Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ba Năm Lặng Thầm

Chương 6: Thuật Hoài

Ngày cập nhật : 2026-02-05 01:52:58
''Ờ thì... mấy người đi làm hay nói vậy mà. Mình giả bộ làm người lớn cho ngầu. Chứ hiện tại thì... "nhớ vợ thương con thèm thịt chó", còn vợ thì chưa có, chó cũng chưa nuôi.''
Thanh Mai bước cạnh tôi, khẽ hỏi:
''Cuối tuần này có mấy nhóm trong lớp định tổ chức đi dã ngoại, bạn có đi không?''
Tôi hơi sững người, trong đầu thoáng nghĩ: [Tưởng mấy vụ này chỉ có trong phim, hóa ra học sinh nhà giàu thường hay tổ chức thật.]
''Chắc không đâu. Trong lớp, ngoài bạn ra, mình đâu thân với ai.''
''Ừ, cũng đúng. Nghe nói còn định đi hồ bơi nữa.''
Tôi nghe đến đó thấy hơi lạ. Bởi trước nay, tôi chỉ biết tắm sông. Nước cạn thì bắt cá, mùa lũ thì ngâm mình cả nửa ngày dưới dòng nước đục ngầu. Còn hồ bơi? Chỉ nghe đồn, bởi đó là nơi dành cho những đứa trẻ lớn lên ở thành thị
Tôi chưa kịp trả lời thì Thanh Mai đã liếc nhìn tôi, rồi mỉm cười nói thêm:
"Nhưng cũng không sao đâu, nếu bạn không quen đi thì mình cũng không tham gia đâu. Ở nhà đọc sách hay hơn."
Tôi nhìn cô ấy, bỗng cảm thấy khó nói nên lời. Trong lòng tôi khẽ gợn lên một cảm giác lạ lẫm -- không phải là sự cảm kích bình thường, mà là một chút gì đó ấm áp, thân quen. Giống như sau nhiều năm lang bạt, cuối cùng cũng có ai đó sẵn sàng ngồi lại bên mình, dù chỉ là dưới mái hiên nhà nhỏ.
Phương Thái phía trước ngoái đầu lại, giọng nói đột nhiên vang lên như tiếng loa hỏng:
"Ê ê ê, hai người nhỏ giọng thôi chứ! Người ta tưởng đang tỏ tình thì sao?"
Tôi thở dài, nhìn theo bóng cậu ta đang nhảy chân sáo về phía cầu thang như một đứa trẻ mới trốn được giờ kiểm tra. Thanh Mai thì bật cười khúc khích, giơ tay lên bịt miệng, cố nén lại tiếng cười.
"Cậu ta lạ thật đấy," tôi nói.
"Ừ, nhưng vui. Có cậu ấy, lớp học đỡ căng thẳng hơn nhiều."
Chúng tôi bước ra khỏi lớp học. Trời đã ngả chiều, nắng rọi xiên xiên qua tán cây phượng vĩ trong sân trường. Mấy cánh hoa đỏ rực rơi chậm rãi xuống nền gạch, như những ngọn lửa nhỏ lặng lẽ đậu lại giữa nhịp sống học trò.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời, khẽ hỏi:
"Mai, bạn có sợ bị cô Xuân gọi lên bảng không?"
"Có chứ. Lần nào cô gọi cũng cảm thấy như bị xét xử trước toàn dân chúng," cô nói, cười nhẹ, rồi tiếp, "Nhưng mà cũng quen dần. Hồi trước mình còn nói nhầm định lý thành công thức nấu canh nữa đó."
Tôi bật cười. Lần đầu tiên trong ngày, tiếng cười của tôi không gượng gạo.
Khi đến cổng trường, chúng tôi tạm biệt nhau. Tôi nhìn theo Thanh Mai dần khuất bóng, lòng có chút lưu luyến. Dù mới chuyển đến đây chưa lâu, nhưng tôi chợt nhận ra: có lẽ, mình đã bắt đầu thích nghi. Không phải vì kiến thức dễ hiểu hơn, hay bạn bè thân thiết hơn, mà vì giữa dòng người xa lạ, tôi tìm thấy vài ánh mắt không khinh thường, vài nụ cười thật lòng, và một chút an yên giữa nhịp sống ồn ào.
Tối hôm đó, khi đã hoàn tất đống bài tập mà cô Xuân giao, tôi nằm dài ra bàn, nhìn trang vở ghi chi chít chữ. Tôi nhớ lại lời Phương Thái: "Tôi còn dư cây viết nè, lấy không tôi cho." Một lời bông đùa tưởng như vô nghĩa, nhưng lại khiến tôi thấy dễ thở hơn giữa đống công thức khô khan này.
Tôi lại nhớ đến lời mời của Thanh Mai về chuyến dã ngoại, nhưng rồi lại tự lắc đầu nói một mình: "Thôi đi, dù sao mình vẫn chưa thể hòa nhập được với tập thể này...để lúc khác vậy"
Cuối tuần đến, nắng lên từ sớm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ba-nam-lang-tham&chuong=6]

Trường học trở nên vắng vẻ, chỉ còn vài bác bảo vệ và tiếng quét sân lạo xạo vọng lại từ góc xa. Trong khi đó, trước cổng trường đã tụ tập một nhóm học sinh đang luyên thuyên nói chuyện không ngớt.
Tiếng cười nói rộn ràng, những chiếc ba lô đầy ắp bánh kẹo, nước uống và cả loa bluetooth phát nhạc xập xình làm không gian như vỡ tung ra. Lớp tôi, dù chỉ là một nhóm nhỏ đi dã ngoại, nhưng cũng đủ tạo thành một thế giới riêng.
Thanh Mai ngồi trên chiếc xe đạp mới toanh của mình, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, như đang chờ đợi ai đó. Cô mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, quần jeans, tóc cột cao. Ánh nắng chiếu vào gương mặt khiến cô trông vừa dịu dàng vừa có chút gì đó xa xăm. Bên cạnh, Uyển Nhi đang bận chỉnh lại kính râm và nói chuyện với một nhóm bạn nữ phía sau.
Phương Thái thì khỏi nói -- cậu ta đã đội mũ bucket màu xanh nõn chuối, áo phông có in hình... một con mèo đang cầm micro và dòng chữ "Rap là cuộc sống." Vừa vừa mới tới, cậu ta đã lớn tiềng nói:
"Xin chào quý bạn và các vị, tôi là hướng dẫn viên không chuyên hôm nay. Ai đi lạc sẽ được đăng tin tìm trẻ lạc, tôi xin không chịu trách nhiệm việc này, xin cảm ơn!"
Cả nhóm cười ồ, Thanh Mai cũng bật cười, nhưng nụ cười ấy lại lẫn chút gì đó trống trải.
Cả nhóm bắt đầu rời đi, hướng về khu du lịch sinh thái ở ngoại ô. Nơi ấy có hồ bơi, khu BBQ, trò chơi team-building và bãi cỏ rộng để cắm trại. Khi đến nơi, cả nhóm lao xuống như vừa được thả khỏi cũi.
Uyển Nhi chủ động chia nhóm: một nhóm chuẩn bị đồ ăn, một nhóm dựng trại, nhóm còn lại lo phần trò chơi. Thanh Mai, vốn không thích làm trung tâm, chọn nhóm chuẩn bị nước và dọn đồ ăn. Dù vậy, cô vẫn tỏ ra nhiệt tình, phụ từng chút một, luôn nở nụ cười nhẹ mỗi khi có người gọi tên mình.
Khi mặt trời đứng bóng, mọi người quây quần lại dưới những tấm bạt trải trên bãi cỏ. Bếp than hồng, mùi thịt nướng thơm nức, tiếng cười rộn rã vang lên như xóa sạch mọi áp lực học hành. Phương Thái lại làm trò: cậu giả vờ cầm xúc xích như micro và bắt đầu... phỏng vấn cây cỏ xung quanh.
"Chào bạn cỏ, bạn có nghĩ hôm nay trời nắng là do lớp mình quá hot không?"
Uyển Nhi bật cười: "Tới cây cũng phải chán sống với ông."
Thanh Mai cũng bật cười, nhưng mắt cô lại nhìn ra xa, nơi những đứa trẻ ở khu hồ bơi đang nô đùa, tiếng nước bắn tung tóe. Trong lòng cô có chút tiếc nuối. Người đáng ra nên có mặt ở đây -- lại không đến.
Tối đến, họ nhóm lửa trại. Ngồi quanh ngọn lửa bập bùng, cả nhóm chuyền tay nhau cây đàn guitar cũ của lớp phó văn thể. Tiếng hát vang lên, dù chênh phô nhưng đầy nhiệt tình. Có người kể chuyện ma, có người đọc thơ tự chế đến mức... khó hiểu.
Khi đêm xuống hẳn, bầu trời đen mịn như nhung, rải đầy sao. Thanh Mai lặng lẽ ngước nhìn bầu trời, tay vẫn cầm ly cacao nóng. Trong khoảnh khắc ấy, cô thầm nghĩ:
"Giá mà cậu ấy cũng ở đây. Người gì mà trầm tính đến đáng sợ, nhưng lại gây cho người khác tò mò...''
Thanh Mai ngước lên nhìn bầu trời đêm, một ngôi sao băng thoáng vụt qua.
Buổi sáng đầu tuần, lớp học trở nên trầm lắng hơn thường ngày. Ngoài cửa sổ, bầu trời xám xịt, mây kéo từng cụm như muốn dội cơn mưa xuống bất cứ lúc nào. Bên trong lớp, không khí có phần ngái ngủ sau kỳ dã ngoại cuối tuần, dù chỉ một nửa lớp đi.
Tiếng chuông báo hiệu tiết hai vang lên, đều đều như nhịp bước thời gian. Cô giáo Văn - cô Thu, nhẹ nhàng bước vào. Vẫn là dáng vẻ dịu dàng quen thuộc, áo dài màu xanh nhạt, tóc búi cao, ánh mắt dịu nhưng không hề lơ là quan sát.
Cô đặt giáo án lên bàn, rồi quay lên bảng, viết thật nắn nót:
"Thuật hoài - Phạm Ngũ Lão"
Tiếng phấn kéo thành nét dài khô khốc trên bảng, như tiếng đao kiếm rạch qua trang sử cũ.
Cô xoay người, ánh mắt lướt một lượt khắp lớp rồi dừng lại nơi bàn trống - chỗ ngồi quen thuộc của tôi. Cô hơi cau mày, nhưng rồi nhanh chóng trở lại giọng đều đều:
"Hôm nay chúng ta sẽ học một trong những bài thơ đặc sắc nhất của văn học trung đại Việt Nam, vừa ngắn gọn nhưng hàm chứa một hào khí lớn - Thuật hoài của danh tướng Phạm Ngũ Lão."
Cô đọc bài thơ bằng giọng trầm ấm, mỗi câu đều mang theo âm vang như tiếng vó ngựa thời Trần:
Hoành sóc giang sơn kháp kỷ thu,
Tam quân tì hổ khí thôn ngưu.
Nam nhi vị liễu công danh trái,
Tu thính nhân gian thuyết Vũ hầu.
Phạm Ngũ Lão là một trong những vị danh tướng kiệt xuất nhất thời Trần, không chỉ nổi tiếng bởi tài cầm quân đánh giặc mà còn bởi lòng trung nghĩa và chí khí nam nhi khiến người đời sau kính phục.
Ông sinh năm 1255 tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào (nay là huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên). Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, Phạm Ngũ Lão không phải là người có dòng dõi quý tộc hay được đào tạo trong môi trường binh nghiệp từ nhỏ. Nhưng ông sớm bộc lộ khí chất đặc biệt: thông minh, điềm tĩnh, có chí học hỏi và tinh thần tự rèn luyện.
Tương truyền, một lần ông ngồi bên vệ đường vừa đan sọt vừa trầm tư suy nghĩ. Lúc ấy Hưng Đạo Vương đi ngang qua, lính dẹp đường quát người tránh đường, thấy Phạm Ngũ Lão vẫn ngồi im liền cầm giáo đâm vào đùi ông. Thế nhưng ông vẫn ngồi im như không hề hay biết, Hưng Đạo Vương thấy lạ vì bị người ta đâm giáo vào đùi mà ông vẫn không biết đau, liền hỏi chuyện. Khi biết chàng trai ấy đang suy ngẫm về binh pháp, Hưng Đạo Vương lập tức nhận làm môn hạ. Từ đó, Phạm Ngũ Lão theo phò nhà Trần, dần trở thành cánh tay phải đắc lực của Hưng Đạo Vương trong những trận chiến lừng danh chống quân Nguyên Mông.
Trong ba lần quân Nguyên Mông xâm lược Đại Việt (1258, 1285, 1287), Phạm Ngũ Lão đều lập được chiến công hiển hách. Ông được phong làm Điện súy thượng tướng quân, tham gia chỉ huy nhiều trận đánh lớn, nổi bật nhất là chiến thắng vang dội trên sông Bạch Đằng năm 1288, góp phần đập tan mưu đồ xâm lược của kẻ thù phương Bắc.
Không chỉ là võ tướng tài ba, Phạm Ngũ Lão còn là người có tâm hồn văn chương. Bài thơ "Thuật hoài" là tác phẩm duy nhất còn lại của ông, nhưng cũng đủ để khắc họa tinh thần của một bậc trượng phu thời chiến:
"Hoành sóc giang sơn kháp kỷ thu,
Tam quân tì hổ khí thôn ngưu.
Nam nhi vị liễu công danh trái,
Tu thính nhân gian thuyết Vũ hầu."
Ông tự ví mình với bậc anh hùng như Vũ Hầu (Gia Cát Lượng), nhưng lại thấy thẹn vì chưa làm tròn bổn phận với giang sơn. Đó là biểu hiện của một người không chỉ biết đánh giặc giữ nước, mà còn hiểu sâu sắc đạo làm người.
Phạm Ngũ Lão mất năm 1320, hưởng thọ 65 tuổi. Nhà Trần tổ chức quốc tang cho ông - một vinh dự rất hiếm dành cho một người không phải hoàng tộc. Tên tuổi ông được lưu danh trong lịch sử dân tộc như một biểu tượng của trung quân ái quốc, của tài năng và nhân cách lớn.
Ngày nay, tên ông được đặt cho nhiều con đường, trường học, và còn sống mãi trong tâm khảm người Việt như một tấm gương sáng về chí khí nam nhi và lòng yêu nước.
Cả lớp yên lặng, chỉ còn tiếng mưa bắt đầu lách tách ngoài cửa sổ. Phương Thái lần đầu không làm trò, mà ngồi nghiêng đầu, chống cằm nghe chăm chú. Thanh Mai lật sách nhẹ nhàng, ánh mắt trầm tư.
Uyển Nhi giơ tay phát biểu đầu tiên:
"Thưa cô, con nghĩ hai câu đầu cho thấy hình ảnh người lính thời Trần rất mạnh mẽ, ý chí kiên cường, còn hai câu sau thể hiện nỗi trăn trở về công danh của chính tác giả."

Bình Luận

0 Thảo luận