Sáng / Tối
Thủy Cung là một thành phố dưới đáy biển sâu.
Thành phố dưới đáy biển này và lục địa trên biển được thống nhất gọi là thành Thủy Cung.
Thủy Cung cách mặt đất 3000 mét. Muốn xây dựng một thành phố ở độ sâu như vậy không phải là chuyện dễ dàng, bất kể là phải đối phó với áp lực dưới đáy biển, hay là giải quyết vấn đề năng lượng sau khi thành phố được xây dựng xong.
Sau khi Thủy Cung được xây dựng, nó còn được bình chọn là một trong những thành phố tráng lệ và an toàn nhất toàn vũ trụ.
Bởi vì ngoài chính tộc Hải Yêu ra, người của các tinh vực khác nếu không có thiết bị lặn chuyên nghiệp thì không thể nào xuống được độ sâu này.
Cho dù máy móc có thể xuống được thì người cũng không thể.
Tộc Hải Yêu cũng rất tự hào về Thủy Cung của họ. Dù sao thì không phải cung điện nào cũng có thể được gọi là thành phố an toàn và tráng lệ nhất.
Bây giờ, thành phố an toàn nhất toàn vũ trụ này đã bị cướp sạch!
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì quan hành chính cũng không thể tin vào mắt mình.
Quan hành chính là một người của tộc Hải Yêu có hướng tiến hóa theo loài bạch tuộc khổng lồ, nhưng hắn có nhiều hơn bạch tuộc bốn xúc tu, có tới 12 cánh tay. Vì thế hắn phụ trách mọi chuyện lớn nhỏ của Thủy Cung và thành phố Thủy Cung. Và vì có nhiều tay hơn nên trên người hắn đeo đến 6 cái quang não.
Phản ứng đầu tiên của hắn là do chính người của tộc Hải Yêu làm.
Chỉ có người của tộc Hải Yêu mới có thể lẻn vào sâu dưới đáy biển như vậy.
Nhưng nghĩ lại, người của tộc Hải Yêu đều sùng bái Cá voi xanh một cách mù quáng. Chính xác mà nói, tộc Hải Yêu sùng bái các loại sinh vật biển sâu mạnh mẽ, đây là cảm giác bẩm sinh mà họ có được sau khi dung hợp gen.
Mà hiện tại trong toàn bộ tộc Hải Yêu, Cá voi xanh là người mạnh nhất.
Cá voi xanh cũng cảm thấy không thể nào là do tộc nhân của mình: “Trước tiên không cần biết là ai, Thủy Cung đã mất những thứ gì?”
Quan hành chính mặt vô cảm nói: “Tất cả những gì ngài có thể nghĩ đến thì gần như không còn.”
Mặt Cá voi xanh lập tức đen lại: “Có phải là nhắm vào tấm da thú không??”
Hắn có thể đi cướp tấm da thú của người khác, thì người khác cũng có thể cướp lại của hắn.
Trong mắt Cá voi xanh, tấm da thú chính là báu vật quan trọng nhất của toàn bộ Thủy Cung.
Tuy nhiên hắn không giống như hoàng đế của Đế quốc, hắn thích mang theo những thứ quý giá bên mình.
Cá voi xanh rất tự tin vào thực lực của mình, hắn cảm thấy chỉ có mang theo bên mình mới là an toàn nhất.
Quan hành chính: “Có khả năng này.”
Lúc này hắn cũng cảm thấy may mắn vì tấm da thú đã được Cá voi xanh mang đi.
Nhưng Cá voi xanh vẫn khó chịu, hắn đã cất giữ rất nhiều báu vật trong Thủy Cung!
Bởi vì lần này phải đến Đế quốc, hắn cũng lo lắng mình sẽ gặp nguy hiểm nên gần như tất cả gia sản đều để lại ở đó!
Nếu gặp nguy hiểm, hắn thà tiêu hủy tấm da thú chứ không để người khác cướp lấy.
Nhưng gia sản thì không thể hủy được, nó còn liên quan đến thế hệ sau của tộc Hải Yêu nên hắn đã để lại phần lớn.
Bây giờ lại nói cho hắn biết, những gia sản mà hắn để lại đều đã bị cướp hết sạch.
Cá voi xanh xụ mặt nói: “Những thứ đó đều không phải là tiền mặt. Nếu lấy đi nhiều đồ vật như vậy, đối phương chắc chắn sẽ muốn đổi thành tiền mặt. Ta muốn xem xem hắn có thể tuồn đồ ra từ đâu, ngươi theo dõi cẩn thận một chút.”
Quan hành chính: “Tôi phải nhắc nhở ngài một điều.”
Bây giờ Cá voi xanh không muốn nói chuyện với quan hành chính nữa. Từ khi hắn đặt chân đến Đế quốc, quan hành chính không nói chuyện gì tốt lành với hắn cả!
Cá voi xanh nói: “Nói thẳng đi.”
Quan hành chính: “Ngay một phút trước, tôi nhận được tin tức, vương miện tộc trưởng của ngài đã được đấu giá với mức giá trên trời.”
Cá voi xanh: “…”
Cá voi xanh suýt nữa thì không duy trì được hình người của mình: “Ngươi nói gì? Vương miện… của ta?”
Quan hành chính: “Đúng vậy. Thực ra, trước khi bán đấu giá vương miện, bộ giáp thân được làm từ mai rùa ngàn năm tuổi mà ngài trân quý; những món đồ cổ của Trái Đất cổ mà ngài đã cướp được từ Liên Bang; còn có con robot sinh vật thế hệ đầu tiên mà ngài đã sử dụng, không nỡ vứt đi, định giữ lại làm kỷ niệm; tất cả đều đã bị bán đi.”
Cá voi xanh: “…”
Lúc này Cá voi xanh thật sự đã bị tức đến mức vây cá cũng đã nhô ra một chút, “Con mẹ nó, buổi đấu giá nào dám nhận bán vương miện của tộc trưởng!!”
Những thứ khác còn có thể nói, nhưng vương miện của hắn tuyệt đối không thể!
Quan hành chính: “Là buổi đấu giá của ngài.”
Cá voi xanh nói: “Ngươi đang đùa ta à?”
Quan hành chính: “Là buổi đấu giá mà ngài tổ chức, bán đấu giá quan tài của Lê Nguyên Thanh. Tất cả mọi người đều cho rằng ngài vì muốn làm buổi đấu giá này trở thành tâm điểm của toàn vũ trụ, cho nên đã nhịn đau bỏ ra vương miện của mình để chúc mừng sự kiện trọng đại này.”
Cá voi xanh: “… Chết tiệt.”
Những người đến từ các tinh vực khác nhắm vào di thể của Lê Nguyên Thanh cũng rất nể mặt tộc Hải Yêu.
Thấy tộc Hải Yêu “hào phóng” như vậy, họ đã đấu giá vương miện với giá trên trời.
Đương nhiên, không ai tin rằng Cá voi xanh không biết chuyện này.
Đây chính là vương miện của tộc trưởng tộc Hải Yêu, ai có thể lấy được vương miện của tộc trưởng chứ?
Ngoài chính tộc trưởng ra thì không có ai! Điều này chỉ có thể là do chính tộc trưởng “nhịn đau bỏ những thứ yêu thích”.
Mà buổi đấu giá này vì không bắt được Lê Nguyên Thanh, nên vật phẩm đấu giá quan trọng nhất là "di thể của Lê Nguyên Thanh" cũng không tồn tại, Đế quốc cũng không mắc bẫy. Rõ ràng Đế quốc chắc chắn đã liên lạc được với Lê Nguyên Thanh. Như vậy thì buổi đấu giá này không còn gì để họ chú ý nữa.
Có người từ các tinh vực khác đến, Cá voi xanh lại đi Đế quốc, những chuyện lớn nhỏ của thành Thủy Cung đều phải do quan hành chính xử lý. Quan hành chính làm gì có thời gian để chú ý đến một buổi đấu giá giả dối chứ?
Hắn liền giao việc này cho thuộc hạ của mình.
Thuộc hạ của hắn cũng cho rằng vương miện chỉ có thể là do chính tộc trưởng lấy ra, cho nên sau khi vương miện được đấu giá với giá trên trời, họ liền đến báo tin vui.
Quan hành chính lúc này mới biết Thủy Cung đã bị cướp sạch, vội vàng từ lục địa trở về Thủy Cung nhưng đã quá muộn.
Bên buổi đấu giá lại là bán đấu giá ẩn danh, sau khi hàng hóa được bán đi, phòng đấu giá lại nghĩ là do Cá voi xanh bán đấu giá nên đâu dám chậm trễ chuyển tiền?
Sau khi đấu giá xong, tiền đã được chuyển đi mà không thu cả phí thủ tục!
Vây cá của Cá voi xanh hoàn toàn nổ tung: “… Đừng để ta biết là ai!!”
Nếu không thì hắn nhất định sẽ cho đối phương biết tay!
Mà kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này, lúc này đang chuyển số tiền vừa nhận được cho Tư Tế ở Đế quốc xa xôi.
Số tiền này ở trong tài khoản của hắn còn chưa được một phút.
Minh Lạc: [!!]
Minh Lạc: [Nhiều tiền quá!]
Lê Nguyên Thanh: [Còn có vài thứ chưa bán đi, bán đi rồi sẽ có thêm tiền.]
Tuy nhiên, Lê Nguyên Thanh hiểu rõ đạo lý từ từ tiến lên.
Hôm nay hắn có thể thuận lợi tuồn hàng ra ngoài là vì đã cho tộc Hải Yêu một đòn bất ngờ.
Những thứ còn lại chắc sẽ không dễ ra tay.
Nhưng không sao, chợ đen của tộc Hải Yêu rất nhiều.
Lê Nguyên Thanh nghĩ rằng: Cá voi xanh cứ phong tỏa cảng thêm một ngày thì hắn sẽ càng hiểu thêm về tộc Hải Yêu một chút.
Không cho hắn đi à? Không sao, ở đây cũng khá tốt.
Minh Lạc: [Anh giỏi quá!]
Trong mắt Lê Nguyên Thanh nhiễm một chút ý cười: [Hôm nay có lên mạng thực tế ảo không?]
Minh Lạc: [Được.]
Hai người đăng nhập vào mạng thực tế ảo, tiến vào phòng huấn luyện lần trước.
Đã nói là sẽ dạy Minh Lạc lái robot, nhưng hai lần trước đều vì một số lý do mà bị hoãn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=30]
Lần này Lê Nguyên Thanh cuối cùng cũng có cơ hội.
“Lái robot trên mạng thực tế ảo không cần thể chất, nhưng cũng cần tinh thần lực. Nếu cấp bậc tinh thần lực không đủ thì nhiều nhất chỉ có thể chơi được nửa giờ.” Lê Nguyên Thanh nhớ lại tinh thần lực của Minh Lạc chỉ là cấp C, lo lắng cậu sẽ quá say mê, trước khi lên robot liền dặn dò một câu: “Đợi đến khi robot không giới hạn của giáo sư Đường chế tạo xong thì cậu muốn chơi bao lâu cũng được.”
Minh Lạc chớp mắt, lúc này mới nhớ ra Lê Nguyên Thanh còn không biết cấp bậc tinh thần lực của cậu.
Thực tế, ngay cả chính Minh Lạc cũng không biết cấp bậc tinh thần lực của mình là bao nhiêu.
Đại Văn đã từng nói rằng trong hoàng cung có thể kiểm tra, nhưng sau khi trở về cậu đã ngủ một mạch, cũng không đi kiểm tra.
“Tinh thần lực của tôi…” Thiếu niên kiêu ngạo hơi ngẩng cằm, nhìn người đàn ông cao hơn mình, nói: “Có lẽ không phải là cấp C.”
Lê Nguyên Thanh nhíu mày: “Không phải cậu đã kiểm tra khi thức tỉnh ở trường sao? Phòng thức tỉnh thiên phú của trường học thường sẽ không sai.”
Minh Lạc nói: “Thử xem chẳng phải sẽ biết sao.”
Minh Lạc lên robot. Thao tác của robot sơ cấp rất đơn giản, bây giờ cậu đã có thể thành thạo điều khiển robot đi về phía Lê Nguyên Thanh.
Lê Nguyên Thanh thấy vậy cũng lên robot, trong lòng hắn tính thời gian, định đợi đến nửa giờ sau sẽ nhắc nhở Minh Lạc, hoặc là xem xét trạng thái của cậu.
Ý nghĩ này vừa nảy lên trong đầu, liền thấy Minh Lạc điều khiển robot tấn công về phía hắn.
Tuy là robot sơ cấp, nhưng động tác của cậu không hề có chút vụng về. Bình thường nếu cấp bậc tinh thần lực không đủ thì sẽ không thể dung hợp với bộ cảm biến của robot ở mức độ cao như vậy. Nhưng Minh Lạc thì khác, cậu dường như đã hòa làm một với robot, mọi cử động của cậu chính là mọi cử động của robot.
Lê Nguyên Thanh có hơi ngạc nhiên.
Thế nhưng rốt cuộc hắn cũng là người từng trải, cho dù tốc độ của Minh Lạc có nhanh đến đâu, thì trước mặt hắn cũng không khác gì động tác chậm.
Lê Nguyên Thanh nhẹ nhàng chế ngự robot của đối phương, còn có thể phân tâm để dạy Minh Lạc: “Robot sơ cấp cũng có trang bị đạn quang năng cấp thấp, khi kẻ địch đến gần, cậu có thể dùng cái này để ngăn chặn đối phương tiếp cận.”
Hắn vừa nói xong, đạn quang năng của Minh Lạc đã bắn ra.
Lê Nguyên Thanh lại dường như đã dự đoán được hướng tấn công của cậu, điều khiển robot dịch sang một bên, cánh tay robot lại khống chế được đối phương một lần nữa. Cùng là robot sơ cấp, nhưng khi đến tay hắn lại như thể đã được nâng lên một bậc, con robot cồng kềnh trở nên linh hoạt đến không thể tưởng tượng.
“Tốc độ phải nhanh.” Lê Nguyên Thanh nhắc nhở cậu: “Trọng lượng của loại robot này sẽ nặng hơn các loại robot khác. Khi cậu thao tác, phải tính cả trọng lượng của robot vào thì mới có thể tính toán chính xác được tốc độ tối đa có thể đạt được.”
Minh Lạc ghi nhớ lời nói của Lê Nguyên Thanh. Trí nhớ của cậu rất tốt, mỗi câu Lê Nguyên Thanh nói, cậu đều có thể nhanh chóng bắt kịp tiến độ của đối phương.
Minh Lạc còn phát hiện ra nội dung mà Lê Nguyên Thanh dạy quả thực không giống với những gì Đại Văn đã dạy.
Bởi vì trước đây cậu vẫn luôn đối chiến với robot AI. Đối chiến với robot AI có một nhược điểm rất lớn, đó là quá máy móc.
Robot AI có chương trình được thiết lập sẵn, không thể tùy cơ ứng biến. Điều này dẫn đến việc sau vài lần luyện tập thực hành, Minh Lạc tuy đã biết lái robot nhưng lại hoàn toàn không hiểu gì về kỹ xảo chiến đấu.
Còn những gì Lê Nguyên Thanh dạy lại đều là những vấn đề và kỹ xảo sẽ gặp phải trong thực chiến.
Thấy khả năng lĩnh ngộ của Minh Lạc mạnh như vậy, Lê Nguyên Thanh dần dần cũng buông lỏng hơn. Ban đầu Minh Lạc có cảm giác mình hoàn toàn bị Lê Nguyên Thanh đè bẹp, hơn nữa còn được đối phương dạy cho cách tấn công chính bản thân hắn.
Tuy nhiên dần dần, Minh Lạc cũng đã nắm bắt được vấn đề. Từ việc cần Lê Nguyên Thanh nhắc nhở đến việc có thể chủ động phòng thủ, chủ động tấn công, tốc độ tiến bộ của cậu khiến Lê Nguyên Thanh cũng hơi kinh ngạc.
“Nửa giờ rồi, cậu có muốn…” Lê Nguyên Thanh vẫn luôn tính thời gian, lo lắng tinh thần lực của Minh Lạc không chịu nổi nên lên tiếng nhắc nhở.
Minh Lạc không trả lời, chỉ dừng lại một chút rồi tiếp tục tấn công về phía hắn.
Lê Nguyên Thanh đỡ đòn: “Minh Lạc?”
Minh Lạc: “Tôi không sao, lại đến đi.”
Lê Nguyên Thanh nghe giọng của cậu, thấy trạng thái cậu rất tốt liền tiếp tục luyện tập cùng.
Buổi luyện tập này kéo dài một giờ, Lê Nguyên Thanh lại càng ngày càng kinh ngạc.
Từ ban đầu hoàn toàn không hiểu kỹ xảo, đến bây giờ Minh Lạc đã ghi nhớ chặt chẽ mọi động tác, mọi kỹ xảo mà hắn đã dạy. Tốc độ thao tác robot cũng ngày càng nhanh, điều này căn bản không giống như là tinh thần lực cấp C.
Chờ đến khi Minh Lạc nhảy xuống từ robot, hắn hỏi: “Cấp bậc tinh thần lực của cậu là bao nhiêu?”
Minh Lạc thành thật nói: “Không biết.”
Lê Nguyên Thanh trầm ngâm: “A Lâm và bệ hạ không cho cậu đi kiểm tra sao?”
Hắn biết Minh Lạc vẫn luôn ở trong hoàng cung. Theo lý mà nói, nếu bệ hạ đích thân dạy Minh Lạc điều khiển robot thì chắc chắn sẽ phát hiện ra tình hình tinh thần lực của cậu.
Minh Lạc lắc đầu nói: “Chưa kiểm tra. Nhưng chắc cũng không cần phải kiểm tra đâu nhỉ?”
Nếu cần thì Đại Văn chắc chắn đã sớm nhắc nhở cậu rồi, sẽ không đợi cậu hỏi mới nói.
Lê Nguyên Thanh: “Cần. Nếu cấp bậc tinh thần lực của cậu rất cao thì không thể lãng phí thiên phú như vậy được. Cậu không muốn trở nên mạnh mẽ hơn sao?”
“Không cần.” Minh Lạc ngẩng cằm: “Không phải tôi có các anh rồi sao?”
Lê Nguyên Thanh ngẩn người.
Minh Lạc dựa vào người hắn, sau đó thở dài một tiếng: “Tôi không muốn nỗ lực.”
Chờ cậu hồi máu thì cậu sẽ trở nên mạnh mẽ.
Tư Tế đại nhân chỉ cần ăn ăn ăn là có thể trở nên mạnh mẽ, tại sao lại phải vất vả như vậy?
Vừa mới luyện tập một giờ, tuy chỉ là dùng tinh thần lực nhưng cậu đã cảm thấy hơi mệt! Vị tư tế đại nhân đã quen được hầu hạ từ nhỏ muốn lười biếng.
Cơ thể Lê Nguyên Thanh lại cứng đờ, lần này hắn đã cố kìm nén ý định offline, theo bản năng vươn tay ra, hơi run rẩy đặt lên vai cậu.
“Vậy… vậy thì không cần nỗ lực.” Lê Nguyên Thanh lại một lần nữa thay đổi nguyên tắc của mình.
Hắn hoàn toàn quên mất kẻ cuồng chiến đấu, vị thượng tướng sắt đá trước đây ghét nhất là những người không nỗ lực mà còn nói lý.
Nếu trong quân đoàn của hắn có loại người này thì chỉ có thể bị hắn đuổi ra khỏi quân đoàn.
Để cho Minh Lạc dựa thoải mái hơn một chút, hắn nửa ôm lấy Minh Lạc đi đến ghế sô pha trong phòng nghỉ.
Đầu Minh Lạc cọ cọ vào ngực hắn. Sau khi cọ xong, không hiểu sao cậu lại cảm thấy không đúng, ngẩng đầu lên nhìn liền bừng tỉnh đại ngộ.
Chiến sĩ Thú Vương hiện tại là người, nếu biến về hình thú thì sẽ thoải mái hơn.
Minh Lạc nói: “Tôi nhớ hình thái thiên phú của anh là sói, tôi có thể xem được không?”
Khi còn nhỏ cậu đã thích chơi cùng những chiến sĩ đồ đằng đã biến thành hình thú. À mà nhắc đến thì cậu còn chưa sờ qua hình thái thiên phú của Lê Nguyên Thanh!
Khoang thực tế ảo bắt được sóng điện não tinh thần lực, hình thái thiên phú trong thực tế là như thế nào, thì trong mạng thực tế ảo cũng có thể cụ thể hóa ra như vậy.
Minh Lạc nhớ lại con sói đen to lớn uy phong lẫm liệt mà cậu đã thấy trong video, có hơi ngứa tay.
Lê Nguyên Thanh tức khắc cứng đờ.
Hình sói của hắn đâu!
Hình sói của hắn đã không còn nữa!
Trong lòng hắn có hơi sốt ruột. Hiện tại ngoài ông ngoại ra thì không ai biết hình thái thiên phú của hắn đã thay đổi.
Hắn không dám tùy tiện tiết lộ. Nếu để những người khác biết hình thái thiên phú của hắn đã thay đổi thành một bộ dạng khác, thì chắc chắn sẽ hoài nghi hắn có phải là Lê Nguyên Thanh thật sự hay không.
Đến lúc đó hắn sẽ không thể giải thích rõ ràng được. Một khi xét nghiệm gen, chuyện hắn có huyết thống của tộc Hải Yêu sẽ bị bại lộ.
Lê Nguyên Thanh còn đang do dự xem phải mở lời như thế nào, thì Minh Lạc đợi mãi không thấy câu trả lời đã nghiêng nghiêng đầu, cả người dựa hẳn vào hắn, ôm lấy chiến sĩ Thú Vương của mình ngủ thiếp đi.
Lê Nguyên Thanh theo bản năng mà thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại trở nên càng cẩn thận hơn.
Tinh thần lực của Minh Lạc rất cao, ngủ trong khoang thực tế ảo cũng không sao.
Thực tế, mạng thực tế ảo còn có phòng thư giãn, nói là thông qua sóng âm đặc biệt để mát xa tinh thần lực, giúp tinh thần lực của mọi người đi vào trạng thái nghỉ ngơi. Rất nhiều người sẽ chuyên môn đến phòng thư giãn để ngủ.
Lê Nguyên Thanh nhìn thiếu niên đang ngủ, cuối cùng vẫn không đánh thức cậu.
Đúng rồi, hôm nay hắn phải đi làm một chuyện rất quan trọng. Hắn đã nhận được tin tức Cá voi xanh tạm thời rời khỏi thành Thủy Cung…
Thôi, không quan trọng.
***
Lời tác giả:
Lê Nguyên Thanh: Dù sao cũng đã có tiền nuôi vợ, Cá voi xanh là ai chứ?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận