Sáng sớm hôm sau, Tần Lẫm ngồi trong phòng họp của căn cứ Hắc Sơn. Trần Lực khom người báo cáo: "Đám Ngô Hạo Long đã được xử lý theo lệnh của cậu... cậu xem..."
Tần Lẫm ngẩng đầu lên, ánh mắt u ám đến mức khiến người khác lạnh gáy, nói: "Nếu chuyện này không liên quan đến những người khác, thì tôi cũng không truy cứu thêm nữa."
Trần Lực vẫn run như cầy sấy. Suốt hai ngày qua, anh ta đã phải vất vả đóng vai người hòa giải giữa đôi bên, thực sự chẳng dễ dàng gì. Thế nên, khi nghe Tần Lẫm nói vậy, gã mới có thể thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi giải quyết xong những tranh chấp nội bộ, Tần Lẫm bắt đầu chú tâm đến việc xây dựng căn cứ.
Sáng hôm ấy, khi bữa sáng còn chưa ăn xong thì Giang Vũ hớt hải chạy vào. Trông cô ấy vô cùng hưng phấn, gương mặt hiện vẻ vừa kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Trời ơi, có quỷ mới tin được chuyện này! Cậu đoán xem tôi vừa thấy gì?"
"Thấy gì?" Tần Lẫm vẫn điềm tĩnh ăn nốt miếng bánh mì phết mứt cuối cùng, rồi mới cầm giấy ăn lên lau khóe miệng. Phong thái của anh nhã nhặn hệt như một vị công tử vậy.
Giang Vũ: "..." Biết thế chẳng thèm đến báo tin cho cậu ta nữa.
Giang Vũ cố nén sự bực bội, nhưng cảm xúc hưng phấn vẫn không thể giấu nổi: "Hạt giống trong nhà kính của chúng ta đã nảy mầm rồi!"
"Ừm." Tần Lẫm chỉ cười nhạt. Nếu mà không có gì mọc lên thì đúng là uổng công Tiêu Tiêu ngày nào cũng chăm chỉ ra đó tưới nước.
"Sao thấy cậu chẳng xúc động chút nào vậy hả?" Giang Vũ ngồi phịch xuống ghế, tỏ rõ vẻ bất mãn với sự thờ ơ của Tần Lẫm.
"Chị có biết tại sao vùng đất cằn cỗi của căn cứ Hắc Sơn lại có thể trồng được hoa màu không?" Tần Lẫm bình thản hỏi ngược lại chị.
"Tại sao?" Giang Vũ lại bị mắc mưu, không kìm được mà bị Tần Lẫm dẫn dắt theo.
Tần Lẫm chỉ tay về hướng ban công. Ở đó có đặt vài hộp nhựa mà Văn Tiêu Tiêu mang từ trên lầu xuống, bên trong trồng rất nhiều loại rau củ đang xanh mơn mởn.
"Chuyện... chuyện này là sao?" Giang Vũ trố mắt kinh ngạc.
"Mấy loại rau Tiêu Tiêu trồng đã thu hoạch được vài lứa rồi. Chị còn muốn tôi khen ngợi thế nào nữa đây?"
Thực ra ngay từ trước đó, Tần Lẫm đã đoán rằng việc hạt giống nảy mầm và phát triển nhanh chóng chắc chắn có liên quan đến Tiêu Tiêu. Lần trước khi quay về căn cứ Bình Minh, anh từng ghé lại căn hộ của họ để kiểm tra, thì thấy những hạt giống ở đó chẳng nảy mầm. Như vậy, lời giải thích duy nhất của việc này chính là dị năng của Văn Tiêu Tiêu có tác dụng đặc biệt.
Giang Vũ: "..."
Bình tĩnh lại, cô bắt đầu nhớ lại việc tưới nước cho cây quả thực đều do Tiêu Tiêu làm và cô nhóc vô cùng nhiệt tình với việc này.
"Liệu Tiêu Tiêu có biết không?"
Giang Vũ thầm khen trong lòng: Nếu như người ngoài phát hiện ra khả năng này của Tiêu Tiêu, chắc chắn các căn cứ lớn sẽ tranh giành đến mức sứt đầu mẻ trán.
"Cô ấy vẫn chưa biết." Tần Lẫm cũng không định nói cho Văn Tiêu Tiêu biết, sợ cô nhóc sẽ sử dụng dị năng bừa bãi rồi vô tình làm lộ bản thân.
"Vậy thì chuyện này chúng ta phải giải thích với mọi người thế nào đây?" Giang Vũ xoa cằm với ánh mắt đăm chiêu.
"Có gì mà phải giải thích. Chị cứ bảo là do chúng ta gặp may là xong!" Tần Lẫm hờ hững nói.
"Ừm, thế cũng được." Giang Vũ nghẫm lại thì thấy cũng có lý. Cứ để cho đám người bên ngoài ghen tị đi.
Trong khi đó, Văn Tiêu Tiêu lại hoàn toàn không hề hay biết rằng mình lại lợi hại đến vậy. Khi cô đang ôm Tiểu Tuyết ra phơi nắng thì bất ngờ bị Võ Thiên Du chặn lại.
Võ Thiên Du: "Cảm ơn cậu!" Cậu là một thiếu niên thanh tú, cởi mở, hoàn toàn trái ngược với vẻ thô kệch của Trần Hy.
Văn Tiêu Tiêu hỏi lại với vẻ ngơ ngác: "Cảm ơn tớ chuyện gì cơ?"
Võ Thiên Du: "Tớ biết chính cậu đã cứu tớ, cảm ơn cậu nhiều. Yên tâm đi, tớ nhất định sẽ không nói cho ai biết đâu."
Võ Thiên Du vốn chẳng phải kẻ ngốc. Hôm đó, cậu ta nhận thức được là mình sắp chết rồi. Có lẽ chính vì khoảnh khắc đang cận kề với cái chết nên ý thức của cậu ta lại trở nên vô cùng nhạy bén. Cậu nhớ mang máng đã có ai đó đỡ lấy đầu mình, sau đó được truyền một luồng năng lượng ấm áp vào vùng bụng.
Nhờ vậy mà vết thương ngừng chảy máu và cơn đau cũng giảm dần. Tốc độ hồi phục trong thời gian dưỡng thương của cậu ta cũng nhanh đến mức kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=79]
Dù Võ Thiên Du không rõ luồng năng lượng đó cụ thể là gì, nhưng chắc chắn đó phải là một loại dị năng cực kỳ lợi hại.
Văn Tiêu Tiêu: "Ừm, tớ cảm ơn cậu vì đã giữ bí mật giúp tớ nhé."
Cô mừng thầm trong lòng: Thấy chưa, bổn tiểu thư đây lợi hại chưa!
Vừa mới được khen một chút mà cái đuôi nhỏ của Văn Tiêu Tiêu vểnh lên tận trời rồi, trông dáng vẻ của cô lúc này đáng yêu chết đi được!
Giang Vũ ngày nào cũng ra nhà kính ngắm nghía những luống củ cải. Thời gian trôi qua, cô dường như đã quên béng mất chuyện Tần Lẫm từng hứa sẽ chữa bệnh cho Lữ Lương. Cuối cùng, chính Tần Lẫm lại là người chủ động đến gặp Lữ Lương trước.
Lữ Lương nghi hoặc hỏi: "Cậu thực sự có thể chữa khỏi bệnh cho anh sao?"
Thực ra, hiện tại Lữ Lương đang ở gần Phùng lão, nên việc bốc thuốc và khám bệnh rất thuận tiện. Điều này khiến Giang Vũ cảm thấy vô cùng hài lòng. Dù trước đó Tần Lẫm có lừa cô đi chăng nữa, cô cũng không còn bận tâm làm gì.
Tần Lẫm thẳng thắng đáp lại: "Tôi không biết chữa!"
Giang Vũ: "..." Tên này đúng là ngứa đòn mà!
Tần Lẫm: "Tiêu Tiêu, em ra đây!"
Anh đẩy Văn Tiêu Tiêu lên phía trước. Cô nàng lúc này cảm thấy có chút lo lắng. Đây là lần đầu tiên mình sử dụng dị năng hệ Chữa trị trước mặt người khác, tuyệt đối không được để mất mặt.
Đứng trước mặt Lữ Lương, Văn Tiêu Tiêu chậm rãi vươn tay ra. Ngay khi tâm niệm vừa động, ánh sáng màu xanh ngọc lục bảo đã bao phủ khắp phòng khách biệt thự. Những luồng sáng lấp lánh ấy theo dòng năng lượng chảy vào cơ thể Lữ Lương.
Ngay khi dị năng chạm vào người, Lữ Lương liền cảm nhận được sự thoải mái tột độ, khiến anh bất giác nhắm mắt lại. Đó là một luồng năng lượng mang theo chút hơi lạnh, len lỏi qua từng cơ quan trong cơ thể. Những bộ phận bị tổn thương bấy lâu nay dần được chữa lành, làm cho toàn thân anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vòng vỏn vẹn hai phút nhưng Giang Vũ lại cảm thấy Lữ Lương dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác. Đứng trước mặt cô ấy bây giờ là một Lữ Lương lành lặn và vô cùng khỏe mạnh.
Giang Vũ kích động thốt lên: "Cái đệt, chuyện này ảo diệu quá rồi đấy!"
Văn Tiêu Tiêu: "..." Phản ứng của chị Vũ chân thật quá, nhưng giá mà chị ấy không chửi thề thì sẽ hoàn hảo hơn.
Tần Lẫm đưa mắt nhìn Văn Tiêu Tiêu.
Chẳng lẽ lần Tiêu Tiêu ngủ sâu trước đó là do thăng cấp?
Lữ Lương mở mắt, rồi chân thành gửi lời cảm ơn: "Cảm ơn em. Anh cảm ơn hai đứa!"
Anh vốn mang bệnh tật từ nhỏ, chẳng thể ngờ được cuối cùng mình lại được chữa khỏi trong thời tận thế khó khăn này. Dĩ nhiên, điều khiến anh vui nhất chính là từ nay về sau, A Vũ sẽ không còn phải vất vả ngược xuôi tìm thuốc cho anh nữa.
Lữ Lương nhìn Giang Vũ, sau đó hai người liền xúc động mà ôm chầm lấy nhau.
Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm nhìn nhau, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng
Tần Lẫm: "Tiêu Tiêu, em có muốn thi xem dị năng của ai mạnh hơn không?"
Anh nhận ra dị năng của Văn Tiêu Tiêu dường như còn mạnh hơn những gì mình nghĩ.
Văn Tiêu Tiêu: "Hai chúng ta thi với nhau á? Vậy chẳng phải cả căn cứ sẽ gặp họa sao?"
Câu nói của cô khiến Tần Lẫm nhớ lại lần hai người kết hợp nước và điện trước đó. Sức mạnh khi ấy quả thật đáng sợ.
Tần Lẫm dò hỏi thử: "Vậy thi với người khác thì sao?"
Văn Tiêu Tiêu lắc đầu: "Em thấy bọn họ đều không đánh lại em. Lần trước đối phó với cái con quái vật đầu người mình bò kia là em đã nhận ra điều đó rồi."
Tần Lẫm: "..." Ca này khó đây!
Nếu trở về Tây Bắc hoặc Thủ đô thì có lẽ sẽ có sẵn thiết bị đo lường cường độ dị năng. Nhưng kế hoạch trước mắt của Tần Lẫm vẫn là ổn định lại căn cứ Hắc Sơn, vậy nên ít nhất là vào lúc này anh vẫn chưa thể rời đi được.
Tần Lẫm: "Dị năng hệ Chữa trị của em tuyệt đối không được sử dụng trước mặt người lạ, em phải biết tự bảo vệ mình."
Văn Tiêu Tiêu: "Dạ..."
Cô bỗng thấy chột dạ. Hình như Võ Thiên Du đã biết chuyện này mất rồi.
Suốt một tháng sau đó, Tần Lẫm ngày nào cũng đến khu khai thác dầu để thống kê sản lượng, còn Văn Tiêu Tiêu thì vẫn bận rộn trong khu nhà kính.
Những luống củ cải đã thu hoạch được ba lứa, nhờ vậy mà gần như mỗi hộ gia đình trong căn cứ đều được chia những củ cải trắng khổng lồ.
Khi diện tích nhà kính trồng rau ngày càng được mở rộng, các loại nông sản khác như ngô, lúa nước hay đậu tương cũng bắt đầu được gieo trồng. Đặc biệt là lúa nước phát triển cực kỳ tốt và chín rất nhanh, có lẽ cũng nhờ vào kinh nghiệm chăm sóc của những lão nông dân.
Những ông lão được khen ngợi cứ cười khà khà, thế nhưng trong lòng họ vẫn không khỏi hoang mang: Chu kỳ sinh trưởng của lúa nước sau tận thế lại được rút ngắn đáng kể thế này, đúng là kỳ lạ!
Giang Vũ đứng nhìn Văn Tiêu Tiêu thi triển dị năng hệ Thủy xuống ruộng lúa, chỉ biết chôn giấu sự thật trong lòng.
Kẻ nhìn thấu mọi chuyện như mình thật sự thấy quá mệt mỏi.
Trong khi bên ngoài gió rét đang thổi căm căm thì bên trong nhà kính lại vô cùng ấm áp như tiết trời mùa xuân vậy.
Khi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên gương mặt của mỗi người, cô cũng bất giác mỉm cười theo.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận