Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 64  ·  25%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 16: Phu nhân hào môn không được sủng ái (16)
10/04/2026 11:26· 1,120 từ

Trong lòng Phó Vân Thừa khỏi bắt đầu suy ngẫm.

Dù sao thì không có làm sao có khói.

Nghĩ kỹ lại thì có cô đã nghe thấy những đàm tiếu không hay bên ngoài, hoặc là có kẻ tâm địa xấu xa tình ly gián quan hệ họ, khiến họ nảy sinh lầm.

Hoặc là... cô thiếu cảm an toàn, trong lòng sợ anh, nên mới không được mà suy nghĩ lung tung.

Rõ ràng là khả năng lớn hơn một chút.

Nghĩ đến đây, Phó Vân trực tiếp kéo người ôm lòng, mặc kệ sự giụa của cô.

"Anh không muốn cãi nhau em. Em thấy khó chịu, cũng chẳng dễ chịu Kể từ khi chúng ta kết chúng ta đã là quan hệ thân mật nhất Cho dù là tình thân tình yêu, chúng ta vẫn là chồng. Tình cảm của dành cho anh, anh biết rõ. cho anh chút thời gian, anh thử từ từ tiếp nhận có được không?"

Anh đem những suy nghĩ kín nhất trong lòng mình x.ẻ ra cho cô

Cô vẫn còn trẻ như mới chỉ là cái tuổi tốt nghiệp đại học, kết hôn với anh sớm như đối với tình yêu nhiên là có sự kỳ

Anh là chồng cô, cô tìm kiếm tình yêu ở anh là chuyện không bình thường hơn. Khi không có thì sẽ khóc lóc phá, giống như đứa trẻ xin được kẹo vậy, hoàn có thể thấu hiểu.

Ngay từ đầu anh đã xích cô ra ngoài, phớt cảm nhận của cô, chẳng nổi giận cơ chứ?

Có lẽ anh nên thử nhận, ít nhất là phải một lần, chứ không đứng một bên khoanh tay đứng điều đó quả thực tàn nhẫn với cô.

Huống hồ, trong lòng anh có một cảm nhận rất quan - anh không mong muốn sau này mục tiêu cầu tình cảm này cô lại chuyển sang người ông khác.

Anh nghĩ, mình có thể thích cô.

Nếu thử rồi mà vẫn hợp, lúc đó tính sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=16]

Mà Giang Từ Vãn lúc cảm thấy vô cùng ngơ không hiểu tại sao Vân Thừa tự nhiên lại nói tràng dài những lời nhí vô căn cứ như thậm chí còn có chút sẩm.

Cô sắp nổi hết cả gà lên rồi.

Nhưng mà nghĩ lại, cô nhanh ch.óng hiểu ra.

Chẳng qua cũng chỉ là đoạn để an ủi cô thôi.

Nói mấy lời hay ho dỗ dành, không muốn cô tục quậy phá nữa.

Đàn ông vào những lúc thế này, chẳng phải đều dùng phương thức đó

Nhưng nói mấy lời này bản chẳng có tác dụng nếu thực sự muốn ủi người khác thì tặng quà, tiền mới là thiết nhất.

Giang Từ Vãn ngẫm nghĩ, vờ phối hợp đưa tay lại anh, trông cứ thể đã nghe lọt tai những anh nói vậy.

Cảm nhận được sự đáp của cô, sắc mặt vốn căng thẳng của Phó Thừa dịu đi rất nhiều.

"Anh nói mấy lời này cũng chẳng tin đâu, ai được anh có đang người hay không, cố tình dỗ vui vẻ..." Mặc dù vậy, nhưng giọng điệu của lại hệt như sau khi dỗ dành xong liền không kìm mà làm nũng với "Em muốn quà cơ. Dạo này rất nhiều thứ muốn mua, mà tốn nhiều thật nhiều luôn, em không nỡ..."

"Chẳng phải đã đưa thẻ em rồi sao, muốn mua cứ đi mà mua."

Phó Vân Thừa xoa xoa tóc cô.

Anh lại nghĩ, dù nói vậy nhưng dù sao đó là thẻ của anh, lẽ cô dùng cảm thấy không mái.

Thế là, anh mở lời: đưa em một tờ chi Ở Đồng Loan còn mấy căn biệt thự sân vườn, trước em nói thích bên đó, vài ngày tới sẽ bảo luật sư sang hết những bất động sản đó em."

"Thật sao?" Cô vẫn còn không tin nổi.

"Ừm." Anh gật đầu.

Giang Từ Vãn vừa nghe lòng dạ tức khắc trở khoan khoái hẳn.

Mấy căn nhà đó đáng cả một gia tài, thậm có tiền cũng chẳng nổi, người sống ở đó không thì cũng quý.

Trước lợi ích to lớn vậy, cô làm gì còn tính khí nào nữa, vàng gật đầu nói: "Dạ được."

Cô lại dụi dụi vào anh, giọng điệu ngọt xớt có thể nhỏ ra

"Em biết anh đối xử em tốt nhất mà, sau em sẽ không cãi với anh nữa. Người em thích chính là anh."

"Ừm." Phó Vân Thừa lại một tiếng, khóe môi hơi lên.

Giang Từ Vãn ngẩng đầu anh, tay choàng qua cổ ra hiệu cho anh đầu xuống.

Phó Vân Thừa ngoan ngoãn đầu, cô thừa cơ hôn môi anh một cái.

"Em thích những món quà lắm, sau này anh vẫn tặng em chứ?" Cô nịu hỏi anh.

Sớm biết chỉ cần khóc trận rồi xuống nước một là có được nhiều thế này, cô đã làm từ rồi, biết đâu giờ thành đại phú bà từ

Tiền của Phó Vân Thừa là dễ kiếm thật mà.

Giang Từ Vãn trong lòng sướng, kéo theo đôi mắt sáng lấp lánh như

Phó Vân Thừa nghe thấy nói có chút tham lam mọn của cô thì chẳng thấy có vấn đề gì, là chút tiền thôi có thể khiến cô nguôi thì dĩ nhiên là điều nhất rồi.

"Ừm. Em muốn thì anh tặng. Nhưng sau này phải lời, không được tùy cũng không được nói bậy bạ

"Em biết mà." Cô tỏ vô cùng ngoan ngoãn.

Phó Vân Thừa không kìm mà bật cười, cô ngoan mức khiến anh có kinh ngạc, anh chưa từng thấy lúc nào nghe lời bây giờ.

Đôi mắt hơi híp lại, mắt anh vô thức rơi đôi môi hơi ửng của cô.

...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận