Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 95  ·  4.2%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 4: Ngày tận thế Zombie (Hoàn)
17/07/2026 22:23· 2,716 từ

Liliane liếc nhanh xuống nửa hộp đen ngòm trên mặt Là một người sống sót giữa zombie, cô có thể dễ phân biệt được đây có là hộp sọ của bị nhiễm bệnh hay không.

Cô cắn môi, vẻ mặt hối "Chủ nhân của hộp này là một người đàn ông zombie cắn cách đây nửa Anh ấy không muốn biến zombie nên đã tự Tôi... đã lấy đầu của ấy."

Liliane nói ngắn gọn, bởi vì này càng nói chỉ sai.

Tất nhiên, lời giải thích của không thể xua tan toàn nghi ngờ của Rick và người khác. Nhưng câu nói theo của cô đã thu sự chú ý của cả mọi người:

"Anh trai tôi đã trở thành vậy rồi, tôi không ích kỷ thêm nữa... Không biết thể của anh ấy có tác dụng gì không? Nếu thể điều chế ra kháng virus zombie thì tốt mấy."

Nghĩ đến khả năng này, đám không khỏi dâng lên vọng. Họ tạm thời chấp nhận và đưa cô trở về cứ, một nhà tù kiên

Thi thể của Hans cũng được về cùng.

Liliane đã sống ở đây được tháng, làm quen với người. Cô rất có năng lực, lý zombie rất nhanh nhẹn, cách cũng tốt, mọi người nhóm dần dần chấp cô.

Rồi một ngày nọ, những người đồng hành trở về bên ngoài mang đến một tin Cách nhà tù không xa một thị trấn nhỏ, nơi có một nhóm người sót.

Rick cho rằng với điều kiện tại, họ không thể cứu thi thể của Hans, chỉ thể tìm kiếm một căn lớn hơn, nơi có thể nhân viên nghiên cứu nghiệp. Vì vậy, anh dự cử một nhóm người đến trấn đó để tìm kiếm sự tác.

Nhưng trước khi họ kịp khởi một người đồng đội tích trước đó đột nhiên trở và nói: "Thị trấn đó vẻ yên bình, mọi sống chan hòa với Nhưng tôi đã phát hiện bí mật của Thống đốc, cầm quyền ở thị trấn đó."

"Hắn ta đang dùng thịt người để nuôi một con dường như là con gái của ta."

Liliane, người đang ngồi cạnh đống ngủ gật, chợt tỉnh tia sáng lóe lên trong mắt: chăng con gái hắn ta Hans, vẫn còn ý thức chính mình?"

Người đồng đội lạnh lùng đáp: theo tôi thấy thì không khác gì zombie bình thường."

"Vẫn nên đến đó xem sao."

"Tên Thống đốc đó chắc chắn phải là người tốt."

Rick và những người khác đang cãi kịch liệt, Liliane như không nghe thấy gì, từ ngồi xuống, dựa vào bức lạnh lẽo, cúi đầu im bóng tối che khuất cảm trên khuôn mặt.

Kết quả là họ còn chưa bàn bạc đối sách người của thị trấn đã bắt hai người trong nhóm Rick họ ra ngoài tìm kiếm ăn. Nhóm Rick vì giải cứu đồng đội đã vào thị trấn, kết quả xảy ra xung đột trong quá giải cứu.

Sau đó, hai bên đàm phán vào bế tắc. Rick hiện ra Thống đốc có ý chiếm lấy nhà tù, trong chạy trốn anh ta đã chết con gái zombie Thống đốc dày công nuôi

Thống đốc nổi điên, vừa lúc Rick trốn thoát trở nhà tù thì đã dẫn người tấn công.

Nhóm Rick dựa vào pháo đài nhà tù, vất vả mới đẩy lùi được cuộc tấn của Thống đốc.

Tất cả mọi người đều may sống sót nhưng khi hoàn hồn lại thì phát hiện Liliane đã biến mất từ nào.

"Liliane?!" Trong khi Rick và những khác đang lo lắng sự biến mất của Liliane, thì không biết rằng...

"Bằng! Bằng! Bằng!" Tiếng súng vang liên tục trên vùng hoang. Do hành động thất bại, thành viên bất mãn với Thống đốc bắt họ giết thay vì giết zombie, đốc tàn nhẫn giết chết cả bọn họ.

Thống đốc - Philip, vốn là người đàn ông đẹp nho nhã, giờ đây khuôn mặt mó, dữ tợn, nhìn chằm vào thi thể của những đồng đội vừa bị ta giết chết: "Lũ vô

Ngọn lửa căm hận nhóm Rick cháy dữ dội trong hắn ta, cơn giận không có để trút.

Nhưng ngay lúc này, một tràng tay giòn giã vang sau lưng hắn:

"Bốp, bốp."

Philip giật mình quay đầu lại, súng lên bắn nhưng chỉ phát ra tiếng "cạch", hắn nhìn thấy một người phụ xinh đẹp đang đứng trước thong thả bước tới, mặt mang theo nụ cười vẻ: "Ngài là Thống đốc? danh đã lâu."

Philip cất súng, vẻ mặt u "Cô là ai?" Hắn không biết cô đã lẻn vào xe tải của bọn hắn lúc nào.

"Tôi tên là Liliane," người phụ tiến đến trước mặt cười đầy ẩn ý: "Nghe nói đây ngài đã nuôi nấng gái bị biến thành zombie mình?"

Lông mày Philip hơi nhíu lại chưa kịp lên tiếng Liliane đã nói tiếp: "Hãy để nói cho ngài biết một mật."

Cô ta chậm rãi ghé sát Philip, người đàn ông bất động, không chút biểu cảm, có bàn tay buông thõng hông âm thầm siết chặt, đợi thời cơ để đòn kết liễu.

"Zombie có thể khôi phục lại trí. Ý nghĩ ban của ngài không sai."

Giọng nói dịu dàng phả vào trong mắt người đàn lóe lên tia khó tin.

Lần này hắn ta cuối cùng nhìn thẳng vào người nữ: "Sao cô biết được?!"

Liliane cười rạng rỡ: "Bởi vì yêu của tôi, mặc đã trở thành zombie nhưng vẫn sót lại chút lý trí."

"Tôi cũng giống như ngài, cẩn nuôi dưỡng anh ấy, ấy sẽ không làm hại tôi, đã dần dần nhận ra chỉ tiếc là..."

Lời nói xoay chuyển, giọng điệu phụ nữ lạnh như đôi mắt lộ ra sự căm

"Nếu không phải Rick "ra tay hiệp", thì giờ này đã được đoàn tụ với chồng

Lời nói đầy mỉa mai, khuôn xinh đẹp méo mó ác quỷ.

Philip nhìn chằm chằm vào cô, đến đứa con gái quý đã chết thảm của mình, dĩ có cơ hội hồi bình thường, tất cả là

Hắn ta đột nhiên cười lớn, tay về phía người nữ: "Tôi nghĩ chúng ta có kẻ thù, phải không?"

"Hừ." Người phụ nữ cười khẽ, tay nắm lấy tay ta. Như thể một liên minh đó đã được thiết lập.

Ánh mắt hai người chạm nhau, nhìn ra được sự cuồng, tàn nhẫn trong mắt đối và cả một chút thưởng khó nhận biết.

... Là cùng một loại người.

Liliane cụp mi xuống, che giấu xúc sâu thẳm trong

Chỉ là kẻ thù của cô, phải là Rick.

Sau đó, Liliane hợp tác với đốc, dần dần có ngũ của riêng mình. Và nhiều giao tranh với nhóm Rick, bên trở thành kẻ thù đội trời chung.

Vào một lần nọ, Liliane đã bẫy, khiến hai nhóm Rick và Philip gần như bị diệt hoàn toàn, còn cô lặng lẽ rời đi, tìm hội trà trộn vào căn cứ lớn.

"Hans, đợi em."

Hộp sọ trắng bệch ngâm trong dịch formalin được đặt một chiếc lọ thủy tinh, Liliane chặt nó vào lòng, hôn đó, coi nó như báu

Căn cứ này là căn cứ nhất mà chính phủ người xây dựng cho đến nay, hàng trăm nghìn người, vô đội tìm kiếm, chịu trách ra ngoài tiêu diệt thu thập vật tư và cả một nhóm nghiên cứu học chuyên nghiệp.

Liliane chủ động hiến tặng bộ zombie "có thể kiểm cơn thèm ăn" đã nhanh chóng hút sự chú ý của trên.

Và Liliane, với vẻ đẹp và đoạn hơn người, đã lấy một người đàn ông cấp tên là Bruce.

Ban đầu, Liliane im lặng, như rắn ẩn mình trong tối, âm thầm nắm bắt tình của toàn bộ căn cứ.

Nơi nào có nhiều người, nơi có nhiều chuyện thị căn cứ này trên thực tế hề yên bình. Vì quyền vật chất, các nhóm liên tục xảy ra thuẫn, nhắm vào vị trí đạo.

Nắm bắt thời cơ, Liliane lợi sự yêu thích và tưởng của Bruce dành cho mình, thầm khiêu khích, gieo rắc hòa, kích động tham vọng Bruce, khiến anh ta chết người lãnh đạo và thế vị trí đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=4]

Sau đó, lợi dụng lòng chiếm và ham muốn quyền của anh ta, hãm hại bạn bên cạnh, khiến anh ta dần ra tay với những bạn cũ. Sau đó, lại khiêu khích các nhóm đánh nhau, khiến cả căn trở nên hỗn loạn.

"Liliane, anh yêu em, anh sẵn dâng hiến tất cả em." Trên giường, Bruce thì thầm tai Liliane, ánh mắt si điên cuồng quấn lấy cô. uốn éo cơ thể con rắn trắng, đáp lại tiếng cười khẽ: "Thật sao, em rất vui."

Mái tóc ướt đẫm mồ hôi vào khuôn mặt trắng đôi mắt kia như đáy sông giá ngàn năm, sâu không đáy.

Không chỉ vậy, Liliane còn lợi thân phận người yêu Bruce để vào phòng thí nghiệm, giám sát tiến độ của trình thí nghiệm.

Bộ não của Hans đã bị nhỏ để phục vụ các thí nghiệm khác nhau, chỉ lại chiếc hộp sọ trống được đặt trong một chiếc thủy tinh để bảo Mỗi lần đi ngang qua, đều nhìn nó và khắc một dấu gạch ngang trong lòng.

Một ngày, lại một ngày...

Ba năm sau, phòng thí nghiệm tụ những nhà khoa hàng đầu đã chiết xuất được chất nào đó từ não Hans, nghiên cứu ra loại có thể khôi phục trí cho zombie.

"Nhân loại được cứu rồi!" Các nghiên cứu xúc động khóc, ôm chầm lấy nhau, ống nhỏ bé kia mang theo vọng cuối cùng của nhân

"Tốt quá rồi." Liliane cũng cười, cười chân thành từ đáy lòng.

Tin tức tốt lành này nhanh lan truyền khắp căn Hank tuyên bố sẽ tổ chức bữa tiệc mừng công long

Quảng trường đông nghịt người, mọi ca hát, nhảy múa, reo, nước mắt lưng tròng.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển, thí nghiệm phát nổ tiếp, khói đen bốc lên cuồn

"Không -"

Bruce lao về phía phòng thí được bảo vệ nghiêm khi cánh cửa cuối cùng mở cảnh tượng bên trong khiến cả mọi người chết lặng.

Tất cả các nhà nghiên cứu nằm gục trong vũng máy tính, thiết bị, giấy tờ lại tất cả dữ liệu chìm trong biển lửa, chớp hóa thành tro bụi.

Nhiệt độ cao ập đến như thiêu rụi con người, ngọn lửa màu da cam, một dáng quen thuộc đứng sừng giữa, trên tay cầm vọng cuối cùng của loại - một ống nghiệm xanh lá cây.

"Liliane!" Mọi người đều không thể vào mắt mình, mắt nứt ra: "Cô đang làm gì Cô có biết hành động mình sẽ hủy diệt nhân hay không!"

"Thì sao chứ," sức nóng dần làm tan chảy khuôn xinh đẹp kia, da thịt cháy bốc ra mùi khét lẹt, thể Liliane như biến thành cầu lửa, nhưng dường cô không cảm thấy đau trong biển lửa, khuôn mặt mó, nụ cười điên cuồng: "Người của tôi đã chết rồi, cho có nghiên cứu ra thanh cũng không thể khiến anh sống lại. Vậy thì sự sống của thế giới này có quan gì đến tôi?"

"Người tôi yêu không còn nữa, muốn cả thế giới chôn cùng anh ấy!"

Vụ nổ dữ dội hòa quyện lời nguyền rủa thê của người phụ nữ, biến cả thí nghiệm thành tro bụi.

Những người bị sóng xung kích văng ra ngoài, đầu choáng váng, máu me be bét, dậy một cách khó khăn, lòng tràn ngập nỗi kinh và tuyệt vọng. Người nữ đó thật sự là quỷ, đã phá hủy hy cuối cùng của loài người.

Nhưng bi kịch vẫn chưa kết

Cùng lúc đó, dường như có la hét kinh hãi lại từ đằng xa.

"Zombie phá tường thành rồi! Chạy

Rất nhiều người đã mất đi thân, sống một cách liệt hoặc căm ghét trong thế tàn khốc này. Liliane đã kết với bọn họ, theo hoạch, vào lúc này, họ đã mở ra con bí mật, thả hàng triệu đang tập trung bên ngoài thành vào trong.

Pháo đài vốn là nơi an nhất của những người sót, trong nháy mắt biến thành ngục.

Rất ít người may mắn trốn nhưng bên ngoài cơ đã là lãnh địa của zombie, thiếu thốn vật chất, sinh cùng khó khăn. Nhân dần dần bước đến vực diệt vong.

Tuy nhiên, tất cả những điều đều không liên quan đến Liliane nữa.

...

"A~ há~" Hách Manh mở mắt uể oải duỗi lưng, vàng rửa mặt rồi đến trường.

Gặp Lê Lạc ở ngã tư hẹn trước, vừa ăn mì và sữa mà đối phương biệt mang đến cho mình, Manh vừa lẩm bẩm: "A tớ hỏi cậu một nhé."

"Gì thế?" Lê Lạc hỏi.

Hách Manh nói: "Gần đây không xuất hiện rất nhiều thuyết xuyên không sao. Tớ muốn nếu là cậu, trong mơ thể xuyên đến thế giới tỉnh lại thì trở hiện thực. Vậy trong mơ, sẽ làm gì?"

Lê Lạc nghiêm túc suy nghĩ chút rồi nói: "Vì thay thế nguyên chủ, vậy chắc cũng sẽ cố gắng trở chính cô ấy, tiếp tục sống của cô ấy."

"Hừ." Hách Manh ngừng một chút, miệng từ từ cong mỉm cười rạng rỡ: "Mình cũng vậy."

Đây chính là điểm khác biệt nhất giữa cô và Lạc.

Người bạn tốt bụng, thay thế phận của người khác thời cũng gánh vác trách nhiệm; đối với cô, một người kỷ và lạnh lùng, thì giới trong mơ chỉ một trò chơi mà thôi.

Lúc này, Lê Lạc hỏi ngược "Còn cậu thì sao?"

Mắt Hách Manh cong cong như vầng trăng khuyết, lúm tiền bên má chợt hiện: "Tớ Tớ cảm thấy, làm người vui vẻ là được rồi."

Không giống như ở hiện thực ràng buộc bởi đạo và quy tắc, trong mơ, mặt không muốn người khác biết phóng đại vô hạn, có tùy ý hành động, theo ý mình.

Đã là trò chơi thì sao để bản thân vui một chút?

Lúc đó Hách Manh đã nghĩ vậy sao cũng được. không ngờ rằng trong tương lai xa, cả thế giới sẽ đảo lộn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận