Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên nhanh: Nam Chính Si Tình Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc Làm Sao Đây?

Chương 36: Phu nhân hào môn không được sủng ái (36)

Ngày cập nhật : 2026-04-14 11:37:45

Cùng lúc đó, Phó Vân Thừa đang ngồi trong thư phòng cũng thở dài theo, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia mệt mỏi và mịt mờ.


Màn đêm dần buông xuống, cho đến tận khuya thật khuya, Phó Vân Thừa vẫn không quay về phòng.


Giang Từ Vãn thực sự buồn ngủ không chịu nổi, mí mắt ngày càng nặng trĩu, chẳng biết từ lúc nào đã nằm trên giường chìm sâu vào giấc ngủ.


Cô bị Phó Vân Thừa "giày vò" cho tỉnh cả ngủ.


Muốn không tỉnh cũng khó, một người đàn ông cao lớn như Phó Vân Thừa đè lên người cô, sao cô có thể không cảm nhận được chứ?


Cô đột ngột mở mắt, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã theo bản năng hét lên: "Anh tránh ra!"


Nhưng giọng nói lại vô cùng mềm mại, còn không tự chủ được mà mang theo chút hơi thở gấp gáp, nghe vào chẳng có chút sức uy hiếp nào, ngược lại càng khiến đàn ông thêm phấn khích.


Phó Vân Thừa thấy cô đã tỉnh lại, trực tiếp cúi đầu hôn lấy môi cô, không để cô phát ra thêm bất cứ âm thanh nào nữa.




[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=36]

Hai người làm vợ chồng đã lâu như vậy, Phó Vân Thừa thậm chí còn hiểu rõ cơ thể cô hơn chính bản thân cô, dễ dàng khiến cô phải đầu hàng.


Tay cô vô thức bám lấy lưng anh.


"Ngoan lắm..." Thấy cô không còn kháng cự mình nữa, Phó Vân Thừa dịu dàng dỗ dành, giọng nói đầy vẻ mê hoặc.


Mãi đến tận đêm khuya, những động tĩnh trong phòng ngủ mới dần lắng xuống.


Khóe mắt Giang Từ Vãn vẫn còn đọng lại những giọt lệ trong vắt, dưới ánh đèn ngủ lờ mờ nơi đầu giường, trông cô càng thêm đáng thương, tội nghiệp.


Phó Vân Thừa ôm trọn cô vào lòng, một tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, hệt như đang trấn an một chú mèo nhỏ vừa bị dạy dỗ một trận nên thân vì tội không nghe lời, giờ đang đầy rẫy uất ức.


"Anh chẳng đối xử tốt với em chút nào cả." Giang Từ Vãn lí nhí oán trách, giọng cô đã có phần khản đặc nhưng lại càng thêm vẻ nũng nịu.


Động tác của Phó Vân Thừa hơi khựng lại, sau đó anh lại ôm cô chặt hơn, như thể muốn khảm cô vào tận xương tủy của mình: "Là tại em không ngoan trước."


Nếu không phải tại cô nói ra những lời như thế, anh cũng sẽ chẳng "ăn hiếp" cô trên giường đến mức này.


Chuyện ly hôn không thể mang ra làm trò đùa, dù chỉ là một chút, càng không được tùy tiện nhắc đến.


"Anh còn dám mắng em!" Giang Từ Vãn thấy anh đến giờ vẫn còn muốn giáo huấn mình, lập tức vùng vằng định chui ra khỏi chăn.


Bàn tay Phó Vân Thừa siết chặt lấy eo cô, giam giữ cô trong vòng tay mình.


"Buông ra, tôi muốn đi!" Ở trước mặt anh, Giang Từ Vãn căn bản không thể kiểm soát nổi tính khí của mình, hễ có chút không vừa ý là lại muốn phát hỏa với anh.


Rõ ràng là cô đã bị người ta chiều quá hóa hư, sinh ra toàn thói xấu.


"Đã muộn thế này rồi, em còn muốn đi đâu?" 


Phó Vân Thừa cố ý dọa dẫm: "Nếu em muốn đi thì cứ ra ngoài ngay bây giờ đi. Bên ngoài tối thui, mấy người giúp việc cũng ngủ cả rồi, em cứ thử xem có gặp phải "thứ gì" không?"


Anh biết thừa Giang Từ Vãn gan thỏ đế, cực kỳ sợ ma, buổi tối đi ngủ toàn thích trùm chăn kín đầu.


Quả nhiên, câu nói này đã thành công dọa được Giang Từ Vãn. Dù rất không tình nguyện nhưng theo bản năng, cơ thể cô vẫn xích lại gần phía Phó Vân Thừa như đang tìm kiếm sự bảo vệ.


Phó Vân Thừa rất hài lòng với dáng vẻ lệ thuộc này của cô, dứt khoát để cô nằm sấp trên người mình mà ngủ, rồi lại nhấn mạnh: "Sau này không được phép nhắc đến ly hôn nữa."


Chẳng đợi cô kịp mở lời, anh nói tiếp: "Em cũng không cần phải nói gì mà anh không yêu em. Nếu em muốn nghe, sau này mỗi ngày anh đều có thể nói với em một lần..."


Anh khựng lại, thực ra trong lòng vẫn thấy hơi ngượng ngùng, nhưng cuối cùng vẫn nói ra.


Anh muốn cô biết suy nghĩ của mình, và cũng bắt buộc phải để cô biết.


"Anh yêu em. Hiện tại anh đã yêu em mất rồi, sau này cũng sẽ mãi yêu em. Nếu trước đây anh có lỡ thờ ơ với em thì là tại anh không tốt, đều là lỗi của anh, nhưng anh sẽ không bao giờ như vậy nữa. Đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa, có được không?"


Giang Từ Vãn ngây người tại chỗ, đại não hệt như rơi vào trạng thái "đứng máy", nửa ngày trời vẫn không thể hoàn hồn lại được.


Phó Vân Thừa đang nói cái gì cơ?


Anh ấy vừa mới nói gì?


Yêu cô ư???


Mấy câu nói đó cứ vang đi vang lại bên tai cô hết lần này đến lần khác, cô không tài nào tin nổi vào tai mình nữa.


Còn Phó Vân Thừa vẫn luôn chờ đợi phản hồi từ cô. Một người vốn dĩ luôn điềm tĩnh, không chút biến sắc trước mọi sóng gió trên thương trường, lúc này lại giống như một chàng trai mới lớn, trái tim căng thẳng đập thình thịch liên hồi.


Đây là lần đầu tiên anh nói những lời như vậy với người khác.


Hai tay đang ôm Giang Từ Vãn cũng vô thức siết nhẹ lại.


Thế nhưng qua rất lâu, rất lâu sau, Giang Từ Vãn vẫn chẳng nói lấy một lời.


Phó Vân Thừa nhìn kỹ lại thì thấy Giang Từ Vãn đã nhắm nghiền hai mắt, hơi thở đều đặn, trông có vẻ như đã chìm sâu vào giấc ngủ rồi.


Phó Vân Thừa bất lực thở dài một tiếng, cẩn thận ôm cô chặt hơn nữa.


Vào lúc này, anh cũng không muốn ép buộc cô. Bất kể cô là ngủ thật hay đang cố tình giả vờ ngủ thì cũng chẳng sao cả.


Đúng là anh cũng cần phải cho cô một chút thời gian để tiêu hóa hết những chuyện này.


Dẫu sao thì hiện tại cô cũng đang nằm trên giường của anh, ngủ trong lòng anh.


"Mệt rồi thì ngủ đi." Anh hôn nhẹ lên mặt cô.


Sau đó, người trong lòng mới dần dần thả lỏng cơ thể.


Kể từ đêm Phó Vân Thừa thâm tình tỏ tình hôm ấy, câu cửa miệng của Giang Từ Vãn đã thay đổi, từ "Anh căn bản không hề yêu tôi" thành "Trước kia anh căn bản không hề yêu tôi", dùng cách này để bày tỏ sự kháng cự đối với anh.



...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.


Bình Luận

0 Thảo luận