Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 64  ·  29.7%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 19: Phu nhân hào môn không được sủng ái (19)
10/04/2026 11:28· 1,126 từ

Giang Từ Vãn chẳng cần nghĩ biết chuyện này là nào.

Hiện giờ, tất cả mọi người biết nhà họ Phó tiêu đời rồi, ai nấy đều rước họa vào thân, không dám bất cứ liên can tới Phó gia nữa.

Đừng nói là cứu họ, lúc không thừa cơ đạp một nhát, hay c.ắ.n ngược lại một miếng thật đau thì đã cảm kích không thôi

Đều là một lũ chỉ biết lợi ích, biết đâu số những kẻ hại Phó Vân cũng có mặt bọn họ không

Giang Từ Vãn nặng nề thở một tiếng, hoàn toàn biết phải làm sao.

Lòng cô cứ thấp thỏm không không kìm được mà đầu suy nghĩ lung tung.

Phó Vân Thừa rốt cuộc phải chuyện lớn đến nào mà lại bị trực tiếp đi như thế.

Nghe nói hình như liên quan thao túng sai quy gì đó, tội danh không nhỏ, vào đó rồi thì không thể ra ngoài được nữa.

Giang Từ Vãn trong lòng sốt lại không nhịn được oán trách, cô đã biết Phó Thừa chẳng phải là hạng người phận thủ thường

Anh ta không phải người tốt thôi đi, dù sao là đang kiếm tiền cho cô bản thân cô sẽ không chấp mấy chuyện đó, nhưng anh ta lại vô dụng thế chẳng lợi hại chút nào cứ thế để người ta được cái đuôi làm xấu rồi tống thẳng vào trong sau này biết tính đây?

Tiền của cô, quỹ đen của cái máy in tiền cô...

Giờ mất sạch sành sanh rồi!

Giang Từ Vãn cố gắng kìm tiếng khóc, nhưng nước cứ thế tuôn rơi không dứt, lòng hoảng loạn vô cùng.

Đặc biệt, cứ hễ nghĩ đến sau khi Phó Vân phá sản gánh nợ, bản thân có khi còn phải cùng anh nợ, gánh trên vai nợ khổng lồ, Giang Từ Vãn thấy bi thương từ tận lòng, khóc đến mức thở ra hơi.

Tiếng khóc ấy hoàn toàn cảm chân thực.

Khối tài sản này đối với nói chính là sống!

Cô thực sự không muốn trở kẻ nghèo kiết xác

Hu hu hu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=19]

Bà nội thấy cô đau lòng vậy, với tư cách người lớn cũng chỉ có thể mình trấn tĩnh, nhẹ nhàng vỗ cô, dịu dàng an "Vãn Vãn, đừng lo lắng, ba anh cả của cháu đã xử lý rồi, Vân Thừa định sẽ không sao đừng khóc nữa mà..."

Dù nói vậy, nhưng trong ánh cũng lộ ra lo âu khó lòng che giấu.

Cha Phó từ mấy năm trước giao toàn quyền quản Phó thị cho Phó Vân Thừa đi chu du thiên hạ, còn Vân Hán thì dốc tâm toàn ý vào sự nghiệp cứu khoa học, chưa bao hỏi han đến công việc Phó thị.

Cả gia đình này thực chất lâu nay đều dựa một mình Phó Vân Thừa chống

Hiện giờ đối mặt với tình đột ngột này, bọn đều bị đ.á.n.h cho trở tay kịp, chỉ có thể vội vã khắp nơi xoay xở, cách dò la rõ tình hình.

Chí ít thì người không thể nhốt ở bên trong.

Nơi đó không chỉ điều kiện tệ, mà một khi vào, ảnh hưởng tiêu cực đối Phó Vân Thừa và Phó gia không thể đong đếm

"Rõ ràng hôm qua vẫn còn đẹp, Vân Thừa còn vài ngày nữa đưa cháu đi tuyết..." Giang Từ Vãn vừa nói sụt sịt.

Sáng nay lúc Phó Vân Thừa khỏi nhà, vẫn là thân cô đi tiễn.

Đêm qua cô thức trắng đêm game, sáng ra dứt không ngủ mà đợi Phó Vân thức dậy đi làm.

Cô chu đáo giúp anh thắt vạt, còn kiễng chân lên mặt anh, bảo anh sớm bộ trang sức đặt riêng kia

Nào ngờ đâu, trang sức chưa về, mà người cũng thấy đâu...

"Thím nhỏ, người đừng khóc nữa..." Thần cầm khăn muốn giúp cô lau nước mắt, lại không dám lại gần.

Thím nhỏ khóc trông đáng thương hóa ra một người dữ như cô cũng biết khóc, nữa còn khóc đau lòng đến hệt như một tinh hoa vừa bị sâu bọ c.ắ.n miếng vậy.

Dù rất sợ cô, nhưng muốn thấy cô buồn nào.

"Cô... cô không sao..." Giang Từ lắc đầu, nhận lấy giấy từ tay nó, sau khi nước mắt thì không tiếp tục nữa.

Trẻ con còn ở đây, làm thành thế này quả không thích hợp.

"Vũ Thần, cháu đi ngủ đi, thím nhỏ của còn có chuyện muốn nói." Bà dặn dò một câu.

Rất nhanh, bảo mẫu đã đưa Thần lên lầu.

Thấy bà nội lúc này cũng vẻ mệt mỏi, Giang Vãn không nỡ làm phiền bà thêm nữa.

"Bà nội, thời gian không còn nữa, bà cũng đi ngơi đi ạ. Cháu không sao

Không lâu sau, đợi bà nội ngơi xong, Giang Từ liền quay về phòng mình.

Cô ngồi bên giường, cẩn thận tính tình hình trước

Nếu Phó Vân Thừa thực sự chuyện, cô tuyệt đối thể ngồi chờ c.h.ế.t.

Chuyện này e là không đơn như vậy, phải sớm bị sẵn sàng mới được.

Còn rừng xanh lo gì thiếu đốt.

Bản thân cô cũng phải tính cho những ngày tháng này, phải nhanh ch.óng giữ lại tài sản phòng thân.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Giang Vãn đảo quanh phòng lượt, cuối cùng dừng lại trên bộ trang sức lấp lánh và phòng đầy rẫy túi hàng hiệu.

Cô phải mang những thứ đáng này ra ngoài trước, lúc đó nhờ Thành Vi Vi đỡ đổi thành vàng thỏi hoặc mặt, rồi gửi chỗ ấy, để cô ấy tạm thời quản.

Nếu thực sự phá sản cần tài sản, trong chẳng còn gì cả, sau này cũng có thể dựa vào những này mà sống, không mức trắng tay.

...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận