Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ba Năm Lặng Thầm

Chương 5: Thái ''não''

Ngày cập nhật : 2026-02-05 01:52:58
Không ghi tên. Nhưng tôi biết, đó là lời mời của Việt - hay đúng hơn, là một cái bẫy.
Tôi không rủ ai đi theo. Không phải vì sĩ diện, mà vì tôi không muốn ai phải dính vào máu lửa sắp tới.
Sân bóng vào cuối giờ vắng tanh. Trời kéo mây đen, báo hiệu một cơn mưa lớn. Đứng giữa sân là Việt - không đi một mình. Hai bên hắn là bốn gã lạ mặt, áo khoác, tóc húi cua, mặt lạnh như tiền. Loại người nhìn qua là biết sống quen với đập phá và bạo lực.
Việt tiến lên một bước, nở nụ cười nhạt nhẽo:
- "Tao từng nghĩ mày chỉ là thằng nghèo vô danh. Không ngờ, mày lại khiến tao mất mặt vậy."
Tôi không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn.
Hắn nói tiếp:
- "Nên hôm nay, tao muốn kết thúc chuyện này. Một lần cho xong."
Đám người lạ bước lên. Không nói, không cảnh báo - chúng hành động như thể đang làm một công việc quen thuộc.
Tên đầu tiên tung cú đấm như búa bổ. Tôi né được, nhưng cú thứ hai từ tên khác đã găm vào sườn. Tôi bật ngửa, cảm thấy máu nóng dâng lên cuống họng. Nhưng tôi không ngã.
Tôi bật dậy, hét lớn như thể để xé toạc nỗi sợ:
- "Tụi mày không biết ai liều hơn ai đâu!"
Tôi lao vào, không kỹ thuật, không chiến thuật - chỉ là bản năng sống còn. Tôi đánh như thể mỗi cú là cú cuối cùng. Cảm giác đau đớn bị hòa lẫn vào adrenaline, vào sự giận dữ tích tụ bấy lâu.
Tôi không thắng. Một mình tôi, sao thắng nổi bốn gã chuyên nghiệp?
Nhưng tôi cũng không thua.
Vì khi tôi gục xuống, mặt mũi bê bết máu, ba tên đã nằm lăn lộn dưới sân, một tên còn lại cũng phải ôm tay rên rỉ. Việt đứng cách đó vài mét, mặt trắng bệch, không tin nổi vào mắt mình.
Tôi ngước lên, dù mắt mờ đi vì máu, vẫn nhìn thấy hắn đang lùi dần.
Tôi cố gượng dậy, từng bước tiến về phía hắn. Hắn run rẩy, ngã ngồi xuống nền xi măng, miệng lắp bắp:
- "Đừng lại gần... mày... mày là quỷ..."
Tôi dừng lại, thở dốc. Giọng khản đặc:
- "Tao không phải quỷ. Tao chỉ là thằng nghèo... biết liều thôi."
Nói rồi, tôi lao tới đè hắn xuống đấm hai cú vào mặt, khiến hắn sợ tè cả ra quần.
Rồi tôi lê lếch đi về phía bờ sông, một lúc sau, tôi nghe có tiếng động liền quay lại nhìn
Người đến là thằng Cò, mắt nó đỏ hoe:
- "Tao không can được. Nhưng... sau vụ này, ai cũng biết mày là thằng không nên đụng."
Tôi cười, yếu ớt:
- "Chỉ mong sau này... không cần phải liều như thế nữa."
''Mày đúng là thằng điên''
Tôi cười nhẹ, lặng lẽ nhìn dòng sông đang cuồn cuộn sóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ba-nam-lang-tham&chuong=5]

Tôi biết, cuộc đời phía trước vẫn còn rất nhiều bão tố. Nhưng sau tất cả, tôi đã học được điều quan trọng nhất:
Kẻ mạnh không phải là người đánh thắng nhiều trận - mà là người biết dừng lại đúng lúc, và chọn được con đường không cần máu mới đi tới được.
Trở lại thực tại, lúc này Việt nhìn tôi mỉm cười: ''Chuyện cũ coi như xong, ở trường này toàn tụi học sinh ngoan, đụng đến là chạy về khóc mách mẹ, không chơi công khai như trường cũ, tao cũng không muốn đụng tới thằng điên như mày. Nhưng hy vọng mày không xen vào chuyện của tao.''
Kể ra thì mày nên cảm ơn tao vụ này, thằng Phúc nó sẽ không kiếm mày gây chuyện, ha ha ha, à tao quên, trong mắt mày nó chẳng là gì''
''Chuyện hôm qua mày biết'' Tôi nhìn hắn dò xét
''Ừ, sẵn dằn mặt thôi, tao biết mày đang gác kiếm''
Nói rồi hắn bỏ đi, tay còn vẫy vẫy chào tôi.
''Như vậy cũng tốt, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện'' Tôi thầm nghĩ
Tiếng chuông vang lên inh ỏi, báo hiệu giờ giải lao đã kết thúc. Tôi quay lại lớp, vừa ngồi xuống ghế thì đã nghe tiếng xì xào từ nhóm bạn ở bàn trên.
''Ê, nãy mày thấy thằng Phúc bị dằn mặt chưa?''
''Vụ gì vậy?''
''Nghe đâu nó cặp bồ với người yêu của thằng khác, rồi bị kéo người tới "dằn mặt". Nhìn mấy đứa đó đâu phải dạng hiền lành gì.''
'' Đi đêm thì có ngày gặp ma thôi. Phúc mê gái xưa giờ mà, thấy gái đẹp là vung tiền tán tỉnh. Tình trường của nó dài như sớ táo quân, vậy mà vẫn có khối đứa lao vào... Haizz, giờ tao cầm cái chân gà còn run tay, nói gì tới nắm tay con gái.''
''Thôi đi, giờ học hành là chính. Lên đại học rồi tha hồ mà yêu.''
''Ừ, yêu giờ mà bị nhà biết là xác định đi bụi.''
Tiếng nói chuyện vẫn chưa kịp tắt hẳn thì bóng dáng cô Xuân - giáo viên Toán - xuất hiện ở cửa. Cả lớp lập tức đứng dậy chào. Hôm nay cô mặc một bộ áo dài đỏ rực, trang điểm kỹ càng, ánh mắt khẽ lướt qua cả lớp rồi vẫy tay dịu dàng:
''Ngồi xuống đi các em.''
Uyển Nhi - lớp phó học tập - lên tiếng khen lớn:
''Hôm nay cô của tụi em đẹp quá ạ!''
Cô Xuân cười ngượng:
''Ây da, cái con bé này, khéo miệng quá. Cô có đẹp gì đâu.''
Nhưng vẻ mặt cô lại sáng rỡ, xen lẫn chút ngại ngùng dễ thương. Nhìn cô lúc đó cứ như đang thầm nhủ: "Cứ khen tiếp đi, cô không ngại đâu."
Ở lớp này, tôi dần nhận ra: phần lớn bạn học đều khéo léo và tinh ranh, không bộc trực như ở trường cũ của tôi. Đặc biệt là Uyển Nhi - đúng kiểu hồ ly chính hiệu. Cô nàng thuộc nằm lòng từng sở thích của thầy cô. Như cô Xuân đây, thích được khen đẹp, hôm nào cô mặc đẹp trang điểm kỹ, chỉ cần khen cô là cô sẽ vui vẻ suốt cả tiết học. Mặc dù cô đã gần năm mươi, nhưng nhờ chăm sóc tốt nên làn da vẫn mịn màng, cộng thêm có ông chồng mỗi ngày đều đưa đón tận tình - nên tâm trạng cô vui thì tiết học hôm đó như mùa xuân nở rộ, còn lỡ cô cáu là xác định "đông lạnh tâm hồn".
Tiết học bắt đầu. Giọng cô Xuân đều đều vang lên, thỉnh thoảng lại dừng lại, ánh mắt dò xét nét mặt học trò:
''Các em theo kịp không?''
Cả lớp đồng thanh:
''Dạ kịp, thưa cô!''
Tôi nhìn lên bảng, những công thức dày đặc khiến đầu tôi trống rỗng. Vừa ghi chép, tôi vừa lẩm bẩm:
''Sao lần nào cũng vậy... chả hiểu gì cả.''
Thanh Mai - cô bạn ngồi bên - nghiêng đầu, khẽ nói:
''Bạn biết vì sao lớp mình ai cũng hiểu nhanh không?''
Tôi lắc đầu.
''Là vì hầu hết đều học thêm hoặc có gia sư dạy trước rồi.''
Tôi khẽ gật gù:
''Thì ra là vậy. Hóa ra không phải mình ngu...''
Tôi biết điểm yếu của mình rõ lắm. Mỗi lần đến môi trường mới, tôi luôn chậm thích nghi hơn người khác. Dù năng lực có, đầu óc vẫn cứ như bị trì trệ. Phải mất khá lâu tôi mới hòa nhập được, và chỉ khi đó tôi mới phát huy hết khả năng.
Tiết học trôi qua nhanh chóng. Trong khi lớp bắt đầu rôm rả bàn luận thì đầu tôi vẫn còn lơ mơ. Ngay khi cô Xuân chuẩn bị rời lớp, một giọng nam vang lên:
''Cô ơi, cô chưa cho bài tập về nhà!''
Cả lớp lập tức im bặt. Mọi ánh mắt như phóng dao về phía tên "thủ phạm" - Phương Thái. Cậu ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt tươi tỉnh. Người ta đặt biệt danh cho cậu là "Thái Não" - bởi cái cách nói chuyện luôn kỳ quặc và lạc quẻ.
Ví như đang bàn về bạn nữ nào đó xinh hay dữ, thì cậu ta có thể thản nhiên buông ra:
''Nhà tôi mới nuôi bầy cá sấu. Bữa nào qua coi không?''
Thế là cuộc nói chuyện lập tức đi vào ngõ cụt.
Cô Xuân cười hiền:
''Hôm nay cô vui. Vậy về nhà làm bốn câu cơ bản với một câu nâng cao nhé. Tiết sau cô sẽ kiểm tra ngẫu nhiên.''
Vừa khi cô đi khỏi lớp, cả đám liền quay sang Phương Thái như muốn "ăn tươi nuốt sống":
''Cô quên rồi thì thôi, ông nhắc làm chi vậy trời!''
''Tội nhân thiên cổ!''
''Lần sau im cái miệng giùm cái!''
Một người còn lao đến đấm nhẹ vào vai Thái:
''Tức muốn chết!''
Phương Thái vẫn cười hề hề:
''Tôi còn dư cây viết nè, ai cần không?''
Đối phương cứng họng, không biết đáp gì.
Tôi từ tốn thu dọn tập vở, bước tới vỗ vai Phương Thái, giọng trầm:
''Làm tốt lắm. Lần sau đừng làm vậy nữa.''
Thái cười khì:
''Ê bữa nay mới thấy ông biết nói luôn á. Bình thường im ru bà rù.''
Dù lời cậu ấy nghe như trêu chọc, tôi biết rõ cậu không có ác ý. Thái là một người luôn vui vẻ, thân thiện - một "cây hài độc thoại" kỳ lạ nhưng dễ mến của lớp.
''Ừ, tôi bị câm mười mấy năm nay, nhờ bạn mà khỏi đó. Cảm ơn nhiều nha.''
''Thấy tôi ghê không? Chữa được cả bệnh câm đó. Thôi tôi về, còn phải nấu cơm cho vợ con nữa.''
Cậu đứng dậy chuẩn bị rời lớp.
Tôi đi sau, bật cười:
''Có cả vợ con rồi à?''

Bình Luận

0 Thảo luận