*Thiết khẩu trực đoán (铁口直断): Ý chỉ việc bói toán, tiên đoán cực kỳ chính xác, nói đâu trúng đó.
Âm linh này đang nổi giận, nàng cũng không biết phải khuyên giải thế nào.
Bởi vì chuyện này cũng không được tử tế cho lắm.
Giống như là... một người đang trong sạch, tự dưng lại bị cưỡng ép lột sạch quần áo, còn để cho bao nhiêu người nhìn thấy bộ dạng thảm hại trần trụi chỉ còn trơ lại xương cốt của mình, hỏi sao mà không nổi trận lôi đình cho được?
Thị vệ trưởng kia bước tới, dứt khoát mở cái bọc ra.
Quả nhiên, sắc mặt của âm hồn kia tối sầm lại. Một luồng hắc khí bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.
Toàn là âm khí, người khác không thấy được, Tạ Kiều nhìn thấy được nhưng lại chẳng muốn nhìn, thật là nhức mắt.
Âm hồn này cũng chẳng phải hạng lợi hại gì, vậy nên đám âm khí này tuy có tản ra nhưng cũng không phải vấn đề gì lớn, chẳng qua là khiến người ta gặp xui xẻo vài ngày, quen rồi thì sẽ ổn thôi.
Thị vệ trưởng rùng mình một cái.
"Công tử, là xương người." Thị vệ trưởng vội vàng nói.
Triệu Huyền Cảnh cảm thấy nữ tử này vô cùng quỷ dị.
"Cô nương, đêm hôm khuya khoắt, ngươi đào xương ở chỗ này ... để làm gì? Chẳng lẽ... ngươi đang đào mộ trộm tiền?" Triệu Huyền Cảnh khẽ nhíu mày, giọng nói có chút lạnh lùng.
Bất luận là người bình thường nào, lúc này cũng sẽ nghi ngờ liệu vị cô nương này có sở thích đặc biệt gì không.
Mấy việc đào mộ như thế này thực sự không hề tương xứng chút nào với diện mạo của nàng cả.
"Quý nhân mắt kém thế sao? Chỗ này là ngôi mộ không có bia, dù tiểu nữ có muốn trộm mộ thật thì cũng không thèm tìm đến hạng nô bộc nghèo khổ, đã chết lại còn khó coi thế này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=8]
Tuy ta được hai lượng bạc thật đấy, nhưng với kẻ chết đường chết chợ thế này, số bạc này ta còn phải đem đi cúng bái tử tế vài ngày để tẩy sạch âm khí mới dùng được, nếu không sẽ làm liên lụy đến người khác."
Giọng nói của nàng thỏ thẻ êm dịu, nhẹ nhàng như gãi vào lòng người, nhưng lời thốt ra lại có chút chẳng nể nang ai.
Triệu Huyền Cảnh nhếch môi.
Hắn mà mắt kém sao?
"Đã là ngôi mộ không có bia, sao ngươi lại biết hắn là nô bộc nghèo khổ? Đã bảo không phải trộm tiền, vậy sao ngươi lại giữ số bạc kia? Tiểu cô nương à, lời nói của ngươi hình như có chút mâu thuẫn đúng không?" Triệu Huyền Cảnh nhìn nàng đầy dò xét, nhưng ngữ khí lại mang vẻ hững hờ như không để tâm.
"Là ta bấm quẻ tính ra được." Tạ Kiều trả lời ngắn gọn súc tích, vẫn giữ vẻ lơ đãng như cũ.
Triệu Huyền Cảnh thầm kinh ngạc trong lòng.
Ngay khi định hỏi tiếp, ánh mắt hắn chợt liếc thấy hình như trong chiếc rương trúc có vài tấm bùa màu vàng, ngoài ra còn đặt cả la bàn và những vật dụng tương tự.
Hắn bỗng khựng lại, có chút kinh ngạc: "Ngươi là thần côn giang hồ sao?"
Thần côn mà lại xinh đẹp thế này ư? Đúng là chuyện hiếm có nha?
Tạ Kiều nhíu mày. Nàng không thích cái danh xưng này chút nào.
"Cứ gọi ta là Bán Tiên đi." Tạ Kiều gật đầu, đột nhiên cúi người lôi từ trong rương trúc ra một tấm vải vốn dùng để treo trên cờ xem bói, bên trên đề dòng chữ: "Thiết Khẩu Trực Đoán Tạ Bán Tiên".
Mọi người có mặt ở đó chỉ thấy khóe mắt mình co giật một cái.
Mí mắt Triệu Huyền Cảnh giật giật mấy cái, tuy vẫn giữ được vẻ trấn định nhưng ánh mắt hắn nhìn Tạ Kiều lúc này đã trở nên vô cùng quỷ dị.
"Một đạo sĩ biết xem bói?" Triệu Huyền Cảnh hỏi với nụ cười như có như không.
Tạ Kiều nghe cách miêu tả này thì trong lòng không thoải mái cho lắm, nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu. Nàng chỉ vào đống xương cốt trên đất, nói: "Hắn chết oan ở đây, phong thủy nơi này không tốt, ta muốn dời hắn sang chỗ khác để lập bia mộ. Giờ các người đã nhìn thấy xương cốt của hắn, hắn sẽ không vui đâu. Thế nên phải làm phiền các người đi cùng ta một chuyến, tất cả những ai đã nhìn thấy đều phải góp sức đắp thêm đất cho mộ của hắn."
Lẽ ra là Triệu Huyền Cảnh không tin.
Hắn chưa từng thấy nữ tử đi coi bói bao giờ.
Thế nhưng cô nương này nói năng vô cùng nghiêm túc, dáng vẻ cũng thoát tục như thần tiên, lại khoác trên mình bộ đạo bào, quả thực không giống hạng ác tặc trộm mộ chút nào. Thậm chí, khí chất và dung mạo này còn quá đỗi thu hút người nhìn.
"Ngươi nói mình biết xem bói đúng không? Làm sao để tin đây? Chi bằng thế này, thuộc hạ của ta có không ít người, ngươi hãy tính cho bọn họ một quẻ. Nếu tính đúng thì bọn ta sẽ làm theo lời ngươi nói, còn nếu tính sai, ta sẽ giải ngươi lên quan phủ trị tội." Triệu Huyền Cảnh đột nhiên mỉm cười nói.
Tạ Kiều thở dài một tiếng.
Nàng hiểu rồi, nàng vốn mang một gương mặt trông cứ như phường lừa đảo, mấy kẻ lần đầu gặp nàng đều thích giở cái trò thử thách này ra.
"Được thôi, nhưng mà... ta không xem nhiều đâu. Hôm nay... tối đa chỉ xem cho ba người, cũng sẽ không xem quá sâu." Tạ Kiều nói.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận