Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 31

Ngày cập nhật : 2026-04-28 15:12:58

Minh Lạc đã ngủ được ba giờ.

Tinh Võng chỉ cần không theo dõi được tinh thần lực tiêu hao quá độ thì sẽ không cưỡng chế offline.

Giấc ngủ này của cậu lại còn thoải mái hơn cả ở trong hiện thực, tinh thần cũng rất no đủ.

Điều bất ngờ là sau khi cậu tỉnh lại, không chỉ không bị rớt mạng mà ngay cả Lê Nguyên Thanh cũng vẫn còn ở đó, không hề offline.

Rõ ràng là cậu đang nằm trên sô pha, nhưng nửa người lại đang ở trên người Lê Nguyên Thanh.

Ban đầu Minh Lạc sửng sốt một chút, nhưng thấy Lê Nguyên Thanh cũng đang nhắm mắt, dường như cũng đã ngủ rồi.

Kể từ khi tộc trưởng ra lệnh cho tất cả các thú nhân đều phải tôn kính cậu, Minh Lạc đã nhiều năm không thân thiết với các chiến sĩ đồ đằng như vậy. Chuyện ôm chiến sĩ đồ đằng ngủ vẫn là chuyện xảy ra từ khi còn nhỏ.

Cho dù hiện tại cơ thể chỉ là một chuỗi dữ liệu, mọi cảm giác đều là do bộ cảm biến mang lại, nhưng cậu vẫn cảm thấy cảm giác này vô cùng tuyệt vời!

Nếu chiến sĩ Thú Vương của cậu đang ở hình thú thì sẽ càng tốt hơn, chắc chắn sẽ càng thoải mái.

Minh Lạc lại mon men đến gần cọ cọ.

Lần cọ này đã làm Lê Nguyên Thanh tỉnh giấc.

Nhìn cái đầu đang cọ tới cọ lui trước ngực, cơ thể Lê Nguyên Thanh đột nhiên cứng đờ.

Minh Lạc ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh tỉnh rồi!”

Lê Nguyên Thanh: “…Ừm.”

Minh Lạc hỏi: “Sao không gọi tôi dậy?”

Lê Nguyên Thanh ra vẻ như không có chuyện gì: “Dù sao cũng không có việc gì.”

Minh Lạc nhoẻn miệng cười.

Khi cậu cười, lúm đồng tiền đặc biệt rõ ràng, đôi mắt cũng sáng hơn vài phần. Vẻ già dặn và trưởng thành mà ngày thường cậu cố tình giả vờ, giờ phút này đã không còn sót lại chút nào, chỉ còn lại sự kiêu ngạo và tinh thần phấn chấn của một thiếu niên.

Lê Nguyên Thanh nhìn chằm chằm lúm đồng tiền của cậu một lúc lâu, cơ thể hắn còn nhanh hơn cả não. Khi kịp phản ứng lại, ngón tay hắn đã chọc vào lúm đồng tiền của thiếu niên.

Lúm đồng tiền nhàn nhạt bị chọc nhẹ một cái lại càng sâu hơn vài phần.

Minh Lạc không vui nhíu mày, gương mặt cũng theo đó mà phồng lên.

Lê Nguyên Thanh nhanh chóng thu tay lại, dời tầm mắt, có hơi không tự nhiên mà ho khan một tiếng.

Minh Lạc đứng dậy, chắp tay sau lưng, nhìn xuống hắn: “Từ năm tám tuổi đã không có ai dám chạm vào mặt tôi nữa.”

Khi cậu xụ mặt đặc biệt dọa người. Rõ ràng tuổi còn nhỏ nhưng lại mang khí thế không giận mà uy, phảng phất như sinh ra đã là người lãnh đạo đứng ở đỉnh núi.

Lê Nguyên Thanh: “Xin lỗi.”

Hắn xin lỗi dứt khoát như vậy, ngược lại làm cho Minh Lạc không thể nào tiếp tục xụ mặt.

Minh Lạc: “…Ờ.”

Thôi vậy, ở đây lại không có tộc trưởng, chỉ là sờ mặt một chút mà thôi.

Minh Lạc nhìn đồng hồ: “Tôi nên offline rồi.”

Lê Nguyên Thanh: “Được.”

Lê Nguyên Thanh đợi sau khi Minh Lạc biến mất thì mới offline.

Sau khi offline, Lê Nguyên Thanh liền nhìn chằm chằm ngón tay mình, trong mắt có hơi tiếc nuối, chỉ tiếc là đang ở trên Tinh Võng.

Sau khi thu ngón tay lại, hắn mới mở xem tin tức trên thiết bị đầu cuối quang não.

Trước tiên Lê Nguyên Thanh bấm vào tin nhắn của Văn Dực Lâm.

Văn Dực Lâm: [Cá voi xanh thật sự đã rời khỏi tinh vực Thâm Hải. Thủy Cung bị cướp sạch mà hắn cũng chưa xuất hiện.]

Văn Dực Lâm: [Ha ha ha, người anh em, anh ngầu quá đấy! Tôi đã nhìn thấy cái vương miện trên buổi đấu giá rồi!]

Văn Dực Lâm: [Tôi thử đặt mình vào vị trí của hắn, chậc, không thể nhẫn nhịn được! Thế mà hắn cũng không xuất hiện, chắc chắn không ở tinh vực Thâm Hải!]

Có lẽ là vì Lê Nguyên Thanh vẫn luôn không trả lời, một giờ sau, Văn Dực Lâm đã gửi một dấu chấm hỏi qua.

Văn Dực Lâm: [Người anh em, anh đâu rồi?]

Lại qua hai giờ nữa, Văn Dực Lâm hỏi: [Nguyên Thanh, anh không xảy ra chuyện gì chứ? Gián điệp liên lạc với tôi, nói Cá voi xanh đã phái mấy tên tâm phúc đi truy lùng người đã cướp sạch Thủy Cung của tộc Hải Yêu, anh nhất định phải cẩn thận đấy!]

Lê Nguyên Thanh trực tiếp gọi cho Văn Dực Lâm.

Văn Dực Lâm: “Làm tôi sợ muốn chết, anh vẫn luôn không trả lời tin nhắn, tôi còn tưởng anh xảy ra chuyện gì rồi.”

Lê Nguyên Thanh: “Trước đó tôi đang ở trên mạng thực tế ảo, đã tắt âm.”

Lúc đó hắn lo lắng sẽ làm phiền Minh Lạc ngủ. Khi ở trên mạng thực tế ảo, nếu có tin nhắn đến thì sẽ có thông báo. Nếu đang ở Đế quốc thì hắn chắc chắn sẽ trả lời.

Nhưng đây là tộc Hải Yêu, khu vực hắn ở cũng không phải là nơi có internet tốt. Hắn lo lắng việc trả lời tin nhắn liên tinh vực sẽ làm ngắt kết nối mạng nên đã tắt hết âm thanh.

Văn Dực Lâm: “Gần bốn giờ, cậu online lâu như vậy à?”

Lê Nguyên Thanh “ừm” một tiếng: “Dạy Minh Lạc điều khiển robot.”

Văn Dực Lâm: “Ồ, tiểu thiếu gia?”

Lê Nguyên Thanh: “Phải, cậu ấy mới học cách điều khiển robot sơ cấp, ý thức chiến đấu còn chưa mạnh, nên luyện tập thêm một chút.”

Hắn hoàn toàn không đề cập đến chuyện ngủ.

Văn Dực Lâm liếc nhìn bạn thân, thầm nghĩ: Mặt trời mọc ở đằng tây sao, thế mà anh lại đi dạy robot sơ cấp.

Không phải anh đã nói loại chuyện này là trách nhiệm của trường học, anh không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây sao?

Có lẽ là do biểu cảm của Văn Dực Lâm quá kỳ lạ, Lê Nguyên Thanh mở miệng: “Sao vậy?”

Văn Dực Lâm nói đùa: “Không có gì. Đúng rồi, tôi muốn nhắc nhở anh, mấy tên tâm phúc mà Cá voi xanh phái đi rất không đơn giản.”

“Anh nói xem.”

“Cá voi xanh có mấy tên tâm phúc, trong đó có một người có năng lực rất đặc biệt, tên là "Mắt". Hắn có thể giao tiếp với tất cả các sinh vật dưới đáy biển, bao gồm cả những loài cá tôm nhỏ bé mà chúng ta thường ăn. Hắn đều có thể giao tiếp, ra lệnh và nhận thông tin từ chúng. Nghe nói chỉ cần cho hắn thời gian thì không ai có thể thoát khỏi sự truy lùng của hắn, bởi vì "đôi mắt" của hắn trải rộng khắp cả đại dương.”

Lê Nguyên Thanh: “Năng lực này quả thực có hơi đặc biệt.”

Văn Dực Lâm: “Phương hướng tiến hóa của gen khác nhau. Đôi khi nhìn thấy đủ loại khả năng thiên phú của tộc Hải Yêu, tôi cũng sẽ nảy ra ý nghĩ rằng, nếu mình có được thiên phú này thì tốt biết mấy.”

Tộc Hải Yêu cả đời theo đuổi điều này, e là cũng không thể nào kiềm chế được khát vọng trong lòng.

Văn Dực Lâm còn miêu tả lại ngoại hình của "Mắt" mà gián điệp đã kể lại: “Bộ dạng của hắn rất dễ nhận ra, chỉ cần thấy có bốn mắt thì chắc chắn là hắn. Thực lực của hắn cũng rất mạnh, tóm lại là anh nhất định phải cẩn thận. Tôi thật sự lo lắng một ngày nào đó anh không cẩn thận đi ngang qua bờ cát, đi ngang qua một cái vỏ sò hay một con cua nào đó rồi bị bán đứng.”

Lê Nguyên Thanh: “Ừm.”

Văn Dực Lâm: “Đúng rồi, anh còn chưa nói cho tôi biết, rốt cuộc anh làm thế nào mà đánh cướp được Thủy Cung? Đó là cung điện nằm dưới đáy biển sâu 3000 mét đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=31]

Nếu không phải là robot sinh vật cao cấp nhất thì khi đến đó cũng sẽ không chịu nổi áp suất dưới đáy biển mà nổ tung!”

Lê Nguyên Thanh: “Sau này sẽ nói cho anh.”

Văn Dực Lâm: “Được được được.”

Hai người lại nói vài câu, trao đổi tin tức hiện tại của Đế quốc và tộc Hải Yêu rồi ngắt kết nối.

Lê Nguyên Thanh suy nghĩ về lời nói của Văn Dực Lâm, năng lực của tên tâm phúc "Mắt" của tộc Hải Yêu kia quả thực rất đặc biệt.

Ở trên bờ, những người có ngoại hình giống người thường sẽ thường xuyên bị kiểm tra. Hắn lại không thể nào biến ra hình thái thiên phú, mà mỗi lần đều phải dựa vào tinh thần lực để "thôi miên" thì rất phiền phức.

Cho nên hắn thường xuyên hoạt động ở dưới đáy biển, biển sâu an toàn hơn.

Mà những sinh vật mạnh mẽ thường sẽ xem nhẹ những sinh vật yếu ớt đi ngang qua.

Giống như con người chưa bao giờ quan tâm đến việc có con kiến nào đi ngang qua chân mình hay không. Lê Nguyên Thanh cũng chưa từng để ý đến việc có con cá, con tôm nhỏ nào đi ngang qua hắn hay không.

Nếu "Mắt" đó thật sự có thể khống chế những con cá, con tôm nhỏ này, vậy thì rất có khả năng hắn sẽ bị bại lộ.

Nghĩ đến đây, Lê Nguyên Thanh thu hồi khoang thực tế ảo, mang theo nút không gian, chuẩn bị xuống biển.

Không ngờ vừa mới đến bờ biển, Lê Nguyên Thanh liền thấy từng đàn cua đang túm tụm lại.

Số lượng cua rất nhiều, từng con một bò lên từ dưới đáy biển, đi về một hướng nhất định, vô cùng rậm rạp, có thể khiến những người mắc hội chứng sợ lỗ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Đột nhiên, những con cua dường như cảm nhận được điều gì đó, hoặc là, đã "nhìn" thấy điều gì đó. Chúng đồng thời dừng lại, nhìn chằm chằm về phía Lê Nguyên Thanh.

Lê Nguyên Thanh híp mắt lại.

Xem ra, đây đều là những đôi mắt mà "Mắt" kia đang điều khiển.

Lê Nguyên Thanh giơ tay lên, chuẩn bị dọn một mâm cua biển thì những con cua lại đột nhiên di chuyển đồng loạt. Chỉ thấy chúng tản ra hai bên như thủy triều, như thể đang trải một tấm thảm trên bờ cát, cung nghênh hắn đến.

Lê Nguyên Thanh: “?”

Lê Nguyên Thanh tiến lên một bước, những con cua lại lùi xa hơn, như thể tấm thảm không đủ lớn thì không xứng để nghênh đón.

Lúc này, nước biển cũng đột nhiên có động tĩnh.

Sóng biển trào lên từng lớp bọt trắng, một bóng người đột ngột nhảy lên từ mặt nước, đáp xuống bờ cát, dừng lại ở một nơi không xa Lê Nguyên Thanh.

Đó là một người của tộc Hải Yêu có bốn mắt, có vây cá và có cả hai tay.

Chính là một trong những tên tâm phúc lợi hại nhất dưới quyền của Cá voi xanh - Mắt.

"Mắt" của hắn ta trải rộng khắp cả hải vực, binh tôm tướng cua đều là tai mắt của hắn.

Và hắn ta đã sớm phát hiện ra kẻ xâm nhập vào Thủy Cung thông qua "tai mắt" của mình.

Năng lực của Mắt vô cùng lợi hại.

Sau khi Cá voi xanh phái ra mấy tên tâm phúc do Mắt cầm đầu, trong lòng hắn đã bình tĩnh lại không ít.

Hắn tin rằng, với năng lực của Mắt thì chắc chắn có thể tìm ra được tên trộm đáng chết đó!

Hắn vừa mới đến Đế quốc không lâu, không hoàn thành được một hai mục đích thì không thể nào trở về.

Thủy Cung đã bị cướp, cứ để tâm phúc truy lùng chuyện này là được, hắn ở Đế quốc còn có chuyện quan trọng hơn.

Chuyến đi này của Cá voi xanh có hai mục đích: Hoặc là mang tấm da thú về, hoặc là mang tên nam sinh viên đó về.

Hai mục đích này thực ra cũng có thể coi là một. Nếu không lấy được tấm da thú, hắn sẽ dùng nam sinh viên mà hoàng đế của Đế quốc đang để ý ra đổi.

Tên họ Văn đó đã chịu chuyển hết tất cả tài sản cho người này, thậm chí vì cậu ta mà đến cả ngôi vị hoàng đế cũng không cần, rõ ràng rất coi trọng cậu ta.

À, nam sinh viên đó tên là gì nhỉ?

Cá voi xanh liếc nhìn tình báo mà gián điệp gửi đến - Minh Lạc.

Tên họ Văn đó thế mà lại bị một tên tiểu bạch kiểm trông yếu ớt như vậy mê hoặc, Cá voi xanh quả thực muốn cười lạnh hai tiếng.

“Hắn cũng coi như là thông minh, biết giao nội chính cho con trai xử lý, nếu không… e là Đế quốc sắp xong đời rồi.”

Hoàng đế chìm đắm trước một tên tiểu bạch kiểm mà Đế quốc không tiêu vong, thì hắn sẽ đưa đầu của mình cho Văn gia đá.

Cá voi xanh tâm trạng vui vẻ đi về phía học viện quân sự Đế quốc.

Trên tình báo của gián điệp ghi rằng Minh Lạc là học sinh của học viện quân sự Đế quốc, hiện đang học trong trường.

Còn chưa đến được mục đích, máy truyền tin của Cá voi xanh đã vang lên.

Thấy tên người gọi, lông mày của Cá voi xanh nhảy dựng lên, vô cùng không muốn trả lời!

Cá voi xanh xụ mặt kết nối với quan hành chính: “Chuyện gì?”

Quan hành chính: “Hay là ngài trở về một chuyến đi.”

Cá voi xanh: “Lại sao nữa?”

Một chữ "lại" này cũng đủ để đại diện cho tâm trạng hiện tại của tộc trưởng.

Quan hành chính vô cùng mệt mỏi: “Tâm phúc của ngài đã chạy theo người khác rồi.”

Cá voi xanh: “???”

Quan hành chính: “Đúng vậy, chính là tên "Mắt" mà ngài đã phái đi truy lùng kẻ đã cướp sạch Thủy Cung.”

Vây cá của Cá voi xanh dựng lên: “… Con mẹ nó ngươi đang đùa ta à??”

---

Trên bờ biển, Lê Nguyên Thanh mặt không biểu cảm nhìn tên Hải Yêu tộc biến thái trước mặt.

Bốn mắt của Mắt đều tràn ngập sự si mê và khao khát: “Ngài thật mạnh mẽ, thật thần bí, việc được đi theo ngài là vinh hạnh của tôi. Tôi nguyện dâng lên đôi mắt của mình để đổi lấy một cơ hội được tự tay vuốt ve vảy của ngài…”

“Tôi nguyện dâng lên linh hồn của mình, chỉ cầu có thể nhận được một giọt thần huyết của ngài…”

“Tôi nguyện tôn ngài là chủ nhân, để đổi lấy một cơ hội được hôn lên ngón chân của ngài…”

Lê Nguyên Thanh bị dọa cho nổi cả da gà khắp người.

Lê Nguyên Thanh: [Có người nói muốn hôn ngón chân tôi.]

Minh Lạc trả lời: [Hắn là biến thái sao?]

Lê Nguyên Thanh: [Tôi thấy hình như là vậy.]

Minh Lạc trả lời: [Đánh hắn!]

Lê Nguyên Thanh: [Được.]

Lê Nguyên Thanh biến thân giữa không trung, đuôi cá khổng lồ đột nhiên quét qua, mang theo một cơn gió lốc, cuốn bay Mắt lên.

Mắt ở trung tâm gió lốc như bị ném vào cánh quạt của một con tàu, bị những cơn gió vô hình quất liên hồi.

Tuy bị hành hung một trận, nhưng trong mắt của Mắt vẫn là sự si mê và cuồng nhiệt.

A, hắn đã được Thần của biển sâu đánh!

Đây là cơ thể đã được thần chạm vào… thật thỏa mãn!

***

Lời tác giả:

Lê Nguyên Thanh: Có người nói muốn hôn ngón chân tôi.

Minh Lạc trả lời: Hắn là biến thái sao?

Lê Nguyên Thanh: Tôi thấy hình như là vậy.

Sau này.

Minh Lạc: ………Anh là biến thái sao?

Lê Nguyên Thanh: ~ ( @^_^@ ) ~

Bình Luận

0 Thảo luận