Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cậu Nghiện Rồi (Thượng Ẩn)

Chương 342: Phiên ngoại 2: Thật sự là không thể chữa khỏi!

Ngày cập nhật : 2026-03-11 13:27:55
Tối hôm đó, Dương Mãnh đang ngồi trên ghế sofa suy nghĩ xem
nên mua gì cho năm mới thì chuông cửa reo.
Vừa mở cửa, anh thấy Bạch Lạc Nhân và Cố Hải đang đứng bên ngoài, dưới chân là vài thùng đồ.
"Sao hai người đến muộn thế?" Dương Mãnh ngạc nhiên hỏi.
Vừa mang đồ vào nhà, Bạch Lạc Nhân vừa nói: "Quân đội gửi rất
nhiều đồ, chúng tôi cũng nhận được rất nhiều quà. Nhiều đồ ăn quá, không ăn hết được, nên tôi đã chọn ra những món ngon nhất mang đến cho cậu. Cố Hải, trước tiên hãy cho tôm trong hộp này vào tủ lạnh để khỏi bị hỏng."
Dương Mãnh mở hộp ra và thấy bên trong đầy ắp tôm sú, con nào
cũng mập mạp và tươi ngon.
"Ồ, tôm này ngon thật, tất cả đều được cung cấp đặc biệt phải
không?"
Không ngẩng đầu lên, Bạch Lạc Nhân nói: "Tôi cũng không biết ai
mang đến nữa. Nhà đã đầy rồi. Hai chúng tôi ăn nhiều cũng không ăn nổi chừng này! Nếu cậu không mua gì Tết thì không cần đi đâu. Tôi nghĩ chừng này là đủ cho cậu rồi."
Dương Mãnh liếc nhìn những món đồ và vô cùng cảm động khi
thấy Bạch Lạc Nhân đã mang đến đủ thứ tốt đẹp.
Sau khi thu dọn đồ đạc, Cố Hải nói với Bạch Lạc Nhân: "Đi rửa tay đi."
Hai người cùng đi đến cửa phòng tắm, Vưu Kỳ bất ngờ bước ra nhìn thấy họ, điều này khiến hắn ngạc nhiên.
"Tại sao hai người lại ở đây?"
Cố Hải lập tức đáp trả: "Để xem cậu còn sống hay không."
Nói xong, hắn ấn tay Bạch Lạc Nhân vào bồn rửa.
Tựa vào khung cửa, Vưu Kỳ thấy Cố Hải cẩn thận xoa hai tay Bạch Lạc Nhân vào nhau nên không nhịn được ho hai tiếng. "Này, ý tôi là, có thật sự tệ đến thế sao? Cậu ta thậm chí còn không biết rửa tay à?"
Cố Hải đáp lại mà không hề thay đổi nét mặt: "Tôi đang xoa tay cho cậu ấy, nhân cơ hội đó tôi cũng xoa tay cho mình. Chẳng phải là để tiết kiệm nước cho gia đình cậu sao?"
Nói xong, hắn lấy một chiếc khăn và ném cho Bạch Lạc Nhân, bảo
anh lau tay cho sạch.
Trở lại phòng khách, Dương Mãnh đang dọn dẹp trên ghế sofa thì Bạch Lạc Nhân tình cờ nhìn thấy một chiếc ná và một lọ bi dưới bàn cà phê. Mắt anh sáng lên và lập tức lấy chúng ra.
"Này, cậu mua cái này ở đâu vậy? Giờ còn bán những thứ như thế này nữa không?" Những cậu bé sinh vào những năm 1980 cảm thấy có một sự gắn bó đặc biệt với những món đồ kiểu này.
Dương Mãnh nhìn nó như thể đó là một báu vật: "Đây là thứ tôi
từng chơi hồi nhỏ, tôi đã giữ nó đến tận bây giờ."
Bạch Lạc Nhân càng lúc càng thấy thú vị và lập tức nói với Dương Mãnh:
"Cho tôi cái ná này. Tôi muốn mang nó về giữ làm kỷ niệm."
Dương Mãnh rất lưỡng lự! Nhưng nghĩ đến tất cả những món quà năm mới mà Bạch Lạc Nhân đã gửi cho mình, anh nghiến răng gật đầu.
Vưu Kỳ đứng gần đó nhìn thấy rõ ràng đều hiểu Dương Mãnh không muốn cho đi chiếc ná đó. Dương Mãnh của hắn thực sự rất yêu thích nó; anh thường xuyên lấy nó ra nghịch ngợm. Thấy anh buồn rầu, Vưu Kỳ càng thương anh hơn nên đi đến chỗ Cố Hải.
"Này, hãy nói chuyện với con trai cậu và bảo cậu ta trả lại ná đồ chơi cho Mãnh Tử nhà tôi. Mãnh Tử nhà tôi không có gu thẩm mỹ cầu kỳ; cậu ta chỉ thích nghịch mấy món đồ cũ thôi. cậu ta sẽ buồn nếu cậu lấy nó đi đấy."
Thật bất ngờ, lần này Cố Hải rất dễ nói chuyện và sẵn sàng đồng ý.
Hắn tiến đến chỗ Bạch Lạc Nhân, lấy chiếc ná cao su rồi bỏ vào túi.
"Tôi sẽ giữ nó cho cậu."
Nói xong, hắn đi đến chỗ Vưu Kỳ, Vưu Kỳ nghĩ rằng Cố Hải sẽ trả lại món đồ cho mình. Nhưng thật bất ngờ, Cố Hải không những không trả lại mà còn cầm lấy lọ đựng những viên bi thủy tinh và hỏi Bạch Lạc Nhân: "Cậu cũng thích cái này à?"
Bạch Lạc Nhân gật đầu.
Cố Hải như đương nhiên bỏ nó vào túi. "Vậy thì tôi cũng sẽ giữ cái này cho cậu."
Vưu Kỳ đứng cạnh quan sát, mặt hắn tái xanh.
Mình điên rồi sao? Mình lại đến chỗ Cố Hải để cầu xin cho hắn ư? Ai cũng biết Cố Hải bảo vệ con cái mình đến mức thái quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cau-nghien-roi-thuong-n&chuong=342]

Nếu Bạch Lạc Nhân nói hắn thích đầu của Dương Mãnh, Cố Hải cũng dám vặn đứt đầu hắn.
Dương Mãnh bất lực nhìn tất cả đồ đạc của mình rơi vào túi người khác, trông thật thảm hại.
Vưu Kỳ không thể chịu đựng thêm nữa và định đòi lại món đồ đó từ Cố Hải, nhưng vừa mở miệng ra thì Cố Hải đã lập tức bịt miệng hắn lại.
"Nếu cậu còn nói thêm lời nào nữa, tôi cũng sẽ đưa Dương Mãnh của cậu đi để làm bạn với Nhân Tử của tôi."
Vưu Kỳ buồn bã quay người lại, bước đến chỗ Dương Mãnh, vỗ vai anh và an ủi: "Không sao đâu, lát nữa tôi sẽ đến nhà họ lấy trộm lại cho cậu."
"..."
Bốn người ngồi trên ghế sofa trò chuyện. Bạch Lạc Nhân khá bối rối về một điều. Khi Dương Mãnh đến ở nhà anh, anh cứ nói là không thích Vưu Kỳ. Sao chỉ chưa đầy một tháng mà anh đã lao vào vòng tay Vưu Kỳ rồi?
Cuối cùng Bạch Lạc Nhân cũng có cơ hội hỏi.
Nghe Bạch Lạc Nhân hỏi, sắc mặt Dương Mãnh biến sắc. Anh liếc nhìn Vưu Kỳ và Cố Hải, rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Bạch Lạc Nhân, thì thầm vào tai anh: "Chúng ta sang bên đó nói chuyện. Tôi không muốn họ nghe thấy."
Sau khi Dương Mãnh nói vậy, Bạch Lạc Nhân không còn cách nào khác ngoài việc ngồi với Dương Mãnh ở một nơi xa hơn.
Sau khi hai người đó rời đi, chỉ còn lại Cố Hải và Vưu Kỳ.
Cố Hải châm một điếu thuốc, liếc nhìn Vưu Kỳ với nụ cười nửa
miệng, rồi hỏi: "Thân hình nhỏ bé như vậy, ngủ với hắn có vui không? Trông hắn yếu ớt quá. Nếu cậu mạnh tay hơn một chút, hắn sẽ khóc lóc la hét mất."
"Có thích hay không thì tùy thuộc vào từng người." Vưu Kỳ khiêm tốn đáp:
"Sướng hay không cũng vậy thôi. Nhưng chắc chắn là không chịu được bằng Bạch Lạc Nhân."
Cố Hải lập tức nổi cáu, quát thẳng một câu:
"Mẹ nó, cậu từng làm với cậu ấy rồi à?"
Vưu Kỳ cười nhạt:
"Có hay không chẳng phải trong lòng cậu tự biết sao? Nhưng có một điều tôi có thể đảm bảo -- tôi chưa từng bị người khác làm."
Ánh mắt đen của Cố Hải hơi nheo lại:
"Đừng vội đắc ý, sớm muộn cũng sẽ có ngày đó."
...
Sau khi nghe những lời của Dương Mãnh, cơ mặt của Bạch Lạc Nhân co giật vài lần.
"Thật sự?"
Dương Mãnh gật đầu:
"Thật đấy, tôi cũng thấy tà môn ghê! Cái của nợ này còn biết nhận chủ nữa cơ! Nhưng mà tôi cũng phải cảm ơn nó, nếu không có nó thì đến giờ tôi cũng chẳng biết mình lại thích Vưu Kỳ."
Nói xong còn lộ vẻ may mắn ra mặt.
Bạch Lạc Nhân nhịn cười đến mức muốn nội thương.
Để bảo vệ công sức của Vưu Kỳ và tránh làm tổn hại đến bản lĩnh
đàn ông của Dương Mãnh do thuốc, anh quyết định nhịn cười và giả vờ như không nghe thấy gì.
Trước khi rời đi, Vưu Kỳ lặng lẽ nói với Bạch Lạc Nhân: "Cảm ơn cậu, Nhân Tử."
Bạch Lạc Nhân vỗ nhẹ vào ngực Vưu Kỳ. "Hãy đối xử tốt hơn với Mãnh Tử, nghe chưa?"
"cậu cũng nên đối xử tốt hơn với Đại Hải; tôi nghĩ anh chàng đó
có vấn đề về tâm lý."
...
Chỉ sau khi tiễn hai người đi, Dương Mãnh mới dám để lộ vẻ mặt giằng xé của mình.
"Họ lấy hết ná bắn đá và bi của tôi rồi."
"Không sao đâu, tôi đã trả thù cho cậu rồi." Vưu Kỳ nói. "Cậu có
thấy hai cốc nước trên bàn cà phê không? Tôi đã bỏ thuốc vào đó. Tối nay cả hai tên đó sẽ không thoát tội đâu..."
"Cả hai người họ đều không uống gì cả." Dương Mãnh ngắt lời Vưu Kỳ. "Họ đều đưa đồ uống cho tôi."
Mặt Vưu Kỳ lập tức tái xanh.
"cậu đã uống hết rồi à?"
"Ừ! Tôi nói chuyện với Nhân Tử lâu thế rồi, khát nước quá. Có chuyện gì vậy? Cậu bỏ gì vào đó à? Nếu tôi uống thì sao?"
"..."
Vưu Kỳ lần này đúng là lún sâu thật rồi. Nghĩ đến sức lực dồi dào của hai tên Bạch Lạc Nhân và Cố Hải, hắn liền cho thuốc gấp năm lần liều lượng, pha hẳn hai cốc lớn, tính ra thành gấp mười lần, rồi để một mình Dương Mãnh uống hết.
Với con chim nhỏ yếu ớt của cậu ta, nhẹ thì vài tuần, nặng thì vài năm, không chừng cả đời cũng chẳng ngóc đầu lên nổi.
Chết tiệt, lần này đúng là chữa không nổi nữa rồi!
Cố Hải, sao lời nguyền của cậu lại chính xác đến thế?
...

Bình Luận

0 Thảo luận