Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 95  ·  5.3%
[XUYÊN NHANH KINH DỊ] TÌNH YÊU CHẾT TIỆT NÀY
Chương 5: Nỗi oán hận của đứa trẻ mồ côi (1)
17/07/2026 22:23· 2,479 từ

"Liliane, mẹ tin có người làm với con, con sẽ ổn thôi."

Người phụ nữ dịu dàng ôm bé gái trước mặt, hôn lên bé, vuốt mái tóc mềm mại của cô rồi trấn an nói: ngủ trưa một giấc, đến con tỉnh lại mẹ dẫn chị về rồi."

Bé gái ngồi trên giường có vẻ như một thiên thần, làn trắng như tuyết, mái tóc vàng óng phủ sau trong lòng ôm chặt con gấu bông nhưng cặp xinh đẹp tựa biển đờ đẫn, vẻ mặt biểu cảm giống như con búp bê không linh khí.

"Kate, nhanh lên nào."

Bên ngoài truyền đến một giọng trầm thấp thúc giục, Kate lau mắt trên khóe mắt mình, nhàng đặt bé gái xuống, trìu mến giúp bé khép hai mắt lại "Con ngoan."

Bà lại thoáng nhìn bé gái yên không nhúc nhích trên giường lần nữa, khuôn mặt xinh hiện lên chút buồn sau đó mới đóng lại đi ra ngoài.

Căn phòng yên tĩnh trở lại, ngoài truyền đến tiếng đóng mở cùng với tiếng khởi động động cơ xe chạy.

Mãi đến khi chiếc xe dần đi xa, bé gái trông như đang ngủ say lúc đột nhiên mở to mắt.

... Đôi mắt xanh biếc kia suốt long lanh tràn đầy sức đâu có một chút nào đẫn như lúc trước?

Hách Manh vén chăn đứng dậy trước gương soi toàn thân, tỉ quan sát dáng vẻ lần của mình, cô xoa da mềm mại trên khóe môi nở nụ cười hiện má lúm đồng nho nhỏ lên tiếng hỏi Thiên thần nhỏ gương: "Xin chào, Liliane. yên tâm đi đi, tôi đã nhận cơ thể cô, Goodbye ~"

Tình huống mỗi lần cô xuyên đều không giống nhau. Ví dụ, thế giới xác sống cô từng là một đứa nhưng phần lớn cô vào cơ thể của một gái có độ tuổi định.

Hai trường hợp đều có ưu nhược điểm riêng. Thời gian thơ quá dài, yếu đuối không sức phản kháng dễ tổn thương, mài mòn sự kiên nhẫn vốn không nhiều của cô nhưng lại tính mềm dẻo có thể tự do lộ tính cách thật mình.

Còn xuyên vào người khác tuy cần trải qua thời thơ ấu vừa bắt đầu đã phải đúng theo dáng vẻ nguyên chủ, nếu không bị người chung quanh phát ra manh mối.

Lần này cô xuyên vào cơ một bé gái tên là Liliane. mẹ một người là doanh một người là quan chính phủ, gia đình giàu có nhưng bố mẹ rộn công việc, phần thời gian không có nhà.

Cô bé năm nay 6 tuổi con gái độc nhất trong nhà, sự quản lý nghiêm khắc bố cô, người giúp chăm sóc cô bé nghiêm túc và cứng nhắc. dần, Liliane vốn là hướng nội ít nói có khuynh hướng mắc tự kỷ.

Khi bố mẹ phát hiện ra đã quá muộn, cô bé căn không nói chuyện cũng không người, ôm con gấu nhỏ chìm đắm trong giới của mình.

Bố mẹ hối hận vô cùng, bác sĩ tâm lý nổi tiếng trị liệu cho cô bé cũng không có tác Cuối cùng nghe theo đề nghị của bác sĩ nhận nuôi thêm đứa trẻ, nghĩ rằng có một người luôn cùng cô bé, chăm cô bé thì biết đâu sẽ bệnh.

Sắp xếp lại ký ức trong xong, Hách Manh đưa tay lên vào khuôn mặt có má đồng tiền và nhìn chằm vào bé gái gương, lông mi vừa dày dài khẽ rung lên "Thiên thần nhỏ, cô biết tìm rắc rối tôi."

Giọng nói non nớt mềm mại bột mịn mang theo hơi thở hiểm như có như không.

Nếu xuyên tới sớm hơn một cô nhất định sẽ tìm cách táo" lại, ngăn cản bố đi trại trẻ mồ nhận con nuôi.

Nhưng bây giờ đã quá muộn mẹ đã đi rồi, quyết định họ đã phải đắn đo một tháng, đến bây họ mới lên đường, hẳn là đã suy nghĩ thận và quyết định

Nhưng cũng không sao cả.

Hách Manh che miệng ngáp một lên giường đắp chăn tiếp tục

Bố mẹ bận như vậy nếu nhận nuôi một đứa bé ngoan biết nghe lời thì cô không ngại có thêm "người chị".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-kinh-d-t-nh-y-u-ch-t-ti-t-n-y&chuong=5]

Không cần biết có quan hệ thống hay không, chỉ cần quan tâm đến cô, cô có thể chấp nhận phương.

Trái tim cô rất nhỏ, mong cũng không nhiều, nhưng mà rất lúc đến chút mong muốn nhoi cũng không thỏa được.

...

Hai người Kate và Blake bước xe nói chuyện với nữ tu của trại trẻ mồ côi tiếp đón họ, nghe nói già nua của ấy giới thiệu về tình của trại trẻ mồ này.

"Phần lớn những đứa trẻ ở đều đến từ nước Nga nước xung quanh Đông Âu, đã mất hết bố hoặc là bị bỏ

Nữ tu sĩ đã lớn tuổi giọng nói khàn khàn thô ráp lưỡi dao cạo lên tấm vợ chồng họ nghe khó chịu nhưng thái lại rất cẩn thận lắng đi bên cạnh nữ chỉ sợ bỏ từ nào.

Một nam một nữ thanh lịch phái, ăn mặc sang trọng, thật tưởng tượng hai người ở trí cao đã lâu có lúc phải hạ mình như này, càng khiến ta khó mà nghĩ rằng, bọn họ không vì có người làm với Liliane mà ý của bọn họ là thật lòng nhận con nuôi.

Vì vậy trong lúc họ chăm lắng nghe lời giới thiệu của tu sĩ, không hề biết trên tầng hai của trẻ mồ côi có ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm vào hai người

Nữ tu sĩ dẫn hai người gần trại trẻ mồ côi. Lúc tiếng chuông báo tan học lên, một đám nữ reo hò lao ra lớp học, suýt chút nữa va vào người Kate, vội vàng tránh đi, quả thiếu chút thì trúng Blake bên cạnh.

Blake đỡ lấy bà: "Không sao Nhìn thấy Kate đứng vững mới tay ra.

Kate lắc đầu nói: "Không sao." thoáng nhìn đứa bé vừa rồi cẩn thận va vào bà đi rất xa, không được cau mày.

Blake quan sát những đứa trẻ quanh đang cười đùa đi qua, cũng có vẻ không hài

Những bé gái này nhìn khoảng mấy tuổi, đang độ tuổi ngây hồn nhiên, hoạt bát hiếu nhất nhưng với người luật nghiêm khắc như thì đó là sự buông thái quá, không có củ phép tắc.

Nữ tu sĩ giải thích nói: học này kết thúc thì đến nhà ăn ăn cơm, trẻ đều đói rồi."

Sắc mặt hai người khá hơn chút sau khi nghe lời giải này, những đứa trẻ phải trại trẻ mồ côi nhiên ăn uống không đầy đủ, trong lòng lại lên niềm thương xót.

"Vậy chúng ta..."

Kate quay người định nói với cùng nhau đến nhà ăn xem chút thì đột nhiên vang tiếng đàn Piano du êm ái.

Hai người hơi sửng sốt, đưa nhìn nhau rồi men theo tiếng đi lên tầng hai.

Họ đã không nhìn thấy khi tu sĩ nghe thấy tiếng đàn đôi mắt đầy những nếp thoáng hiện lên sự hoàng.

Kate học Piano từ nhỏ và thạo nhiều loại nhạc cụ, vừa đã nhận ra kỹ năng vời của người chơi nhạc "Thư gửi Elise".

Càng hiếm có là nó còn đựng cảm xúc.

Họ đi theo âm thanh tuyệt ấy lên đến tầng hai, cửa giáo viên âm nhạc khép từ khe cửa có nhìn thấy bóng dáng một bé gái đang ngồi ngắn trước cây đàn màu đen.

Cô bé cũng mặc đồng phục, áo gọn gàng sạch sẽ, cái thon thả trắng ngần, ngón nhảy múa nhịp nhàng những phím đàn đen chơi một khúc nhạc du

Khúc nhạc kết thúc cô bé từ thu tay về.

"Bộp bộp."

Đột nhiên đằng sau có tiếng tay, cô bé ngạc nhiên quay thì thấy một người đàn và một người phụ đang mỉm cười đi gần cô bé.

Người đàn ông mặc vest đi da, đeo kính gọng vàng, đẹp lịch lãm. Người phụ nữ vẻ xinh đẹp, đi đôi giày cao gót giỏi giang mạnh mẽ.

Ánh mắt bé gái dừng trên đàn ông mấy giây sau đó ánh mắt nghi hoặc nhìn

Kate tán thưởng khen: "Cháu chơi rất hay."

Khuôn mặt bé gái lập tức ra sự vui vẻ đồng thời một chút ngượng ngùng, cô đứng dậy nhấc góc lên hơi cúi người "Cảm ơn lời khen của phu nhân xinh đẹp."

Những cử chỉ của cô bé lên vẻ đẹp cổ điển rất biệt, giống như một tiểu quý tộc trong lâu Châu Âu thời Trung khác hoàn toàn với những trẻ lỗ mãng hấp tầng dưới.

Kate và Blake liếc nhìn nhau, trong mắt nhau đều có cảm dành cho cô bé.

Kate bước đến gần hơn thân hỏi: "Cháu tên là gì?"

Bé gái đáp: "Cháu tên là Chỉ là Esther." Giọng nói trong bỗng nhẹ hơn một chút: có họ."

Thông thường những đứa trẻ đã chuyện bị bỏ rơi phải vào trẻ mồ côi đều nhớ tên của mình, trừ sinh ra ở đây được các nữ tu sĩ tên cho thì không họ.

... Đây là một đứa trẻ côi chưa bao giờ được trải cảm giác ấm áp của đình.

Cho nên khi nói những lời cô bé cũng không có bao buồn bã, giọng điệu bình như đang kể chuyện, mặt cô bé lộ chững chạc không hợp với tuổi.

Kate cảm thấy thương xót không lòng nổi mà vuốt tóc rồi hỏi: "Cháu có muốn chuyện của cháu với không?" Bà muốn hiểu về cô bé để xem thể nhận nuôi đứa này không.

"Nữ tu sĩ nói khi cháu rất nhỏ đã sống ở đây Esther cũng không ngại ngùng, mái kể chuyện của bé.

Cô bé cũng không nói nhiều cuộc sống cô đơn trong trại mồ côi mà chủ yếu về cuộc sống hàng của mình như thích thích vẽ và còn trồng hướng dương...

Qua lời kể của cô bé, mắt Kate và Blake hiện lên ảnh một người tuy gặp hạnh nhưng vẫn yêu dũng cảm kiên cường.

Cuối cùng Kate ôm chầm lấy bé nói: "Cháu thật đúng bé đáng yêu."

Nữ tu sĩ vẫn luôn đứng trong góc tối không lên tiếng, quấy rầy cuộc trò chuyện bọn họ.

"Cháu mới là người nên nói cảm ơn." Esther nói: "Cảm ơn ngài đã lắng nghe cháu ý cháu là đã lâu rồi không có nói chuyện với cháu như Bọn họ đều cảm cháu có chút kỳ Đương nhiên cháu không thấy vậy, cháu nghĩ khác với mọi người."

Cô bé cười lên rạng rỡ theo một chút kiêu ngạo, điều làm cho cô bé có trẻ con trái ngược sự chững chạc yên trước đây, càng lộ ra đáng yêu.

Kate buông cô bé ra cúi nhìn xuống một lúc, trong lúc ngơ, bà dường như nhìn hình bóng con gái trong nụ cười của bé, hai mắt dần dần lên.

Nếu như không phải... con gái bà cũng lớn như Esther rồi

Esther giật mình chân tay luống hỏi: "Phu nhân bị sao vậy?"

Blake bước lên trước ôm lấy vợ nói: "Không liên quan đến ấy chỉ là nghĩ chút chuyện không vui."

Esther mím môi nói lời xin "Xin lỗi, đã khiến ngài nghĩ chuyện không vui." Cô bé một chút rồi nói: ở trong "Kinh Thánh" đọc được một đoạn: Khi đóng một cánh cửa bạn đồng thời cũng mở ra một ô sổ cho bạn."

"Cháu nghĩ rằng tuy chuyện không đã xảy ra nhưng tất cả sẽ qua đi và điều đẹp nhất định sẽ

Cô bé rất nghiêm túc nói lời này, ánh mắt nhìn Kate đầy an ủi.

Một dòng nước ấm dường như qua trái tim Kate, ánh mắt tâm của cô bé chạm tiếng lòng thầm kín bà.

Bà nắm lấy tay cô bé, cùng trịnh trọng hỏi: "Cháu trở thành người một nhà chúng ta không?"

...

"Liliane, con yêu."

Hách Manh bị tiếng gọi dịu bên tai đánh thức, mở mắt thấy bố mẹ đã về cùng về còn có bé gái lạ mặt.

Bé gái đó chừng mười một hai tuổi, ăn mặc theo phong cổ điển chậm rãi bước cạnh giường cô, ghé mép giường ngẩng đầu hai mắt sáng long lanh nói:

"Chào em, Liliane, chị là Esther, sau sẽ là chị của em. sẽ chăm sóc em thật

Đôi mắt cô bé trong veo dàng, nhìn chằm chằm Liliane không mắt, nụ cười chân thành lộ tình cảm không diễn tả bằng lời.

"..." Liliane ôm búp bê, đờ không một chút phản ứng.

Không ai biết rằng, trong lòng đang âm thầm nở một nụ của quỷ dữ.

Sắp tới trò chơi sẽ thú lắm đây.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận