Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên nhanh: Nam Chính Si Tình Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc Làm Sao Đây?

Chương 10: Phu nhân hào môn không được sủng ái (10)

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:50:57

“Nếu cần thì cứ bảo tớ... Tớ có một phương t.h.u.ố.c bí truyền, cho đàn ông dùng bảo đảm hiệu quả cực kỳ. Thực ra ngay cả khi bình thường không vấn đề gì cũng có thể thử một chút, cảm giác sướng lắm... Đây là tớ nhờ người mang từ nước ngoài về, nghe đâu là truyền thừa từ một bộ lạc thiểu số nào đó, hiếm có khó tìm lắm, giờ chẳng mấy ai biết đâu...”


Giang Từ Vãn vội vàng gật đầu, trực tiếp cắt ngang lời cô nàng: “Được rồi được rồi, tớ biết mà. Cậu suốt ngày cứ bày ra mấy thứ linh tinh lang tang này, cẩn thận cái thân mình đấy...”


Cô sực nhớ ra chuyện gì: “Ơ... không lẽ món quà cậu vừa tặng tớ chính là mấy thứ này đấy chứ?”


Giang Từ Vãn cảm thấy khả năng này cực kỳ cao.


Nếu không, lúc đó tại sao Thành Vi Vi lại nhất quyết không cho cô mở ngay tại chỗ, còn bảo mở ra sẽ hối hận, chắc chắn là thứ gì đó không thể đem ra nơi công cộng rồi.


Giang Từ Vãn bừng tỉnh đại ngộ.


Thành Vi Vi che miệng cười khẽ: “Không phải, nhưng mà cũng gần gần thế đi, cậu đoán trúng được một chút xíu rồi đấy. Cứ về nhà rồi hẵng xem. Chỉ là mấy bộ đồ thôi mà...”


Cô nàng ghé sát tai Giang Từ Vãn, thì thầm: “Tớ đảm bảo, đợi đến tối cậu diện lên, chồng cậu chắc chắn hận không thể c.h.ế.t trên người cậu luôn...”


“Thành Vi Vi!” Giang Từ Vãn quát khẽ một tiếng.


“Được rồi được rồi, tớ không nói nữa, không nói nữa là được chứ gì.” Thành Vi Vi ngồi ngay ngắn lại, không nhắc đến chuyện đó nữa: “Chúng ta tiếp tục ăn bánh thôi.”


Cô nàng lấy bánh ngọt lấp đầy miệng mình để ngăn không cho bản thân lỡ lời lần nữa.


Tầm hai tiếng sau.


Họ chuẩn bị rời đi, khi sắp ra đến cửa thì có người gọi giật Giang Từ Vãn lại.


Thành Vi Vi quay người nhìn, đó là một người đàn ông trẻ tuổi.


Dáng người cao ráo, mặc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây giản dị. Vài lọn tóc mái lòa xòa trước trán, đường nét khuôn mặt thanh tú gọn gàng, khóe môi khẽ nhếch lên mang theo nụ cười đầy ngạc nhiên.


Giang Từ Vãn hiển nhiên là quen biết anh ta, cô hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”


“Quán cà phê này là tớ mở, cậu bảo xem tại sao tớ lại ở đây?” Du Trạch Lâm mỉm cười đáp lại.


Giang Từ Vãn giới thiệu: “Vi Vi, đây là bạn học đại học của tớ, Du Trạch Lâm. Đây là bạn thân của tớ, Thành Vi Vi.”


“Chào cậu.”


“Chào cậu.”


Hai người gật đầu mỉm cười, chào hỏi lẫn nhau.


“Vừa nãy tớ bận trên lầu nên không nhìn thấy các cậu, nếu không đã xuống sớm rồi. Giờ các cậu định đi rồi à?” Du Trạch Lâm hỏi.


Giang Từ Vãn nhìn Du Trạch Lâm, rồi lại nhìn Thành Vi Vi.


Thành Vi Vi thấy Giang Từ Vãn dường như tạm thời chưa muốn đi ngay, liền chủ động nói: “Tớ thế nào cũng được. Vãn Vãn, nếu cậu muốn ôn chuyện với bạn cũ thì chúng mình nán lại thêm lát nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=10]

Dù sao hôm nay thời gian vẫn còn sớm.”


“Được.”


Ba người quay lại chỗ ngồi cạnh cửa sổ lúc nãy.


“Cậu hiện giờ vẫn còn đang đi học à?” Giang Từ Vãn có chút tò mò.


Cô nhớ mang máng hình như anh ta học thẳng lên tiến sĩ, nhưng tình hình cụ thể cô cũng không nghe ngóng.


Nhìn dáng vẻ này của Du Trạch Lâm, dự đoán của cô chắc cũng không sai.


Anh ta trông chẳng giống những tinh anh xã hội vừa mới dấn thân vào chốn công sở chút nào, trên người vẫn toát ra phong thái của người trí thức, trong đôi mắt ẩn chứa sự thông tuệ lắng đọng sau thời gian nghiên cứu học thuật, chỉ là có lẽ vì lớn thêm vài tuổi nên con người quả thực đã trầm ổn hơn xưa nhiều.


Nhắc đến trầm ổn, Giang Từ Vãn lại nghĩ tới Phó Vân Thừa.


Anh ta đúng là cực kỳ chín chắn và vững chãi, xử lý mọi việc đâu ra đấy, ứng phó điềm tĩnh, nhưng đồng thời thực sự cũng có chút nhạt nhẽo.


Chẳng có lấy một chút sức sống thanh xuân nào của giới trẻ.


Ngoại trừ lúc ở trên giường tình hình có thể khá hơn một tẹo ra, còn lại những lúc khác có thể nói anh ta chính là một khúc gỗ mục, một tảng băng trôi.


Chẳng đáng yêu chút nào cả.


Dù sao thì cô cũng có đầy ý kiến về anh ta.


Nhận ra mình đang lơ đãng, Giang Từ Vãn lập tức thu hồi những suy nghĩ đang bay bổng, cầm tách cà phê trước mặt lên nhấp một ngụm.


Du Trạch Lâm: "Phải rồi, tớ vẫn còn đang phấn đấu gian khổ ở trường. Còn cậu? Cậu sống thế nào?"


"Cũng ổn." Giang Từ Vãn nói thật lòng.


Kể từ khi gả vào Phó gia, Phó Vân Thừa chưa bao giờ để cô phải chịu thiệt thòi về mặt tiền bạc.


Cuộc sống vật chất của cô cực kỳ phong phú, muốn gì có nấy.


So với những phu nhân giàu có khác, cô đã được xem là sống khá tốt rồi.


Nhìn theo hướng này thì Phó Vân Thừa thực ra cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất anh ta rất biết kiếm tiền, không đúng... phải là vô cùng vô cùng biết kiếm tiền, lại còn hào phóng cho cô tiêu nữa.


Thành Vi Vi: "Giờ cậu có bạn gái chưa? Có cần bọn tớ giới thiệu cho không?"


Người đàn ông này trông cũng ổn đấy chứ, có thể tiến cử cho mấy chị em khác trong hội.


Giữa hảo tỷ muội với nhau mà, dĩ nhiên phải luôn nghĩ cho đối phương rồi.


Nghe vậy, Giang Từ Vãn cũng gật đầu: "Đúng đấy, chúng tớ có thể giới thiệu cho cậu."


Du Trạch Lâm mỉm cười lắc đầu: "Tớ chưa có bạn gái... nhưng tạm thời cũng chưa muốn tìm. Chuyện ở trường hằng ngày đã nhiều lắm rồi, rảnh rỗi tớ còn phải qua quán cà phê bận bịu, thực sự không có thời gian dành cho bạn gái đâu. Đa tạ ý tốt của các cậu nhé."


"Được rồi, không sao."


"Đúng rồi, Từ Vãn, tháng sau cậu có rảnh không?" Du Trạch Lâm liếc nhìn ngày tháng trên điện thoại, "Tớ có hẹn mấy người bạn cũ cùng lớp tụ tập, cậu tới cùng nhé. Người đông cho vui, mọi người cũng khó khăn lắm mới có dịp gặp nhau."


...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.

Bình Luận

0 Thảo luận