cho họ nhiều cơ hội."

Liliane vừa cười vừa ra những lời tàn nhẫn, nhấc khẩu súng lên, dí vào Esther, mỉm cười nói: vụ của chị đã thành, có thể đi được rồi."

Cảm giác lạnh lẽo họng súng truyền đến trán, này, dù là Esther cũng không nào kìm nén được sợ hãi trước cái sắp đến gần, đồng của cô ta run lên dội!

"Tạm biệt." Liliane mỉm bóp cò--

"Cạch."

Cơn đau dữ dội kiến không hề ập đến, có tiếng động cơ rỗng vang từ khẩu súng. Esther rẩy, nhìn Liliane bằng mắt phẫn uất xen một tia sợ hãi.

"Ôi chao." Liliane thở tiếc nuối, tiện tay ném súng xuống đất, ngẩng mặt lên cười ngây thơ: "Lừa đấy."

"Em không muốn tự giết chị, làm bẩn tay Đôi khi, sống còn đau khổ chết. Tin em đi, sẽ được trải nghiệm đó trong tù."

Esther còn chưa kịp hồn sau cú lừa ngoạn thì đã thấy cô bé kia quanh, nhặt thứ gì lên, rồi ngồi xổm bên cạnh cô ta.

Đôi mắt mở to cô ta phản chiếu nụ ngọt ngào của Liliane: "Tuy nhiên, vẫn phải dạy cho một bài học nhớ ~"

Nói rồi, Liliane giơ lên "Bóp" gạt tàn thủy đập mạnh vào nửa mặt Esther, mặt cô ta lập sưng đỏ!

"Cái này, là để lại cho chị vì đã tội cho em."

"Bóp!" Lại một cái "Cái này, là để trả cho Andy."

"Cái này, là để thù cho Blake."

"Còn cái này, Kate."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=11]

Liliane liên tục đập bốn, năm cái vào mặt đánh cho nửa mặt cô ta vù, bầm tím, răng mất hai cái, dường muốn hủy dung

Dù bề ngoài cô bé nhưng dù sao cũng là một người phụ nữ ba mươi tuổi, rất trọng nhan sắc của Cô ta gào lên phẫn uất và căm hận: cũng muốn dạy dỗ bọn họ Cô còn mặt mũi nào trả thù cho họ!"

Lời còn chưa dứt, đã lại giơ gạt tàn không chút do dự đập mạnh mặt cô ta.

"Á!" Esther hét lên thiết, trừng mắt nhìn cô bằng ánh mắt căm phẫn: "Đồ

Liliane nhún vai: "Người em, em có thể dạy còn chị, không có tư cách."

Esther nghiến răng ken đôi mắt đỏ ngầu, hai nước mắt nóng hổi lăn dài gương mặt lem luốc cô ta gần như điên: "Liliane, cô cái cũng không biết! Cô căn không biết tôi khao khát được lên, được yêu như người thường đến nhường nào! Nhưng tôi có thể trơ mắt nhìn người yêu thương thân mật với khác ngay trước mặt Anh ấy mãi mãi chỉ tôi là con nít! Nhưng không phải con nít, tôi một người phụ nữ trưởng thành! đau khổ đó giày vò từng giây từng phút, sao bọn họ lại có thể được tình yêu!"

Khuôn mặt Esther méo những ngón tay bấu chặt sàn nhà đến mức co quắp, kêu gào tuyệt vọng của người sắp chết.

Nụ cười thích thú gương mặt Liliane dường như cứng lại nhưng dường như cũng phải.

Cô bé đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái của Esther, khẽ thở dài: "Tâm của chị, em hoàn có thể hiểu được."

Muốn được yêu thương lòng, có gì sai?

"Chỉ tiếc là..." sát tai Esther, khóe miệng lên nụ cười quỷ dị: "Chị gặp phải em."

Người thắng làm vua, thua làm giặc, chính là giản như vậy.

Esther còn muốn mắng nhưng Liliane không cho cô cơ hội.

Cô bé đứng dậy, xuống nhìn Esther, sau đó gạt tàn lên, đập mạnh vào cô ta.

Cú đập này rất gạt tàn vỡ tan tành, Esther máu chảy như suối, ngất tại chỗ.

"Liliane!"

Kate lê bước chân thương đến phòng khách, nhìn bóng dáng nhỏ bé của Liliane đứng đó bình an sự, nước mắt bà trào: "Liliane, lại đây! chỗ mẹ nào!"

Lúc này, trái tim như chết đi sống lại, không còn tâm trí đâu mà xem tại sao Liliane có khẩu súng mà giấu trong nhà, tại con bé lại biết dùng, phút này trong đầu bà chỉ một suy nghĩ duy nhất, không sao là tốt rồi!

"..." Liliane ngẩng đầu nhìn bà, ngược sáng khiến ta không nhìn rõ biểu cảm cô bé.

Trong giây lát, Kate nữa thì nghĩ rằng con đang nhìn bà bằng ánh mắt xét nhưng bà nhanh gạt bỏ suy nghĩ quặc đó, bởi dáng nhỏ bé kia đang bước tiến về phía bà.

Liliane liếc nhìn vệt dài trên sàn nhà phía người phụ nữ, gương mặt tái và vẻ mừng rỡ xiết của Kate.

Cô bé dừng bước, mắt bất ngờ tuôn trào, vào vòng tay người phụ nữ, rẩy gọi: "Mẹ!"

"Liliane!" Kate không dám vào tai mình, con gái vậy mà lại chịu mở miệng bà rồi!

Điều khiến bà càng ngờ tới chính là, cơ yếu ớt trong vòng tay bà ôm chặt lấy bà, bẩm: "Bảo vệ, bảo

Giọt nước mắt nóng rơi xuống cổ bà, Kate chặt lấy con gái, hôn lên con, nghẹn ngào nói: sẽ bảo vệ con, sợ."

Liliane lắc đầu, giọng khàn đặc vì lâu ngày nói, nhưng lại rõ ràng từng một: "Bảo vệ, mẹ!"

Kate bỗng nhiên ý được, Liliane không phải đang kiếm sự che chở của bà, là muốn bảo vệ

Là một người mẹ thương con gái mình hết thay vì cho rằng con gái vấn đề về thần bà càng muốn tin Liliane bị bệnh tự nhưng sau khi tận mắt kiến Esther hãm hại người nhà, bị kích thích nên dần hồi phục, những gì con hôm nay đều là vì muốn vệ gia đình!

"Đừng sợ, Liliane, sẽ còn ai làm hại chúng nữa." Kate tự nhủ phải bình cố gắng giữ vững thần, hôn lên má bò lại nhặt khẩu trên đất lên, dùng váy sạch dấu vân tay, sau đó dấu vân tay dính máu mình lên. Khi làm những việc trong lòng bà tràn đầy sự định và mạnh mẽ.

Lần này, sẽ không ai có thể làm hại nữa. Ngay cả bà và Blake không thể.

Tiếng còi xe cứu và xe cảnh sát từ đến gần, Kate nhìn Liliane, con đang ngồi xổm một gương mặt ngây thơ sáng.

Chiếc điện thoại di thì bị vứt ở cách không xa.

----

Nửa tháng sau, cảnh chính thức bắt giữ Esther tội danh "cố ý giết người", thời áp giải cô về Nga, cô ta phải trải qua phần còn lại trong bệnh viện thần Lycaon.

Còn Blake may mắn chết, tuy mất một quả nhưng cũng giữ được mạng sống. bị thương nhẹ hơn, khi bình phục, bà tâm toàn ý chăm cho chồng.

Trải qua hoạn nạn, cảm vợ chồng họ như hâm nóng, hóa giải khúc mắc đó, Blake cũng nhận sâu sắc sai lầm bản thân, thề sẽ xử tốt với Kate và

Còn chấn thương của cũng đang dần hồi phục.

Nửa năm sau, cả đình đến thăm một nghĩa

"Tina, mọi người đến con đây." Kate đặt bó loa kèn trước bia mộ, cô gái lớn trong bức đen trắng đang mỉm rạng rỡ nhìn gia ba người, như thể đang mừng cho họ.

"Tina, có hai tin muốn báo cho con biết." nắm tay Liliane bước tới: "Nhìn đây là em gái con. Con bé rất yêu, cũng đáng yêu con vậy."

Liliane cười toe toét, lộ hai chiếc răng khểnh, nói ngọt ngào như kẹo bông "Chào chị."

"Còn một tin tốt Blake và Kate nhìn nhau cười, Kate xoa bụng, dịu dàng "Không lâu nữa con có một em trai."

Trải qua sự kiện Blake như bừng tỉnh ngộ, thương Kate hơn bao giờ hết, nhanh sau đó Kate mang thai.

Còn Liliane, sau khi điều trị tâm lý và quan tâm chăm sóc của gia cô bé đã khỏi bệnh tự kỷ, không gì những đứa trẻ thường.

Ở bên Tina một cả nhà chuẩn bị ra

Blake cẩn thận đỡ mắt không rời khỏi mặt lo lắng nói: "Đường trơn, em chậm một chút."

"Nào có phải phải thận như vậy, mới ba thôi mà." Kate vỗ nhẹ vào ông, cằn nhằn, nhưng mặt lại là nụ hạnh phúc không giấu

Liliane đi chậm hơn người một chút, cô bé tay chào bức ảnh nhỏ trên mộ, nhẹ giọng nói: biệt, Tina."

Em sẽ thay chị, chặt lấy hạnh phúc.

"Liliane, lại đây nào!"

Từ xa có tiếng dịu dàng, Liliane ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng hai người nắm tay nhau in nền trời hoàng hôn.

Họ đang nhìn cô, mặt là nụ cười ấm như gió xuân.

Ánh mắt yêu thương trọng đó...

"Con đến đây!"

Cô bé chớp chớp mắt hơi ươn ướt, nở cười rạng rỡ chạy tới nhưng lòng lại là một hoang vu.

-- Chỉ là, ai biết được, hạn sử dụng tình yêu là bao lâu.

----

Hách Manh bừng tỉnh giấc mơ, như mọi khi, đánh răng rửa mặt, chào buổi bà ngoại đã mất, đó đi học.

Bạn cùng bàn nhận ra tâm trạng cô nay không được tốt lắm, liền "Sao vậy, cả ngày nay cứ ủ rũ

"Hôm qua ngủ không Hách Manh che miệng ngáp cái: "Thức khuya xem một bộ tình cảm."

Lê Lạc ngạc nhiên: không phải chỉ thích xem kinh dị, còn phim tình cảm luôn tránh xa sao?"

"Thỉnh thoảng cũng xem một chút." Hách Manh cười ngẩng đầu lên khỏi quyển ranh mãnh chớp chớp "Nhưng mà quả thực rất nhàm chán."

Lê Lạc thuận miệng "Đúng vậy, toàn là mô cũ rích, lúc thì yêu đương thiết, lúc thì lại người khác rồi diễn thành đủ loại cuộc tranh tình cảm -- ơ."

Đột nhiên nhớ tới cảnh gia đình của Hách Lê Lạc vội vàng ngậm miệng, thận liếc nhìn cô

Hách Manh dường như nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ cười gật đầu phụ họa: "Đúng cho nên tớ không xem phim tình cảm xem phần đầu đoán được kết cục rồi."

Thấy cô bạn dường không có gì khác thường, Lạc mới dần dần yên tâm.

Có vẻ như, đã hoàn toàn thoát khỏi ma tâm lý.

"Tớ phải đi làm đây, đi trước nhé, bye A Lạc ~"

"Ừ, bye."

Vác cặp sách bước ra khỏi cổng trường, ánh rực rỡ chiếu vào mắt khiến Manh hơi chói, cô rãi dừng bước, giơ che trán, nheo mắt lên bầu trời xanh mây

Cô ghét nhất tình cảm. Không chỉ bởi tình yêu lúc đến lúc đi các nhân vật chính, còn bởi vì những trẻ vô tội bị lụy.

Khi yêu nhau, đứa là kết tinh của tình được nâng niu như bảo bối; hết yêu, đứa trẻ trở thành cái gai mắt, bị ghẻ lạnh, bỏ.

Nhưng đứa trẻ thì lỗi gì?

Trước đây cô không bây giờ vẫn không hiểu.

Có lẽ, sinh ra người, bản thân nó đã một sai lầm lớn nhất rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận