Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thái tử phi mang mệnh sát thát

Chương 9: Nàng cũng có tính khí của mình

Ngày cập nhật : 2026-05-14 14:26:09
Việc Tạ Kiều giới hạn số lượng quẻ bói cho chính mình cũng là có nguyên do cả.
Tuy thiên phú của sư phụ nàng không cao, nhưng những kỹ năng cơ bản này thì vẫn có, xem bói cũng rất chuẩn, thế nhưng lại chẳng có khách khứa nào tìm đến.
Sau đó, nàng thử tung tin ra ngoài, nói rằng đạo trưởng của đạo quán Thủy Nguyệt vô cùng lợi hại, mỗi ngày chỉ xem cho đúng ba người. Tin tức này vừa lan ra, bá tánh quanh vùng ấy đã xếp hàng dài chờ đợi để được gặp sư phụ nàng.
Đến tận bây giờ vẫn còn rất nhiều người chưa được diện kiến sư phụ nàng, nhưng họ lại càng thêm phần tôn kính ông ấy hơn.
Đây có lẽ cũng được coi là đạo lý "vật hiếm mới quý", nếu không định ra một con số cụ thể thì sẽ chẳng còn thấy hiếm lạ nữa.
"Lấp cái hố này đi rồi ta sẽ đi cùng các người. Ta hơi mệt rồi, phải vừa nghỉ ngơi vừa làm việc mới được." Tạ Kiều nói xong lại yếu ớt ho thêm hai tiếng.
Sắc mặt nàng trắng bệch, dáng người gầy gò, nhìn qua là biết sức khỏe không tốt.
Triệu Huyền Cảnh ra dấu tay, vài tên hộ vệ lập tức tiến lên phía trước, chẳng mấy chốc đã lấp bằng cái hố rộng lớn kia.
Tạ Kiều nói lời giữ lời, đi theo bọn họ về phía doanh trại.
Vị quý nhân kia còn chuẩn bị cho nàng một chiếc lều nhỏ. Nàng hài lòng bước vào rồi ngồi xuống, dáng vẻ trông có chút lười nhác và mệt mỏi, chậm rãi lên tiếng: "Được rồi, ai xem trước đây?"
Thị vệ trưởng tùy ý chỉ vào một người.
"Để ta." Thị vệ được chỉ định lập tức bước ra, ngồi xuống đối diện với Tạ Kiều.
"Hôm nay xem trực tiếp chỉ tay và tướng mặt vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=9]

Giọng nói của Tạ Kiều nhàn nhạt, lại có phần ôn hòa: "Đưa tay ra đây."
Người kia ngoan ngoãn làm theo.
Tay Tạ Kiều cầm một chiếc quạt lông gà, mũi quạt khẽ chạm vào đầu ngón tay đối phương. Đôi mắt nàng quan sát kỹ lòng bàn tay một hồi rồi lại nhìn sang mu bàn tay và các ngón tay.
Một lúc sau, nàng khẽ gật đầu.
"Thuở nhỏ hẳn là ngươi không nơi nương tựa, phải theo nương tái giá hoặc nhận người khác làm cha nuôi. Tuy trong lòng bàn tay có "đường vân theo người", nhưng đường vân của ngươi lại tản mác như cám rải, thế nên sau khi làm con nuôi nhà người ta, cuộc sống chắc hẳn là vô cùng vui vẻ. Ngoài ra, đáng lẽ ngươi còn có huynh đệ, chỉ là không có duyên gặp mặt."
Nói rồi, Tạ Kiều khẽ ngẩng đầu lên, liếc nhìn người này một cái.
"Sống mũi lộ xương kiếm, Địa Các khiếm khuyết, âm khí quá nặng, chỉ sinh nữ nhi, không sinh được nhi tử. Ngoài ra..." Giọng Tạ Kiều đột nhiên trầm xuống: "Nhân trung có nếp gấp chéo nhau, đây là tướng chết đuối. Trên trán có uế khí, khóe miệng ám sắc đen. Một khi đã hiện ra tướng mạo này, trong vòng năm mươi ngày nữa ắt sẽ rơi xuống giếng mà chết. Tướng này của ngươi... e là đã xuất hiện từ lâu rồi, thời gian còn lại chẳng có bao nhiêu, hãy chuẩn bị hậu sự đi là vừa."
Tạ Kiều nói xong, khẽ thở hắt ra một hơi.
Chẳng biết là dính phải âm linh chết đuối ở đâu mà nó đã dán chặt lên trán hắn rồi.
Tạ Kiều đưa tay che ngang chân mày.
Âm linh này trông còn không bằng cái xác chết oan mà nàng vừa đào lên.
Khắp người nó sưng phù, nước chảy ròng ròng, đã vậy còn không nhìn thấy con ngươi, chỉ toàn lòng trắng mắt, hơn nữa còn bẩn thỉu vô cùng, không biết là đã ngâm nước bao lâu rồi mà đến mấy câu cơ bản cũng không nói nổi.
"Ta mà lại chết đuối dưới giếng sao?!" Tên thị vệ kia đột nhiên cười "ha hả" một tràng.
"Những lời nàng ta nói lúc trước có chuẩn xác không?" Triệu Huyền Cảnh hỏi.
"Bẩm công tử, không đúng chút nào cả." Tên thị vệ lập tức lắc đầu, "Cha nương của ta chỉ có mình ta là con độc nhất, mẫu thân cũng chưa từng tái giá bao giờ. Hiện giờ nương tử của ta đang mang thai, còn chưa sinh cơ mà!"
"Cô nương à, ngươi nghe rõ rồi chứ?" Triệu Huyền Cảnh hỏi.
Tạ Kiều gật đầu: "Ồ... xem ra là ta sai rồi."
Nhận lỗi cũng dứt khoát thật, Triệu Huyền Cảnh cảm thấy khá ngạc nhiên.
"Chuyện mẫu thân ngươi tái giá chắc là bà ấy chưa nói cho ngươi biết đâu, hay là ngươi về nhà hỏi lại xem? Có điều biết chuyện rồi cũng đừng quá đau lòng, ơn sinh thành không bằng công dưỡng dục, tình cảm giữa ngươi và dưỡng phụ vẫn là sâu đậm hơn." Tạ Kiều lại bồi thêm một câu.
Triệu Huyền Cảnh suýt chút nữa thì bật cười.
Chẳng biết vị cô nương ngốc nghếch này từ đâu tới mà lại giỏi đắc tội với người khác đến thế.
"Cô nương, ngươi tuổi còn nhỏ... cha nương đâu cả rồi? Sao lại để mặc ngươi ra ngoài lừa gạt người khác thế này?" Triệu Huyền Cảnh cười, dường như đã lâu rồi hắn mới gặp được một người thú vị như vậy.
"Lừa gạt ư?" Tạ Kiều có chút không vui.
Từng có người nói nàng có tướng đoản mệnh, nàng thừa nhận, vì đó là sự thật.
Nhưng bảo nàng lừa gạt người khác thì quá đáng lắm đấy!

Bình Luận

0 Thảo luận