Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 78: Không ngờ mình lại lợi hại như vậy

Ngày cập nhật : 2026-05-14 10:51:33
Dĩ nhiên là Văn Tiêu Tiêu cũng không thực sự để bọn chúng chết cóng. Lớp băng mỏng đông lại một lúc rồi tan ra. Sau đó, bọn chúng tiếp tục bị trói lại và ném vào phòng tạm giam, từng tên nằm co ro, run cầm cập.
Sau khi dạy dỗ xong đám người gây rối, Văn Tiêu Tiêu bảo Trần Hy tiếp tục dẫn người đi xây tường thành. Lần này, không một ai dám ho he nửa lời oán thán nữa. Ngay cả đám lính hộ vệ cũng trở nên ngoan ngoãn như cún con, ai nấy đều tự giác làm việc của mình.
Văn Tiêu Tiêu chỉ giữ lại mình Trần Lực.
Trần Lực căng thẳng đến mức chân tay lóng ngóng. Nhìn cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn đang ngồi trên chiếc sofa mềm mại kia, hai chân hắn không tự chủ được mà run lên.
"Tại sao kẻ đó lại biến thành dị chủng vậy? Chắc chắn phải có cách gì đó đúng không?"
Văn Tiêu Tiêu đã tò mò từ lâu. Khi còn ở căn cứ Bình Minh, cô liên tiếp gặp phải mấy con quái vật biến dị này, tiếc là vẫn chưa có thời gian tìm hiểu rõ.
"Là chất dị hóa!"
Trần Lực không dám nói dối, ngay lập tức khai báo.
Chất dị hóa?
Văn Tiêu Tiêu từng nghe thấy nó trong cuộc trò chuyện giữa Tần Lẫm và Giang Vũ.
"Chất đó có tác dụng gì?"
"Nó có thể khiến người bình thường thức tỉnh dị năng, nhưng tỷ lệ thành công rất thấp. Một khi thất bại, kẻ đó sẽ bị biến thành dị chủng, chính là con quái vật mà cô thấy hôm nay."
Trần Lực nói năng ấp úng, nhưng Văn Tiêu Tiêu đã hiểu ra vấn đề.
"Căn cứ Hắc Sơn có loại thuốc này à?"
"Đương nhiên là không có ạ. Có điều căn cứ Hắc Sơn thường xuyên có nhiều người từ nơi khác đến giao dịch, biết đâu đám Ngô Hạo Long lại kiếm được một ống từ chỗ nào đó không chừng."
Trần Lực dè dặt suy đoán.
"Anh dẫn người đi lục soát phòng của đám Ngô Hạo Long xem có manh mối gì không."
Vốn dĩ đây là thứ khó kiếm nên khả năng đám Ngô Hạo Long còn dư lại chất dị hóa là rất nhỏ. Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu bảo Trần Lực đi tìm cũng chỉ vì muốn thử vận may mà thôi.
"Vâng, cô Văn, tôi đi ngay đây!"
Trần Lực nhất mực nghe lời Văn Tiêu Tiêu.
Sau khi anh ta rời đi, Văn Tiêu Tiêu mệt mỏi, ngả người dựa vào sofa. Do hôm nay cô đã tiêu hao quá nhiều dị năng, nên lúc này cơn buồn ngủ cũng bắt đầu kéo đến.
Lúc tỉnh lại, Văn Tiêu Tiêu phát hiện mình đang nằm trên giường, cũng không rõ là ai đã bế cô về phòng ngủ.
Mình ngủ say thế này, mốt bị người ta bán lúc nào cũng không hay mất.
Văn Tiêu Tiêu vẫn chưa nhận ra tình trạng hiện tại của mình là do đã tiêu hao dị năng quá mức. Thay vì nói là ngủ, đúng hơn là cô đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Tình trạng này vốn dĩ cực kỳ nguy hiểm, nhưng may mắn là khi dị năng hệ Thủy cạn kiệt thì dị năng hệ Chữa trị đã tự động kích hoạt để phục hồi cơ thể cô, nhờ vậy mới không có chuyện đáng tiếc nào xảy ra.
Văn Tiêu Tiêu bước xuống giường mới nhận ra trời đã sập tối.
Nếu vậy thì Tần Lẫm và Vũ tỷ đã quay về rồi?
Cô vội vàng chạy từ trên lầu xuống. Tuy không thấy Tần Lẫm đâu nhưng cô lại thấy Giang Vũ đang ở đây.
"Chị Vũ!"
Văn Tiêu Tiêu chạy tới ôm chầm lấy cô.
"Em tỉnh rồi à!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=78]

Nếu em còn không tỉnh lại, chị sợ Tần Lẫm sẽ tự tay san bằng cái căn cứ Hắc Sơn này mất thôi."
Giang Vũ thấy Văn Tiêu Tiêu tinh thần rạng rỡ, lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ai mà ngờ được là Tần Lẫm vừa mới rời khỏi căn cứ Hắc Sơn chưa đầy một ngày mà đám người kia đã dám cả gan gây chuyện thế này.
"Em có làm sao đâu, chẳng qua là em ngủ quên thôi mà. À đúng rồi, Tiểu Vũ sao rồi chị?"
Lúc đó Văn Tiêu Tiêu chỉ kịp trị liệu sơ qua cho cậu ấy, còn chưa kịp xem hiệu quả thế nào.
"Chị vừa gặp thằng nhóc đó rồi, nó hồi phục nhanh lắm. Bây giờ, nó khỏe như vâm nên em không cần lo đâu."
Giang Vũ kéo cô ngồi xuống ghế, rồi nói tiếp: "Biểu hiện của em hôm nay đúng là ngoài sức tưởng tượng đấy nhé. Chị nghe bọn Trần Hy khen em nức nở luôn."
"Hi hi, chuyện đương nhiên, em mà lại!"
Văn Tiêu Tiêu chẳng biết khiêm tốn là gì, nên cô vui vẻ nhận lời khen.
"Anh Tần Lẫm đâu rồi hả chị?"
Tinh thần của Văn Tiêu Tiêu lúc này rất phấn chấn. Cô hưng phấn đến mức cảm thấy mình có thể chạy mười vòng quanh sân cũng không thành vấn đề.
"Cậu ta đi xử lý đám Ngô Hạo Long rồi."
Giang Vũ thầm nghĩ: Kết cục của mấy kẻ đó chắc chắn sẽ thê thảm vô cùng. Tần Lẫm đang cần một cơ hội để lập uy, thế mà bọn chúng còn tự chui đầu vào rọ.
"À vâng. Thế chị đã đón được bạn trai chị chưa?" Văn Tiêu Tiêu ghé lại gần hỏi.
Trên gương mặt Giang Vũ bỗng thoáng hiện vẻ thẹn thùng hiếm thấy.
"Đón được rồi, còn đưa thêm được vài thành viên của tiểu đội Thần Phong sang đây nữa."
Giang Vũ ở lại trò chuyện với Văn Tiêu Tiêu thêm một lúc, mãi đến khi thấy Tần Lẫm quay về thì chị mới rời đi. Trong căn biệt thự lúc này chỉ còn lại Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm. Bầu không khí bỗng chốc trở nên hơi gượng gạo, khiến cả hai nhất thời chẳng biết nên nói gì với nhau.
Tần Lẫm bước tới một cách tự nhiên rồi đưa tay lên sờ trán Văn Tiêu Tiêu: "Em có thấy khó chịu ở đâu không?"
"Không có." Văn Tiêu Tiêu lắc đầu.
Mình có bị sốt đâu mà anh ấy lại sờ trán chứ!
"Vừa nãy anh đi gặp đám Ngô Hạo Long à?"
Sau khi lượn lờ trong phòng khách một hồi, cuối cùng Văn Tiêu Tiêu vẫn không nhịn được mà sán lại gần Tần Lẫm để hỏi chuyện.
"Ừm."
Không rõ Tần Lẫm đang nghĩ gì mà tâm trạng của anh có vẻ không được tốt cho lắm.
"Vậy chuyện chất dị hóa..."
Đôi mắt Văn Tiêu Tiêu sáng lấp lánh, nhìn Tần Lẫm với vẻ mặt như đang thúc giục: Tốt nhất là anh nên tự mình khai báo đi.
"Em bị dọa sợ rồi à?"
Tần Lẫm lười biếng tựa lưng vào sofa. Bình thường khi ngồi như vậy, ánh mắt anh luôn mang theo cảm giác áp bách người khác. Thế nhưng, mỗi khi đối diện với Văn Tiêu Tiêu, anh lại vô thức thu hết vẻ sắc bén ấy lại, chỉ còn để lộ sự cưng chiều không hề che giấu.
"Anh đã cho người lục soát toàn bộ căn cứ Hắc Sơn, nhưng không phát hiện thêm ống chất dị hóa thứ hai nào cả."
Nghĩ cũng phải, với thứ quý giá như vậy, Ngô Hạo Long có thể lấy ra được một ống đã là giới hạn rồi.
"Đáng lẽ gã Ngô Hạo Long phải giữ lại ống đó dùng cho chính mình mới đúng chứ, tại sao hắn lại quyết định đưa cho người khác thử vậy?"
Văn Tiêu Tiêu vẫn cảm thấy khó hiểu. Bởi nếu chất đó đã quý hiếm thế, thì hắn càng không nên lãng phí một cách tùy tiện mới phải.
"Có lẽ là do hắn nhát gan."
Chuyện đó bây giờ đã không còn quan trọng nữa.
Tần Lẫm ngẩng đầu nhìn cô rồi nói tiếp: "Chuyện của người khác không quan trọng, nhưng còn em thì sao? Chẳng lẽ em không nên tự kiểm điểm bản thân mình à?"
Bị anh nhìn chằm chằm, Văn Tiêu Tiêu bỗng thấy hoang mang: "Em thì làm sao phải kiểm điểm?"
"Em để dị năng tiêu hao nghiêm trọng vậy, nếu anh không về kịp thì chẳng biết em sẽ ra sao nữa đâu."
Tần Lẫm tuy đang chất vấn cô, thế nhưng người lo lắng và sợ hãi nhất thật ra lại chính là anh.
Lúc cùng Giang Vũ trở về căn cứ, vừa nhìn thấy những dấu vết đánh nhau ở khu vực cổng thạnh, lại còn nghe nói trong căn cứ xuất hiện dị chủng, cả người anh lập tức căng thẳng. Chưa bao giờ anh lại cảm thấy lo lắng đến vậy. Mãi cho đến khi nhìn thấy Văn Tiêu Tiêu đang nằm trên sofa, anh mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, anh lại phát hiện ra dị năng của cô đã bị tiêu hao quá mức.
Sau khi dùng tinh thần lực trấn an cô, lại nhận thấy dị năng hệ Chữa trị trong cơ thể Văn Tiêu Tiêu đang tự giúp cô hồi phục, Tần Lẫm mới thực sự yên tâm.
Đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của Tần Lẫm, Văn Tiêu Tiêu bất giác thấy chột dạ, nhưng vẫn bướng bỉnh ngụy biện: "Nhưng mà em rất lợi hại mà, chính em đã đánh chết con quái vật đấy!"
Đột nhiên, Tần Lẫm vươn tay kéo Văn Tiêu Tiêu về phía mình, rồi ôm trọn cô vào lòng. Hai người đối mặt nhau, khoảng cách lúc này chỉ còn vỏn vẹn vài centimet. Văn Tiêu Tiêu căng thẳng đến mức trái tim đập thình thịch liên hồi.
Cô nghe thấy giọng nói của Tần Lẫm vang lên bên tai: "Anh không cần em phải lợi hại. Anh chỉ cần em luôn khỏe mạnh và vui vẻ ở bên cạnh anh là đủ rồi."
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của anh vang lên. Anh trao cho Văn Tiêu Tiêu một cái ôm ngắn ngủi nhưng lại ấm áp vô cùng.
"Được... được rồi mà. Lần sau em hứa sẽ không hành động bốc đồng như vậy nữa!" Văn Tiêu Tiêu vội vàng cam đoan.
"Ừm, anh tin em."
"Còn buồn ngủ không?"
Tần Lẫm nhẹ nhàng buông Văn Tiêu Tiêu ra. Dạy dỗ xong thì phải dỗ dành, nếu không sẽ dọa cô nhóc chạy mất.
"Em không còn buồn ngủ."
Văn Tiêu Tiêu cứ tưởng Tần Lẫm đã mệt và muốn đi nghỉ. Ai ngờ anh lại hỏi: "Anh làm cho em chút đồ ăn khuya nhé. Nấu mì được không?"
Giọng điệu cuẩnh rất nhẹ nhàng, có vẻ như anh đã hết giận rồi.
"Dạ được!"
Văn Tiêu Tiêu gật đầu lia lịa. Quá là tuyệt!
Tần Lẫm vào bếp nấu, còn Văn Tiêu Tiêu thì cứ đứng bên cạnh nhìn theo. Nhưng anh lại không cho cô phá rối, ngay cả việc bưng mì cô cũng chẳng có có cơ hội động vào.
Hai bát mì thịt bò nóng hổi nhanh chóng được đặt lên bàn ăn. Lúc này, Văn Tiêu Tiêu mới quay sang nhìn Tần Lẫm tò mò.
"Sao vậy?"
"Trong không gian của anh rốt cuộc chứa những thứ gì thế?"
Văn Tiêu Tiêu không biết anh đã cất những món này vào lúc nào. Dù sao, cô chưa từng thấy qua chúng lúc ở Hạ Thành.
"Em muốn gì thì có nấy." Tần Lẫm tự tin đáp.
"Anh là Doraemon đấy à?"
Văn Tiêu Tiêu tưởng tượng cảnh Tần Lẫm biến thành chú mèo máy màu xanh mập mạp, liền không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tần Lẫm: "..."
Sau khi ăn xong bữa khuya, hai người trở về phòng nghỉ ngơi. Nằm trên giường, nhớ lại dáng vẻ Tần Lẫm ôm mình ban nãy, Văn Tiêu Tiêu bất giác đỏ mặt, vội đưa tay che đôi gò má đang nóng bừng.
Má ơi, Tần Lẫm đẹp trai quá!

Bình Luận

0 Thảo luận