Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 72  ·  41.7%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 30
28/04/2026 15:12· 3,389 từ

Thủy Cung là một thành phố đáy biển sâu.

Thành phố dưới đáy biển này lục địa trên biển thống nhất gọi là thành Cung.

Thủy Cung cách mặt đất 3000 Muốn xây dựng một phố ở độ sâu như không phải là chuyện dàng, bất kể là phải đối với áp lực dưới đáy biển, là giải quyết vấn năng lượng sau khi thành phố xây dựng xong.

Sau khi Thủy Cung được xây nó còn được bình một trong những thành tráng lệ và an nhất toàn vũ trụ.

Bởi vì ngoài chính tộc Hải ra, người của các vực khác nếu không có bị lặn chuyên nghiệp không thể nào xuống được độ này.

Cho dù máy móc có thể được thì người cũng thể.

Tộc Hải Yêu cũng rất tự về Thủy Cung của sao thì không phải điện nào cũng được gọi là thành phố an và tráng lệ nhất.

Bây giờ, thành phố an toàn toàn vũ trụ này bị cướp sạch!

Nếu không phải tận mắt nhìn thì quan hành chính không thể tin vào mắt

Quan hành chính là một người tộc Hải Yêu tiến hóa theo loài bạch khổng lồ, nhưng hắn nhiều hơn bạch tuộc bốn xúc có tới 12 cánh tay. Vì hắn phụ trách mọi lớn nhỏ của Thủy Cung và phố Thủy Cung. Và nhiều tay hơn nên trên người đeo đến 6 cái quang não.

Phản ứng đầu tiên của hắn do chính người của Hải Yêu làm.

Chỉ có người của tộc Hải mới có thể lẻn sâu dưới đáy biển như

Nhưng nghĩ lại, người của tộc Yêu đều sùng bái voi xanh một cách mù Chính xác mà nói, Hải Yêu sùng bái các loại vật biển sâu mạnh mẽ, đây cảm giác bẩm sinh họ có được sau khi dung gen.

Mà hiện tại trong toàn bộ Hải Yêu, Cá voi người mạnh nhất.

Cá voi xanh cũng cảm thấy thể nào là do nhân của mình: “Trước tiên cần biết là ai, Cung đã mất những thứ gì?”

Quan hành chính mặt vô cảm “Tất cả những thể nghĩ đến thì như không còn.”

Mặt Cá voi xanh lập tức lại: “Có phải vào tấm da thú không??”

Hắn có thể đi cướp tấm thú của người khác, người khác cũng có thể lại của hắn.

Trong mắt Cá voi xanh, tấm thú chính là báu quan trọng nhất của toàn Thủy Cung.

Tuy nhiên hắn không giống như đế của Đế quốc, thích mang theo những thứ giá bên mình.

Cá voi xanh rất tự tin thực lực của mình, cảm thấy chỉ có mang bên mình mới toàn nhất.

Quan hành chính: “Có khả năng

Lúc này hắn cũng cảm thấy mắn vì tấm da đã được Cá voi xanh đi.

Nhưng Cá voi xanh vẫn khó hắn đã cất giữ nhiều báu vật trong Thủy

Bởi vì lần này phải đến quốc, hắn cũng lo mình sẽ gặp nguy hiểm gần như tất cả sản đều để lại ở đó!

Nếu gặp nguy hiểm, hắn thà hủy tấm da thú không để người khác cướp

Nhưng gia sản thì không thể được, nó còn liên đến thế hệ sau của Hải Yêu nên hắn để lại phần lớn.

Bây giờ lại nói cho hắn những gia sản để lại đều đã bị hết sạch.

Cá voi xanh xụ mặt nói: thứ đó đều không tiền mặt. Nếu lấy nhiều đồ vật như đối phương chắc chắn sẽ muốn thành tiền mặt. Ta muốn xem hắn có thể tuồn ra từ đâu, ngươi theo dõi thận một chút.”

Quan hành chính: “Tôi phải nhắc ngài một điều.”

Bây giờ Cá voi xanh không nói chuyện với quan chính nữa. Từ khi hắn chân đến Đế quốc, hành chính không nói chuyện lành với hắn cả!

Cá voi xanh nói: “Nói thẳng

Quan hành chính: “Ngay một phút tôi nhận được tin vương miện tộc trưởng của đã được đấu giá mức giá trên trời.”

Cá voi xanh: “…”

Cá voi xanh suýt nữa thì duy trì được hình của mình: “Ngươi nói gì? miện… của ta?”

Quan hành chính: “Đúng vậy. Thực trước khi bán đấu vương miện, bộ giáp thân làm từ mai rùa năm tuổi mà ngài trân quý; món đồ cổ của Trái Đất mà ngài đã cướp từ Liên Bang; còn có con sinh vật thế hệ đầu ngài đã sử dụng, không vứt đi, định giữ lại làm niệm; tất cả đều đã bị đi.”

Cá voi xanh: “…”

Lúc này Cá voi xanh thật đã bị tức đến vây cá cũng đã nhô một chút, “Con mẹ buổi đấu giá nào dám nhận vương miện của tộc trưởng!!”

Những thứ khác còn có thể nhưng vương miện của tuyệt đối không thể!

Quan hành chính: “Là buổi đấu của ngài.”

Cá voi xanh nói: “Ngươi đang ta à?”

Quan hành chính: “Là buổi đấu mà ngài tổ chức, đấu giá quan tài của Nguyên Thanh. Tất cả người đều cho rằng ngài làm buổi đấu giá này trở tâm điểm của toàn trụ, cho nên đã nhịn đau ra vương miện của mình chúc mừng sự kiện trọng đại

Cá voi xanh: “… Chết tiệt.”

Những người đến từ các tinh khác nhắm vào di của Lê Nguyên Thanh cũng nể mặt tộc Hải

Thấy tộc Hải Yêu “hào phóng” vậy, họ đã đấu vương miện với giá trên

Đương nhiên, không ai tin rằng voi xanh không biết này.

Đây chính là vương miện của trưởng tộc Hải Yêu, thể lấy được vương của tộc trưởng chứ?

Ngoài chính tộc trưởng ra thì có ai! Điều này thể là do chính trưởng “nhịn đau bỏ thứ yêu thích”.

Mà buổi đấu giá này vì bắt được Lê Nguyên nên vật phẩm đấu giá trọng nhất là "di của Lê Nguyên Thanh" cũng không tại, Đế quốc cũng không mắc Rõ ràng Đế quốc chắn đã liên lạc được với Nguyên Thanh. Như vậy thì đấu giá này không còn gì họ chú ý nữa.

Có người từ các tinh vực đến, Cá voi xanh đi Đế quốc, những chuyện nhỏ của thành Thủy đều phải do quan hành chính lý. Quan hành chính làm gì thời gian để chú đến một buổi đấu giá giả chứ?

Hắn liền giao việc này cho hạ của mình.

Thuộc hạ của hắn cũng cho vương miện chỉ do chính tộc trưởng ra, cho nên sau vương miện được đấu giá với trên trời, họ liền đến báo vui.

Quan hành chính lúc này mới Thủy Cung đã bị sạch, vội vàng từ lục trở về Thủy Cung đã quá muộn.

Bên buổi đấu giá lại là đấu giá ẩn danh, khi hàng hóa được bán phòng đấu giá lại là do Cá voi xanh bán giá nên đâu dám chậm trễ tiền?

Sau khi đấu giá xong, tiền được chuyển đi thu cả phí thủ tục!

Vây cá của Cá voi xanh toàn nổ tung: “… để ta biết là ai!!”

Nếu không thì hắn nhất định cho đối phương biết

Mà kẻ đầu sỏ gây ra này, lúc này đang số tiền vừa nhận được Tư Tế ở Đế xa xôi.

Số tiền này ở trong tài của hắn còn chưa một phút.

Minh Lạc: [!!]

Minh Lạc: [Nhiều tiền quá!]

Lê Nguyên Thanh: [Còn có vài chưa bán đi, bán rồi sẽ có thêm tiền.]

Tuy nhiên, Lê Nguyên Thanh hiểu đạo lý từ từ lên.

Hôm nay hắn có thể thuận tuồn hàng ra ngoài đã cho tộc Hải một đòn bất ngờ.

Những thứ còn lại chắc sẽ dễ ra tay.

Nhưng không sao, chợ đen của Hải Yêu rất nhiều.

Lê Nguyên Thanh nghĩ rằng: Cá xanh cứ phong tỏa thêm một ngày thì hắn càng hiểu thêm về Hải Yêu một chút.

Không cho hắn đi à? Không ở đây cũng khá

Minh Lạc: [Anh giỏi quá!]

Trong mắt Lê Nguyên Thanh nhiễm chút ý cười: [Hôm lên mạng thực tế không?]

Minh Lạc: [Được.]

Hai người đăng nhập vào mạng tế ảo, tiến vào huấn luyện lần trước.

Đã nói là sẽ dạy Minh lái robot, nhưng hai trước đều vì một số do mà bị hoãn Lần này Lê Nguyên Thanh cuối cũng có cơ hội.

“Lái robot trên mạng thực tế không cần thể chất, cũng cần tinh thần lực. cấp bậc tinh thần không đủ thì nhiều nhất chỉ thể chơi được nửa giờ.” Lê Thanh nhớ lại tinh lực của Minh Lạc chỉ là C, lo lắng cậu sẽ say mê, trước khi lên robot dặn dò một câu: “Đợi đến robot không giới hạn của giáo Đường chế tạo xong thì muốn chơi bao lâu cũng

Minh Lạc chớp mắt, lúc này nhớ ra Lê Nguyên còn không biết cấp bậc thần lực của cậu.

Thực tế, ngay cả chính Minh cũng không biết cấp tinh thần lực của mình bao nhiêu.

Đại Văn đã từng nói rằng hoàng cung có thể tra, nhưng sau khi trở cậu đã ngủ một cũng không đi kiểm tra.

“Tinh thần lực của tôi…” Thiếu kiêu ngạo hơi ngẩng nhìn người đàn ông cao mình, nói: “Có lẽ phải là cấp C.”

Lê Nguyên Thanh nhíu mày: “Không cậu đã kiểm tra thức tỉnh ở trường sao? thức tỉnh thiên phú trường học thường sẽ không sai.”

Minh Lạc nói: “Thử xem chẳng sẽ biết sao.”

Minh Lạc lên robot. Thao tác robot sơ cấp rất giản, bây giờ cậu đã thể thành thạo điều robot đi về phía Lê Nguyên

Lê Nguyên Thanh thấy vậy cũng robot, trong lòng hắn thời gian, định đợi đến giờ sau sẽ nhắc Minh Lạc, hoặc là xem xét thái của cậu.

Ý nghĩ này vừa nảy lên đầu, liền thấy Minh điều khiển robot tấn công phía hắn.

Tuy là robot sơ cấp, nhưng tác của cậu không chút vụng về. Bình nếu cấp bậc tinh lực không đủ thì sẽ không dung hợp với bộ cảm biến robot ở mức độ như vậy. Nhưng Minh Lạc thì cậu dường như đã hòa một với robot, mọi cử động cậu chính là mọi cử động robot.

Lê Nguyên Thanh có hơi ngạc

Thế nhưng rốt cuộc hắn cũng người từng trải, cho tốc độ của Minh Lạc nhanh đến đâu, thì mặt hắn cũng không khác tác chậm.

Lê Nguyên Thanh nhẹ nhàng chế robot của đối phương, thể phân tâm để Minh Lạc: “Robot cũng có trang bị đạn quang cấp thấp, khi kẻ địch đến cậu có thể dùng này để ngăn chặn đối phương cận.”

Hắn vừa nói xong, đạn quang của Minh Lạc đã ra.

Lê Nguyên Thanh lại dường như dự đoán được hướng công của cậu, điều khiển dịch sang một bên, tay robot lại khống chế được phương một lần nữa. Cùng là sơ cấp, nhưng khi tay hắn lại như thể đã nâng lên một bậc, con cồng kềnh trở nên linh hoạt không thể tưởng tượng.

“Tốc độ phải nhanh.” Lê Nguyên nhắc nhở cậu: “Trọng của loại robot này sẽ hơn các loại robot Khi cậu thao tác, phải tính trọng lượng của robot vào thì có thể tính toán xác được tốc độ tối đa thể đạt được.”

Minh Lạc ghi nhớ lời nói Lê Nguyên Thanh. Trí của cậu rất tốt, mỗi Lê Nguyên Thanh nói, đều có thể nhanh chóng bắt tiến độ của đối phương.

Minh Lạc còn phát hiện ra dung mà Lê Nguyên dạy quả thực không giống những gì Đại Văn dạy.

Bởi vì trước đây cậu vẫn đối chiến với robot Đối chiến với robot AI một nhược điểm rất đó là quá máy móc.

Robot AI có chương trình được lập sẵn, không thể ứng biến. Điều này đến việc sau vài luyện tập thực hành, Minh Lạc đã biết lái robot nhưng lại toàn không hiểu gì kỹ xảo chiến đấu.

Còn những gì Lê Nguyên Thanh lại đều là những đề và kỹ xảo sẽ phải trong thực chiến.

Thấy khả năng lĩnh ngộ của Lạc mạnh như vậy, Nguyên Thanh dần dần cũng lỏng hơn. Ban đầu Lạc có cảm giác mình hoàn bị Lê Nguyên Thanh đè bẹp, nữa còn được đối dạy cho cách tấn công chính thân hắn.

Tuy nhiên dần dần, Minh Lạc đã nắm bắt được đề. Từ việc cần Lê Thanh nhắc nhở đến có thể chủ động phòng thủ, động tấn công, tốc độ tiến của cậu khiến Lê Thanh cũng hơi kinh ngạc.

“Nửa giờ rồi, cậu có muốn…” Nguyên Thanh vẫn luôn thời gian, lo lắng tinh lực của Minh Lạc chịu nổi nên lên tiếng nhắc

Minh Lạc không trả lời, chỉ lại một chút rồi tục tấn công về phía

Lê Nguyên Thanh đỡ đòn: “Minh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=30]

Minh Lạc: “Tôi không sao, lại đi.”

Lê Nguyên Thanh nghe giọng của thấy trạng thái cậu tốt liền tiếp tục luyện cùng.

Buổi luyện tập này kéo dài giờ, Lê Nguyên Thanh càng ngày càng kinh ngạc.

Từ ban đầu hoàn toàn không kỹ xảo, đến bây Minh Lạc đã ghi nhớ chẽ mọi động tác, kỹ xảo mà hắn đã dạy. độ thao tác robot cũng ngày nhanh, điều này căn không giống như là tinh thần cấp C.

Chờ đến khi Minh Lạc nhảy từ robot, hắn hỏi: bậc tinh thần lực của là bao nhiêu?”

Minh Lạc thành thật nói: “Không

Lê Nguyên Thanh trầm ngâm: “A và bệ hạ không cậu đi kiểm tra sao?”

Hắn biết Minh Lạc vẫn luôn trong hoàng cung. Theo nói, nếu bệ hạ thân dạy Minh Lạc khiển robot thì chắc chắn sẽ hiện ra tình hình tinh thần của cậu.

Minh Lạc lắc đầu nói: “Chưa tra. Nhưng chắc cũng cần phải kiểm tra đâu

Nếu cần thì Đại Văn chắc đã sớm nhắc nhở rồi, sẽ không đợi cậu mới nói.

Lê Nguyên Thanh: “Cần. Nếu cấp tinh thần lực của rất cao thì không thể phí thiên phú như được. Cậu không muốn trở nên mẽ hơn sao?”

“Không cần.” Minh Lạc ngẩng cằm: phải tôi có các rồi sao?”

Lê Nguyên Thanh ngẩn người.

Minh Lạc dựa vào người hắn, đó thở dài một “Tôi không muốn nỗ lực.”

Chờ cậu hồi máu thì cậu trở nên mạnh mẽ.

Tư Tế đại nhân chỉ cần ăn ăn là trở nên mạnh mẽ, tại lại phải vất vả vậy?

Vừa mới luyện tập một giờ, chỉ là dùng tinh lực nhưng cậu đã cảm hơi mệt! Vị đại nhân đã quen được hầu từ nhỏ muốn lười biếng.

Cơ thể Lê Nguyên Thanh lại đờ, lần này hắn cố kìm nén ý định theo bản năng vươn ra, hơi run rẩy đặt lên cậu.

“Vậy… vậy thì không cần nỗ Lê Nguyên Thanh lại lần nữa thay đổi nguyên của mình.

Hắn hoàn toàn quên mất kẻ chiến đấu, vị thượng sắt đá trước đây ghét là những người không lực mà còn nói lý.

Nếu trong quân đoàn của hắn loại người này thì thể bị hắn đuổi khỏi quân đoàn.

Để cho Minh Lạc dựa thoải hơn một chút, hắn ôm lấy Minh Lạc đi ghế sô pha trong nghỉ.

Đầu Minh Lạc cọ cọ vào hắn. Sau khi cọ không hiểu sao cậu lại thấy không đúng, ngẩng lên nhìn liền bừng tỉnh đại

Chiến sĩ Thú Vương hiện tại người, nếu biến về thú thì sẽ thoải mái

Minh Lạc nói: “Tôi nhớ hình thiên phú của anh sói, tôi có thể xem không?”

Khi còn nhỏ cậu đã thích cùng những chiến đằng đã biến thành hình À mà nhắc đến cậu còn chưa sờ qua hình thiên phú của Lê Nguyên Thanh!

Khoang thực tế ảo bắt được điện não tinh thần hình thái thiên phú trong tế là như thế thì trong mạng thực tế ảo có thể cụ thể hóa ra vậy.

Minh Lạc nhớ lại con sói to lớn uy phong liệt mà cậu đã thấy video, có hơi ngứa

Lê Nguyên Thanh tức khắc cứng

Hình sói của hắn đâu!

Hình sói của hắn đã không nữa!

Trong lòng hắn có hơi sốt Hiện tại ngoài ông ra thì không ai biết thái thiên phú của đã thay đổi.

Hắn không dám tùy tiện tiết Nếu để những người biết hình thái thiên phú hắn đã thay đổi một bộ dạng khác, thì chắc sẽ hoài nghi hắn có phải Lê Nguyên Thanh thật hay không.

Đến lúc đó hắn sẽ không giải thích rõ ràng Một khi xét nghiệm gen, hắn có huyết thống tộc Hải Yêu sẽ bị bại

Lê Nguyên Thanh còn đang do xem phải mở lời thế nào, thì Minh Lạc mãi không thấy câu lời đã nghiêng nghiêng đầu, cả dựa hẳn vào hắn, ôm lấy sĩ Thú Vương của ngủ thiếp đi.

Lê Nguyên Thanh theo bản năng thở phào nhẹ nhõm, lại trở nên càng cẩn hơn.

Tinh thần lực của Minh Lạc cao, ngủ trong khoang tế ảo cũng không sao.

Thực tế, mạng thực tế ảo có phòng thư giãn, thông qua sóng âm biệt để mát xa thần lực, giúp tinh thần lực mọi người đi vào trạng thái ngơi. Rất nhiều người chuyên môn đến phòng thư giãn ngủ.

Lê Nguyên Thanh nhìn thiếu niên ngủ, cuối cùng vẫn đánh thức cậu.

Đúng rồi, hôm nay hắn phải làm một chuyện rất trọng. Hắn đã nhận được tức Cá voi xanh thời rời khỏi thành Thủy Cung…

Thôi, không quan trọng.

***

Lời tác giả:

Lê Nguyên Thanh: Dù sao cũng có tiền nuôi vợ, voi xanh là ai chứ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận