Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 64  ·  45.3%
Xuyên nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc
Chương 29: Phu nhân hào môn không được sủng ái (29)
13/04/2026 14:08· 1,260 từ

“Được rồi, không uống nữa.” mặt đi, đầu thuận thế gối lồng ngực anh.

Lồng ngực Phó Vân Thừa phập khẽ khàng, nhịp tim trầm ổn mẽ khiến Giang Từ cảm thấy an tâm đến lạ

“Để anh bế em đi tắm Anh hỏi một câu.

Phó Vân Thừa nhìn người trong đã buồn ngủ đến mức mí sắp mở không lên, hình nhỏ bé mềm nhũn rúc lòng anh, biết rõ lúc cô chắc chắn không thể cử động được.

“Em muốn ngủ...” Giọng Giang Từ uất ức hệt như giây tiếp sẽ bật khóc nức

Hiện giờ cô vừa mệt vừa ngủ, chỉ muốn nghỉ ngơi, không gì có thể làm giấc ngủ của cô được.

Cô dụi dụi vào lòng Phó Thừa, tìm một tư thế thoải hơn, tay nắm chặt một góc áo choàng ngủ của

“Được, vậy em ngủ đi.” Phó Thừa nhẹ giọng dỗ dành, tông dịu dàng đến mức thể chảy ra nước.

Anh nhẹ nhàng vỗ về lưng Từ Vãn, lại kéo chăn lên một chút, cẩn thận lại góc chăn để đảm bảo không bị nhiễm lạnh.

Sau đó cứ thế bế cô, rãi nằm lại xuống giường, động vô cùng cẩn trọng.

Chẳng bao lâu sau, nghe thấy thở đều đặn của Giang Từ biết cô đã ngủ hoàn toàn, anh mới nhẹ nhàng mình dậy, lấy một chiếc ướt từ phòng tắm ra, mỉ giúp cô lau sạch thể.

Động tác cực kỳ cẩn thận, sợ sẽ làm cô thức giấc.

Dọn dẹp xong xuôi, anh quay giường, đưa tay tắt đèn, ôm cô cùng chìm vào ngủ sâu.

Giang Từ Vãn ngủ một giấc trời quên đất, mãi đến trưa hôm sau mới lờ tỉnh dậy.

Vừa mở mắt ra, cô đã toàn thân đau nhức, hệt như bị ai đó "dạy một trận ra trò... sự thực đúng là như thế, chỉ điều là một kiểu "dạy khác mà thôi.

Cô chật vật định ngồi dậy, người vừa nhổm lên đã lại phịch xuống giường.

Đau eo quá.

Phó Vân Thừa hôm nay cả không ra ngoài, ở nhà làm

Cửa thư phòng mở toang, anh trước bàn làm việc, mắt dán vào màn hình máy xử lý đống công việc chất như núi, nhưng tâm trí thoảng lại bay về phía ngủ.

Ước chừng thời gian đã hòm anh đứng dậy đi về phía ngủ.

Vừa đẩy cửa vào, liền thấy Từ Vãn đang nằm bò trên mà khóc, bờ vai run rẩy, phát ra những tiếng nhỏ xíu.

Ánh nắng xuyên qua khe hở rèm cửa trải dài trên người phác họa nên thân nhỏ nhắn, càng tôn lên vẻ thương tội nghiệp.

“Sao thế em?” Phó Vân Thừa bước đến bên giường, nhẹ giọng

Giang Từ Vãn ngẩng đầu lên, mắt khóc đến đỏ hoe sưng hệt như hai quả chín mọng, nước mắt vẫn còn tròn trong hốc mắt.

Nhìn thấy Phó Vân Thừa, nỗi ức của cô dường như tức đạt đến đỉnh điểm, sịt mãi mà không thốt nên

“Được rồi, không khóc nữa. Anh giúp việc bưng đồ ăn vào có phải đói rồi Anh đưa tay lau nước mắt cô.

Đêm qua quả thực có hơi đà, với thể chất của cô tránh khỏi không thích được.

Giang Từ Vãn vừa nghe thấy này, ngọn lửa giận trong lòng tức bốc lên, cô vào vai anh, há miệng cắn mạnh vào cổ anh một

Chẳng mấy chốc, trên cổ anh hiện ra một vết răng rất

“Hết giận chưa?” Phó Vân Thừa đẩy cô ra, để mặc cô giận lên người mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-c-oc-lam-sao-ay&chuong=29]

“Không hết giận, đều tại anh Là anh trêu chọc em trước!” Từ Vãn chẳng cần gương cũng biết thân thể mình trông thế nào, chắc chắn không nỡ nhìn rồi.

Cứ như bị chó gặm vậy.

Anh ta chính là một con dữ đang đói khát đến cực

Phó Vân Thừa không phản bác một câu, cô nói gì cũng Lúc này mà không cô phát tiết cơn hỏa hoạn lòng ra, e là tối anh đừng hòng được lên ngủ.

“Đều tại anh, là lỗi của Anh xoa xoa tóc cô, “Đã vậy, em mà còn giận chẳng phải là chịu thiệt có phải lỗi của em Em dậy ăn chút cơm được không?”

Giang Từ Vãn nghe anh nói cơn giận trong lòng cũng tan đôi chút, nhưng vẫn chưa hả dạ, lại giơ tay anh mấy cái nữa.

Chẳng lẽ cô không muốn dậy

Là cô căn bản không dậy cái eo sắp gãy lìa ra

"Để anh bế em." Phó Vân nhìn thấu tâm tư của cô, rộng vòng tay bế rời khỏi giường.

Sau khi vệ sinh cá nhân dưới sự dìu dắt của Phó Thừa, Giang Từ Vãn chạp tiến về phía phòng khách

Giúp việc đã bày sẵn thức lên bàn, đều là những món thích. Phó Vân Thừa đó còn đặc biệt dặn làm thanh đạm một chút, cô mệt quá không ăn

"Anh đút em đi." Giang Từ buông xuôi hai tay, cả người như một đứa trẻ ăn vạ, chẳng muốn động đậy nào. Cô ngước mắt nhìn chằm vào Phó Vân Thừa, điệu mang theo vài phần hứng: "Nhất định phải anh đút, không được gọi việc đâu đấy."

Cô lúc này chính là cố muốn hành hạ anh, ai bảo là kẻ gây họa chứ.

"Được." Phó Vân Thừa đáp một chẳng hề có chút không cam nào, chuyên tâm chăm cô ăn cơm.

Giữa mày anh dường như còn chút ý cười vui vẻ.

Anh là chồng cô, làm những này cho cô là chuyện quá bình thường.

Điều khiến anh vui vẻ chính sự ỷ lại theo bản năng cô dành cho mình.

Lúc này, Phó Vân Thừa dường đã hiểu đôi chút thế nào là "gánh nặng ngọt

Nói chính xác hơn thì không gọi là gánh nặng, rõ ràng một kiểu tận hưởng, hưởng sự gần gũi và quyến của cô.

Giang Từ Vãn khẽ há miệng, lấy miếng thức ăn anh đút nhai vài cái rồi nhiên nhíu mày, lớn tiếng nói: ăn cái này đâu. Món chẳng có vị gì cả, như nước lã ấy."

Phó Vân Thừa lại gắp một thịt cá tươi ngon lên, nói: nếm thử cái này cá này rất tươi, là bên trạch hôm nay mới gửi đấy."

Bây giờ đang là mùa ăn cá này, đợi thêm một thời nữa qua mùa rồi, sẽ không còn ngon được như này đâu.

Anh nhớ cô rất thích ăn mấy loại hải sản có vỏ cũng rất mê.

...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận