Sáng / Tối
Nghe anh nói vậy, Giang Từ Vãn càng giận hơn.
"Anh nói nghe nhẹ nhàng nhỉ. Cho dù anh có mua một cái y hệt về, thì nó cũng không phải là cái này nữa rồi. Em chỉ muốn cái này thôi, duy nhất cái này thôi. Anh có khôi phục lại như cũ được cho em không?"
Cô tiếp tục bồi thêm: "Cứ theo cách làm này của anh, sau này lúc anh không có nhà, có một người đàn ông trông y đúc anh xuất hiện, vậy em có phải cũng có thể trực tiếp đổi một ông chồng khác không? Dù sao lên giường rồi, gọi ai là chồng mà chẳng được, đằng nào chẳng giống nhau, theo ý anh thì có khác gì đâu."
"Em đây là ngụy biện." Phó Vân Thừa vô thức phản bác.
"Chính là anh không đúng!" Giang Từ Vãn không chút yếu thế.
Lười đôi co với anh thêm nữa, cô đi đến tủ quần áo bên cạnh lấy một chiếc váy mới mặc vào.
Cô đứng trước gương sửa sang lại trang phục.
Lần này cô thay một chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, rất tôn da, trông khí sắc cực kỳ tốt.
Phần ren tinh tế ở cổ áo vừa khéo che đi những vết hôn trên cổ.
Cô khẽ nghiêng mình, vòng eo thon gọn, vóc dáng uyển chuyển, tà váy rủ xuống tự nhiên như dòng nước chảy.
Bóng lưng trông vô cùng rung động lòng người.
Phó Vân Thừa cứ ngồi đó lẳng lặng nhìn, cũng không lên tiếng.
Giang Từ Vãn xoay mấy vòng trước gương, nhìn bên trái ngó bên phải, xác nhận đã chỉn chu mới thôi.
Mặc dù bộ váy này vẫn rất đẹp, nhưng trong lòng cô luôn cảm thấy có chỗ nào đó không hài lòng, nghĩ đi nghĩ lại vẫn cứ tiếc rẻ chiếc váy bị xé hỏng kia.
Thật là đáng tiếc quá đi mà...
"Phiền c.h.ế.t đi được!" Cô hậm hực phát tiết.
Rất nhanh sau đó, cô quay người lườm anh sắc lẹm.
Ánh mắt ấy đầy vẻ oán trách, cứ như muốn nói "anh nhất định phải cho tôi một lời giải thích thỏa đáng".
Im lặng trong giây lát.
Thấy cô đang tức giận đến vậy, Phó Vân Thừa cuối cùng cũng phải thỏa hiệp.
Dù sao hiện giờ sự chú ý của cô đã chuyển sang chiếc váy, không còn nhắc lại mấy chuyện ngoại tình vớ vẩn như vừa nãy nữa, thôi thì cứ chiều theo ý cô vậy.
"Chuyện chiếc váy... ừm, là lỗi của anh. Em đừng giận nữa. Bộ em đang mặc cũng rất đẹp, cực kỳ đẹp."
Anh khẽ nói, chẳng hề tiếc rẻ những lời khen ngợi.
"Em muốn anh xử lý thế nào cũng được. Cứ đề xuất đi, anh sẽ lập tức cho người sắp xếp."
Thái độ nhận lỗi xem như cũng tạm được.
Giang Từ Vãn hừ lạnh một tiếng, cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi.
Cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh tự hứa đấy nhé, chỉ cần em đề xuất là anh sẽ làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=4]
Em chỉ thích đúng chiếc váy đó thôi, những cái khác em đều không muốn. Em muốn anh đích thân khâu lại chiếc váy đó cho em, không được tìm người giúp đỡ, phải tự tay anh, từng đường kim mũi chỉ khâu lại cho em."
Cô cố tình làm khó anh.
Cô biết rõ, đừng nói là một Phó Vân Thừa ngậm thìa vàng từ nhỏ, quen được người hầu kẻ hạ, mà ngay cả mấy bà giúp việc trong nhà này, e là cũng chẳng mấy ai biết làm công việc kim chỉ tỉ mỉ như vậy.
Chiếc váy này được may cực kỳ tinh xảo, các mảnh vải ghép nối vô cùng phức tạp, người bình thường căn bản không biết đặt mũi kim từ đâu.
Cô chính là muốn tìm cách hành hạ anh.
Giang Từ Vãn bồi thêm: "Tất nhiên, nếu anh không làm được thì thôi vậy, dù sao sau này tôi cũng sẽ chẳng bao giờ tin lời anh nói nữa."
"..."
Phó Vân Thừa tạm thời không trả lời.
Anh ngả người ra sau, dựa vào chiếc sofa da, đôi mắt sâu thẳm hơi híp lại nhìn thẳng về phía trước, dường như đang suy nghĩ về yêu cầu này của cô.
Điếu t.h.u.ố.c trên tay vẫn chưa tắt, những ngón tay thon dài thỉnh thoảng khẽ gõ lên thành gạt tàn.
Đốm lửa lúc sáng lúc mờ.
Yêu cầu này của cô thực sự đã làm khó anh rồi.
Bảo anh đi làm mấy việc thêu thùa này...
Cũng thật bái phục cô mới nghĩ ra cái ý tưởng này, e là chính bản thân cô còn chẳng biết làm, thế mà bây giờ lại đem ra để đ.á.n.h đố anh.
Cái đầu nhỏ của cô ngày nào cũng toàn là những ý nghĩ hành hạ người khác.
Kể từ khi hai người kết hôn đến nay, chưa có ngày nào cô để anh được yên ổn.
Ngay khi cả hai đang tạm thời im lặng thì ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
"Rầm rầm rầm ——"
"Chú út! Chú út có ở bên trong không? Mau ra ngoài chơi mô hình máy bay với cháu đi!" Bên ngoài là giọng nói non nớt đầy phấn khích của Phó Vũ Thần - cháu trai Phó Vân Thừa.
Giang Từ Vãn chẳng còn lạ lẫm gì với giọng nói này.
Phó Vũ Thần là con trai của Phó Vân Hán - anh trai cả của Phó Vân Thừa, năm nay vừa tròn năm tuổi, đang học mẫu giáo. Cậu bé là "tiểu bá vương" trong nhà, vô cùng nghịch ngợm.
"Cậu chủ nhỏ! Ai nha!"
Nghe tiếng thì có vẻ là bảo mẫu đang vội vàng chạy tới để đưa Phó Vũ Thần đi.
"Cháu không đi... Bà Vương cháu không đi đâu! Cháu muốn chú út ra chơi với cháu! Cháu không đi!"
"Chú út, có phải chú đang cãi nhau với người đàn bà hung dữ kia không? Vừa nãy cháu nghe thấy tiếng của hai người đấy!"
Phó Vũ Thần vẫn tiếp tục gào thét, giọng đặc biệt lớn.
"Chú út, chú đừng có sợ cô ta. Nếu chú cãi không lại cô ta thì cứ để cháu giúp. Cháu còn có rất nhiều siêu nhân Điện Quang (Ultraman), để siêu nhân bắt người đàn bà hung dữ kia đi, để quái vật ăn thịt cô ta luôn..."
Trong phòng, Giang Từ Vãn nghe rõ mồn một từng lời của nó.
Người đàn bà hung dữ?
Đang nói cô đấy à?
Còn định để quái vật ăn thịt cô?
Cô liếc nhìn về phía cửa, rồi lại nhìn sang Phó Vân Thừa.
Ý gì đây?
Đây chính là đứa cháu ngoan của anh đấy, thế mà dám nói cô như vậy!
Hóa ra bọn họ còn muốn hợp sức lại để bắt nạt một mình cô sao?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận