Sáng / Tối
Gió lốc đã ngừng lại.
Mắt, người vừa bị quất cho một trận tơi bời, có bề ngoài trông vô cùng chật vật.
Nhưng cũng chỉ là trông thảm hại thôi, chứ không hề bị nội thương.
Điều này càng khiến Mắt tin tưởng vào truyền thuyết về Thần biển sâu.
Thần biển sâu vô cùng mạnh mẽ nhưng lại có tấm lòng khoan dung, nhân hậu như biển cả.
Hơn nữa, Thần còn đích thân vuốt ve hắn!
Đáng tiếc thời gian quá ngắn, nếu không biết đâu hắn đã có thể trộm được một ít gen!
Thế nhưng đây chẳng qua chỉ là một nguyên tắc đối đãi với tù binh của Lê Nguyên Thanh: Đầu hàng thì không giết.
Đương nhiên, nếu xác định ngươi giả vờ đầu hàng và có âm mưu quỷ kế gì đó, thì kết cục của ngươi sẽ càng thê thảm hơn.
Lê Nguyên Thanh biến trở lại hình người, đi từng bước về phía Mắt, cho đến khi đứng trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống.
Cảm nhận được luồng khí tức mạnh mẽ đang đến gần mình, Mắt ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt xanh thẳm như biển sâu không thể dò xét kia.
Trong khoảnh khắc này, Mắt cảm thấy tâm trí mình rung động.
Nếu mình có thể sở hữu gen như vậy thì tốt biết bao!
Mắt nói: “Tôi đã nhìn thấy chân thân của ngài…”
Mấy ngày gần đây, trong tinh vực Thâm Hải đang lan truyền một truyền thuyết.
Tộc Hải Thần đã biến mất ở biển sâu từ lâu, cuối cùng cũng xuất hiện!
Có người của tộc Hải Yêu đã phát hiện ra vảy của Thần biển sâu. Một mảnh vảy nhỏ màu xanh bạc như vậy lại trở thành màu sắc tinh khiết và thu hút ánh nhìn nhất trong đại dương.
Tộc Hải Yêu tự xưng là tộc Hải Thần. Họ luôn hướng về Hải Thần, khao khát sở hữu gen của Thần biển sâu, trở thành tộc Hải Thần thực sự chứ không phải do họ tự phong.
Khi nghe được tin tức này, Mắt đã ngay lập tức tập hợp các "tai mắt" của mình lại.
Những sinh vật dễ bị bỏ qua nhất trong đại dương chính là những con cá tôm nhỏ bé này. Bởi vì chúng yếu ớt đến mức ngay cả những kẻ săn mồi cũng không thèm để ý đến chúng.
Quả nhiên, trong số không ít "tai mắt" đã tiết lộ rằng thật sự có một sự tồn tại như vậy!
Mắt không thể chờ đợi được nữa mà tìm đến đây.
Nếu có thể có được một giọt máu của Hải Thần, trở thành hậu duệ thực sự của Hải Thần, thì hắn… còn quan tâm gì đến Thủy Cung nữa!
Mắt dám đảm bảo, nếu Cá voi xanh biết được sự tồn tại của Thần biển sâu, hắn ta cũng sẽ giống như mình!
Lê Nguyên Thanh chỉ vào mặt mình: “Đã từng thấy khuôn mặt này chưa?”
Là tâm phúc của Cá voi xanh, Mắt đương nhiên đã từng thấy khuôn mặt này.
Hai nước của họ là kẻ thù, mà với tư cách là tướng lĩnh của nước địch, cái tên Lê Nguyên Thanh không chỉ như sấm bên tai ở Đế quốc, mà ở bên phía tộc Hải Thần của họ, tất nhiên ai ai cũng biết.
Mắt cung kính nói: “Tất nhiên rồi ạ.”
Lê Nguyên Thanh: “Biết ta là ai mà còn muốn đi theo ta?”
Mắt nói: “Ngài có thân phận gì thì cũng không có bất kỳ xung đột nào với việc ngài là Thần biển sâu.”
Cho dù là bản thân Lê Nguyên Thanh, một Lê Nguyên Thanh của Đế quốc không có gen Hải Thần, thì gen của hắn cũng đã có cả đống người tranh giành.
Tại sao ư?
Chẳng phải là vì đó cũng là gen của chiến thần sao!
Tộc Hải Yêu muốn dung hợp gen của bất kỳ kẻ mạnh nào, dù là người hay là Hải Thần.
Mà bây giờ biết được vị chiến thần này còn có cả gen Hải Thần, càng làm họ kích động hơn!
Dung hợp một cái là được cả hai phương diện của kẻ mạnh!
Lê Nguyên Thanh liếc hắn một cái: “Ta muốn gặp người phụ trách hiện tại của thành Thủy Cung.”
Mắt suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngài muốn gặp quan hành chính sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=32]
Tôi sẽ lập tức dẫn ngài tới gặp, nếu đây được xem là thành ý quy phục của tôi đối với ngài.”
Mắt lập tức đi liên lạc với quan hành chính.
Sau đó quan hành chính liền biết Mắt đã "làm phản" và báo chuyện này cho Cá voi xanh.
Thế là Cá voi xanh đã gọi đến.
Cá voi xanh: “Gan ngươi cũng lớn đấy.”
Mắt vẫn cung kính nói: “Sao có thể chứ, ngài mãi mãi là tộc trưởng của tôi. Thuộc hạ là cố ý tiếp cận để trộm gen về cho ngài đấy.”
Cá voi xanh cười nhạo, cũng không vạch trần.
Trộm gen cho hắn?
Hắn quá hiểu rõ tộc Hải Thần, tên nào cũng đầy mưu mô, tuyệt đối không thể bị vẻ bề ngoài đánh lừa.
Miệng nói là trộm gen cho hắn, thực ra là muốn lấy gen cho chính mình. Nếu một ngày nào đó thực lực của Mắt vượt qua hắn, thì đối phương sẽ xử lý hắn để tự làm tộc trưởng.
Tuy nhiên đây là cách sinh tồn của tộc Hải Thần. Cá voi xanh cũng không để ý, chính hắn cũng lên ngôi bằng cách này, chỉ sợ những kẻ này không có tâm địa gì thôi.
Thấy Mắt đã rời đi, Lê Nguyên Thanh mới gọi cho Minh Lạc.
Lê Nguyên Thanh: “Đã xử lý xong rồi.”
Minh Lạc hỏi: “Hắn là người của tộc trưởng tộc Hải Yêu, tại sao lại muốn quay sang đi theo anh? Là làm gián điệp sao?”
Lê Nguyên Thanh: “Không loại trừ khả năng này.”
Qua sự hiểu biết về tộc Hải Yêu trong khoảng thời gian này, trong lòng hắn thực ra đã mơ hồ hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Đối phương chắc là nhắm vào gen huyết mạch của hắn.
Như vậy càng tốt, đôi bên cùng có lợi. Trước khi hai bên đạt được mục đích thì sẽ là hợp tác vui vẻ.
Minh Lạc nói: “Vậy anh phải cẩn thận một chút, đừng trúng kế.”
Ánh mắt Lê Nguyên Thanh dịu đi một chút: “Được.”
Hắn nghĩ đến việc Cá voi xanh rời khỏi tinh vực Thâm Hải để đến Đế quốc.
Lê Nguyên Thanh nhớ mang máng rằng họ muốn tìm một thứ gọi là "tấm da thú".
Hắn không biết thứ này là gì, nhưng không thể phủ nhận rằng thứ này đang ở Đế quốc.
Cá voi xanh là nhắm vào thứ này mà đến.
Lần này chuyện thành Thủy Cung ầm ĩ như vậy mà Cá voi xanh vẫn chưa từng xuất hiện, rất có khả năng hắn ta đang ở Đế quốc.
Lê Nguyên Thanh dặn dò Minh Lạc: “Gần đây cậu cứ ở trong trường học và hoàng cung, thời gian còn lại đừng đi lung tung.”
Minh Lạc: “Hả?”
Lê Nguyên Thanh: “Cá voi xanh hiện tại chắc là đang ở Đế quốc, trước mắt còn chưa biết bên cạnh hắn có bao nhiêu người, khá nguy hiểm.”
Lê Nguyên Thanh nói như vậy, Minh Lạc cũng nghe theo: “Ừm, tôi sẽ nhắc nhở Đại Văn.”
Sau khi ngắt kết nối, Minh Lạc liền kể chuyện này cho Tạ Văn.
Tạ Văn đã sớm đoán được Cá voi xanh đến vì tấm da thú, đã bí mật bố trí thiên la địa võng từ lâu.
“Tiểu thiếu gia yên tâm, tôi đã chuẩn bị xong từ sớm rồi.”
Minh Lạc: “Được.”
Minh Lạc còn chuyển hết số tiền mà Lê Nguyên Thanh đã chuyển cho cậu sang cho Tạ Văn, “Đi đến tinh vực xa xôi sẽ không về nhanh được, tôi biết ông cũng không có tiền, số tiền này cho ông dùng trước.”
Tạ Văn vừa nhìn thấy số tiền, lập tức kinh ngạc: “Ở đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Ông lo lắng Tư Tế lại lén đi thức tỉnh cho người khác để kiếm tiền.
Minh Lạc nói: “Lê Nguyên Thanh cho tôi.”
Trong lòng còn không hiểu sao có chút kiêu ngạo!
Nghe vậy, Tạ Văn sững sờ: “Nguyên Thanh cho? Không phải hắn đang ở tinh vực Thâm Hải sao?”
Lúc mới liên lạc với họ, hắn còn bảo Hùng Viễn chuẩn bị tiền gửi qua để mua thiết bị đầu cuối mà!
Sau đó để tìm hiểu tin tức, hắn lại đi làm việc vặt ở cảng để kiếm tiền. Một ngày chỉ kiếm được vài trăm Tinh tệ, sao lúc này lại đột nhiên có nhiều tiền như vậy?
“Ông còn chưa biết chuyện của anh ấy đúng không?” Minh Lạc giống như đang khen ngợi đứa trẻ trong bộ lạc nhà mình, kể lại chuyện Lê Nguyên Thanh cướp sạch tộc Hải Yêu, cuối cùng không quên nói: “Anh ấy là chiến sĩ Thú Vương đầu tiên tôi chọn sau khi đến thế giới này.”
Cậu khẽ ngẩng cằm, hàm súc mà lại kiêu ngạo tỏ vẻ, mắt nhìn của Tư Tế tốt như vậy đấy.
Lúc Tạ Văn nghe đoạn đầu thì còn tốt, nghe đến đoạn sau, không hiểu sao lại có cảm giác nguy hiểm. Thậm chí ông còn không kinh ngạc về chuyện Lê Nguyên Thanh cướp sạch tộc Hải Yêu, trong đầu chỉ toàn là câu nói -
“Hắn cũng là chiến sĩ Thú Vương của ngài?!”
Biểu cảm nhất thời không giữ vững được, có hơi giống như bị sét đánh.
Minh Lạc hơi chột dạ: “…Sao vậy?”
Tạ Văn: “Chiến sĩ Thú Vương của ngài chẳng lẽ không phải chỉ có mỗi tôi sao?”
Minh Lạc: “Trước giờ đâu phải.”
Trước kia không phải, bây giờ cũng không phải.
Cho dù không có Lê Nguyên Thanh thì vẫn còn Văn Dực Lâm, còn có Khúc Đại Ngọ.
Tạ Văn: “Hai người kia không tính.”
Văn Dực Lâm là con trai ông, không có tiền, không nuôi nổi Tư Tế. Ông chỉ cần dùng một ngón tay là có thể dìm con trai xuống.
Khúc Đại Ngọ càng không tính. Tiểu tử này cũng biết điều, chịu nghe lời ông. Không chỉ không có tiền mà còn không có thế lực, chăm sóc Tư Tế còn phải dựa vào ông.
Nhưng Lê Nguyên Thanh thì khác.
Nguyên Thanh vừa có tiền, có thế lực lại còn có thực lực!
So sánh như vậy, lông mày của Tạ Văn ngay lập tức nhíu chặt lại.
Tâm trạng giống như biết cha mẹ mình ra ngoài lén sinh thêm một đứa con riêng vậy.
Minh Lạc lại càng chột dạ hơn, nhưng vẫn không quên nhấn mạnh: “Trước đây tôi có bảy người.”
Tạ Văn im lặng nhìn cậu.
Minh Lạc đành phải nói: “Được rồi, Nguyên Thanh… anh ấy chỉ mới là ứng cử viên thôi.”
Tạ Văn: “Ứng cử viên?”
Minh Lạc gật đầu: “Lúc anh ấy nói muốn cung phụng tôi, anh ấy vẫn đang bị bệnh, không thể sử dụng hình thái thiên phú, nên tôi vẫn chưa thức tỉnh cho anh ấy. Hơn nữa tôi cho anh ấy uống huyết mạch đồ đằng cũng không có phản ứng gì.”
Tạ Văn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là ứng cử viên thì dễ xử lý. Nếu là ứng cử viên thì cái tư cách này cũng có thể bị hủy bỏ bất cứ lúc nào.
Chỉ cần Tư Tế không nâng cấp hình thú đồ đằng cho Lê Nguyên Thanh thì giữa họ sẽ không nảy sinh mối liên kết nào.
Tạ Văn lập tức đổi lại vẻ mặt của một người trưởng thành thành thục, ra vẻ không để ý, hơn nữa còn là bộ dạng "đều vì suy nghĩ cho ngài", nói: "Việc chọn chiến sĩ đồ đằng Thú Vương nhất định phải thận trọng, việc này liên quan đến vấn đề truyền thừa. Ngài xem, trước khi ngài đến, gia tộc họ Văn chúng tôi vì vấn đề truyền thừa mà đau đầu biết bao nhiêu, cuối cùng chẳng phải vẫn cần ngài đến thu thập cục diện sao, đúng không?"
Minh Lạc: "Nhưng tôi rất xem trọng anh ấy."
Tạ Văn: "Có rất nhiều cách để xem trọng, không nhất thiết phải thu nạp làm chiến sĩ Thú Vương."
Minh Lạc: "Vậy để tôi suy nghĩ đã."
Tạ Văn thở phào nhẹ nhõm, chỉ có thể nói xin lỗi với Nguyên Thanh.
Chiến sĩ đồ đằng Thú Vương không thể có quá nhiều giống như trước đây, nếu không sẽ xuất hiện đủ loại kẻ điên giống như tộc Hải Yêu.
Minh Lạc cẩn thận suy nghĩ, thậm chí còn lên mạng tra cứu. Nhưng cho đến khi đến trường học, cậu vẫn chưa tra ra được nên dùng phương thức nào.
Đến trường học, Bạch Lâm đã đợi sẵn, vừa gặp mặt liền theo thói quen đưa ra đủ loại túi lớn túi nhỏ đồ ăn vặt.
"Mấy cái này đều là tớ mua trong lúc đến đón cậu, đều rất ngon, cậu mau ăn đi, không cần khách sáo với tớ."
Minh Lạc cũng không khách sáo với hộ vệ nhà mình. Tuy nhiên, sau khi trải qua chuyện Lê Nguyên Thanh đưa hết tiền cho cậu mà không giữ lại chút nào cho bản thân, Minh Lạc liền để tâm hơn một chút.
Cậu hỏi Bạch Lâm: "Cậu còn tiền không?"
Bạch Lâm vội vàng nói: "Có tiền, cậu yên tâm đi, trường học lại phát tiền thưởng rồi!"
Từ khi cậu ta thức tỉnh thành người có hình thái thiên phú, trường học thường xuyên phát tiền thưởng. Điều này khiến Bạch Lâm cũng hiểu được tại sao trước đây lại có nhiều người muốn thức tỉnh như vậy, đãi ngộ thật sự quá khác biệt.
Minh Lạc: "Ừm, cậu cũng phải nhớ giữ lại cho bản thân một ít, đừng tiêu hết cho tớ."
Bạch Lâm không quan tâm, nếu không có Tiểu Lạc thì cậu ta cũng không thể nào thức tỉnh được. Bây giờ những thứ này chẳng qua đều là do Tiểu Lạc cho, cậu ta lấy ra để đối xử tốt với Tiểu Lạc cũng chỉ là mượn hoa hiến phật mà thôi.
Bạch Lâm: "Cậu yên tâm đi, thật sự không có tiền thì tớ sẽ không mua."
Minh Lạc: "Ừm."
Hai người đi đến khoa robot liền thấy sân tập robot vô cùng hỗn loạn. Robot sơ cấp nằm rải rác khắp nơi, các bạn học đều đang giúp thu dọn đồ đạc, sàn nhà ướt sũng như vừa gặp lũ lụt.
Bạch Lâm tiến lên hỏi: "Chuyện này là sao vậy? Sao lại toàn là nước thế này?"
Nhìn sang những nơi khác, ngoài phòng huấn luyện robot, những sân tập robot khác cũng ít nhiều có chút nước.
Một bạn học trả lời: "Vừa rồi không biết chuyện gì xảy ra mà đột nhiên bị lụt, làm ngập hết cả khoa robot của chúng ta."
Vẻ mặt Bạch Lâm khó hiểu: "Gần đây làm gì có con sông nào, chẳng lẽ là mạch nước ngầm? Nhưng sàn nhà cũng không có vấn đề gì mà."
Bạch Lâm còn kiểm tra thiết bị phòng cháy chữa cháy xem có phải do xả nước chữa cháy không, kết quả cũng không phải.
Bạn học cười khổ: "Cho nên mới nói là rất kỳ lạ."
Minh Lạc tiến lên xem xét, sau đó nhíu mày. Bước này... có mùi muối biển nồng nặc.
Minh Lạc chợt nghĩ đến lời của Lê Nguyên Thanh, tộc Hải Yêu của tinh vực Thâm Hải hiện đang ở Đế quốc.
Ngay khi cậu nghi ngờ là do tộc Hải Yêu làm, đột nhiên một cơn sóng lớn từ hư không ập tới, bất ngờ cuốn cậu lên!
"Tìm thấy rồi." Cá voi xanh lấy thông tin tình báo ra đối chiếu, lại nhìn thiếu niên bị sóng cuốn lơ lửng giữa không trung, xác định -
Chính là tên nam sinh viên này.
***
Lời tác giả:
Cá voi xanh: Ta sẽ không thua!
Quan hành chính: Tạm biệt, cựu tộc trưởng.
Cá voi xanh: Ta bắt được hắn rồi!
Quan hành chính: Tôi cũng có tộc trưởng mới rồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận