Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 100  ·  24%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 24: Kiểm tra thể chất
23/08/2026 23:58· 2,366 từ

"Nói cách khác, cậu lén ôm Đô Đô ra ngoài?" có sự đồng ý Tần Văn Long hay đồng ý của đội ngũ y Trình Bạch Truật đau đầu ở này, Ngô Gia Đức là cậu, người giám hộ thực sự ba mẹ. Nếu ba mẹ không ý, cậu ta có đồng cũng vô dụng.

Ngô Gia Đức mím bướng bỉnh nói: "Bác sĩ, bác biết trị sao?"

Trình Bạch Truật nói: khích tướng đối với tôi là dụng, cũng không phải không muốn trị. Chẳng việc này cần có sự đồng và hợp tác của ba mẹ Đô."

Ngô Gia Đức vẫn cổ: "Tôi là cậu, tôi cũng thể quyết phương pháp trị cho Đô Đô."

"Cậu là trẻ vị niên, không có khả năng quyết Chị cậu và anh mới có thể." Nếu phải thấy Ngô Gia Đức có hiệu tổn thương tâm lý, rất thương, thì Trình Bạch Truật đã cho cậu ta một bài từ lâu.

Ngô Gia Đức không gì. Tần Văn Long và Ngô quyết định sinh đứa hai, điều đó có là sau này họ sẽ không trung vào Đô Đô nữa.

Lúc này, điện thoại Ngô Gia Đức vang lên. Thị của Trình Bạch Truật tốt, nhìn thấy tên gọi là anh rể.

Trình Bạch Truật nói: bắt máy đi."

Nên tới thì chạy thoát, Ngô Gia Đức bắt máy. dây bên kia của thoại, giọng Tần Văn lộ ra mệt mỏi: "Gia Đức, em ôm Đô Đô đi sao?" y nhận được cuộc điện thoại bệnh viện, nói là không Đô Đô. Tần Văn Long khựng cho rằng chuyện một năm lại xảy ra. Cũng may khi kiểm tra camera, là Ngô Đức đã lén ôm Đô đi trong lúc nhân viên y tế để ý.

"Chính là em, hai không cần Đô Đô, em cần. người mặc kệ Đô em lo."

"Anh chị không có cần Đô Đô, cũng không có kệ Đô Đô."

"Hai người dự định đứa thứ hai, chính là dự không cần Đô Đô."

Tần Văn Long lại "Anh phải suy xét về tương của Đô Đô, có trai em gái thì lai Đô Đô mới có người sóc."

"Em là cậu Đô Em có thể lo cho Đô cả đời. Hai người thể cho em nhận Đô làm con nuôi."

"Đừng nói những lời ngốc nữa, Gia Đức. Thôi, em cho Đô Đô thử trị Đông y, vậy cứ thử đi." Hai đội ngũ tế hàng đầu liên tiếp không chữa khỏi bệnh cho Đô Đô. y? Tần Văn Long thực không tin lắm, nhưng để Ngô Đức thử cũng không ảnh tránh cho cậu nghĩ vớ Suy nghĩ một lát, Tần Văn lại nói: "Em đưa thoại cho bác sĩ, muốn nói với bác câu."

Thấy người giám hộ Tần Văn Long đồng ý, Ngô Đức thở phào nhẹ không còn bướng bỉnh đưa điện thoại cho Trình Bạch

Trình Bạch Truật một ôm Đô Đô, một tay cầm thoại: "Xin chào, ba Đô."

"Xin chào bác sĩ, là ba của Đô Đô. Tôi bảo người phụ trách đội ngũ y tế lạc với bác sau, và đưa bác bản sao tài liệu bệnh của Đô Đô. Xin bác... hãy trị cho Đô Đô." Mang chút nghẹn ngào, Tần Văn Long ôm hy vọng, nhưng mong kỳ tích: "Có cần gì việc nói, Tần thị của tôi thể cho nhất định cho."

Sau khi cúp điện Ngô Gia Đức mong đợi mà Trình Bạch Truật. Trình Truật nói: "Nếu người hộ đã đồng ý, tôi có khám bệnh cho Đô Đô."

Ngô Gia Đức cười vẻ, lúc này ngược lại trông dáng vẻ của thiếu Trình Bạch Truật liếc nhìn cậu ta một cái, khi nhóc này mới đi vào, có nói là tính mọi kế, không thu hút sự chú ý biết lợi dụng dư luận. Cho kế tiếp ba mẹ Đô không hợp tác, danh tiếng chối khám bệnh của hắn chắc sẽ lan truyền ra. kể chuyện bên trong muốn tránh mặt mọi dù có hoảng loạn đau đến đâu vẫn còn nhớ để lộ chuyện bê bối của đình. IQ và EQ trực tuyến, tương lai cũng là khó lường.

"Cậu ngược lại không tôi không biết trị nhỉ?"

Ngô Gia Đức hơi cậu ta thực sự không nghĩ khả năng này. Cậu gãi đầu nói: "Rất để vào được Viện Y học truyền như vậy, bác đều có vào. Nếu như bác cũng không cách trị hoặc trị không lẽ tôi sẽ hết hy Vừa nói xong, cậu ta vẻ hơi cô đơn. Rõ cậu ta cũng biết Đô Đô đội ngũ y tế đầu kết án tử thì có rất ít vọng sống sót.

Hắn vỗ nhẹ đầu Gia Đức như một quả bóng su, cũng mặc kệ bối rối và khó của Ngô Gia Đức. Trình Bạch đặt Đô Đô trên bàn khám, khăn quấn bên ngoài ra cẩn kiểm tra tình trạng của Đô. Độ tuổi chính xác hiện của Đô Đô là mười tháng, tức là 1 tuổi tháng, chiều cao chỉ xấp xỉ đứa bé một tuổi, chất phát triển tương với ngưng lại gần năm. Đô Đô 1 tuổi tháng vẫn chưa biết nói, tuệ phát triển kém xa với cùng lứa tuổi. Hành chỉ biết đứng, còn đứng không tức là không thể đi hay Ba tháng biết lật, sáu tháng ngồi, bảy tháng biết lăn, tám biết bò, một tuổi biết đi, năng vận động của cậu cũng kém xa so các bạn cùng lứa tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=24]

Trình Bạch Truật cau vén áo sơ mi trên người Đô lên, bụng khô tinh khí bị tổn nghiêm trọng. Người lớn cần bụng để tránh tích tụ đàm thấp nhiều. Mà trẻ em ngược lại, bụng đầy đặn hơi nhô đây là dấu hiệu trẻ có tạng nhẹ, khí huyết khỏe Trong tứ chi có hiện phù nề nhẹ ở bắp chân lòng bàn chân, tình này không rõ ràng Lại xem đường nét khuôn mặt, đôi mắt đờ không linh động, con ngươi hơi to, còn nhỏ tuổi đã bọng mắt. Đồng thần thận, nhục luân thuộc tỳ, điển tỳ thận yếu. Hắn bóp miệng Đô mở ra, nhìn nhanh vào lưỡi của cậu bé, nó có vàng tươi. Màu sắc này không khi hắn hỏi Ngô Gia thì trước khi cậu lén ôm Đô Đô ra mới uống thuốc tây, có khả là bựa lưỡi bị thuốc tây màu.

Trình Bạch Truật vừa nhàng đặt ngón tay lên cổ Đô Đô để bắt vừa hỏi Ngô Gia về tình hình ăn uống của Đô. Đô Đô uống thuốc còn hơn ăn cơm, bây giờ chủ là uống sữa bột, thỉnh bổ sung thêm thức ăn dặm, Đô Đô không ăn dặm nhiều, cũng không có đại nhiều.

Chậc, hiện tại tình của Đô Đô thực sự hơi rối. Trong lúc Trình Truật đang suy nghĩ có người gõ cửa phòng khám.

Trình Bạch Truật quấn Đô lại để tránh bị cảm đứng dậy mở cửa. cửa vẫn còn một bác sĩ vẫn nán lại, ngược không phải xem náo nhiệt, mà lo lắng Ngô Gia Đức đến rối y tế. Các ví về gây rối y tế thường cực đoan, hỡ một chút quỳ xuống gây sự chú cao. Trình Bạch Truật vẫy tay bọn họ. Sau khi định không sao bọn mới gật đầu rời

Người gõ cửa là người đàn ông trung niên cầm da, mặc tây trang đi giày da, đeo vạt, ánh mắt dưới cặp kính vàng nhìn chằm chằm Trình Bạch Thấy Trình Bạch Truật là bác trẻ, trong mắt gã lộ hai phần khinh thường, giọng điệu rãi kéo dài: "Xin chào, là người phụ trách đội y tế của Tần Minh Lãng, Lâm, tốt nghiệp Tiến Nhi khoa ở Mỹ."

Ngô Gia Đức không nhẫn nhất với loại người cố ra vẻ này, trực lớn tiếng nói: "Bác Lâm, bác nhanh vào trao đổi tình của Đô Đô cho bác Trình đi."

Trình Bạch Truật không tâm, đối với hắn mà nói, tài liệu bệnh án có hay không cũng quan trọng. Lâm Trí đi theo Bạch Truật vào phòng khám bệnh, đi thắt lưng Armani tỏa sáng rỡ. Gã soi mói mà sát môi trường, trong phòng tràn mùi khói xông của dược nếp gấp ga trải giường giường điều trị rõ ràng không trải bằng phẳng, không sự ngăn cách giữa vực sinh hoạt và vực điều trị, cảm giác viện không đạt tiêu chuẩn. liếc nhìn chiếc áo blouse trắng người Trình Bạch Truật, độ sạch sẽ cũng tạm được. trong Đông y, khái niệm vô chắc chắn không mạnh, và nó không. Nói tóm lại, đây là bác sĩ trẻ trong ngành Y cổ truyền lạc hậu, không gì phải sợ.

Ngô Gia Đức ôm Đô từ trên bàn khám vào thúc giục Lâm Trí: sĩ Lâm, vị này là bác sĩ Trình, bác ấy phụ trách điều trị tiếp theo Đô Đô. Bác bàn giao tài một chút là có thể về." Cậu ta cũng giải thích Trình Bạch Truật rằng Tần Lãng là tên khai sinh Đô Đô, cậu đã quen gọi danh.

Lâm Trí giật giật miệng, khẽ mỉm cười. Gã mở cặp ra, lấy ra chồng dày các bản tài liệu bệnh án cỡ 10cm, với Trình Bạch Truật: "Bác sĩ đây là hồ sơ bệnh án Tần Minh Lãng trong mười tháng rưỡi qua, bao gồm tất các kết quả xét nghiệm kết quả hình ảnh, kết xét nghiệm di truyền, hồ sơ và phản ứng vật Bác nhìn xem còn gì không. Nếu cần chúng tôi sẽ bổ sung."

Tuy là nói như Lâm Trí cũng không cảm thấy thiếu sót. Thậm chí còn cho rằng Trình Truật xem không hiểu thuật ngữ nghiệp trong tài liệu.

Trình Bạch Truật dời mắt, đại khái lật vài trang trực tiếp hỏi: "Kết MRI đầu mới nhất trang nào?"

"Trang 329." Lâm Trí tiếp trả lời, thậm chí không lật qua.

Trình Bạch Truật trực lật đến trang 329, đại khái vị trí một phần đếm ngược của tài khám bệnh. Hắn nhìn lướt qua cáo, MRI đầu của Đô Đô thấy không có ổ bệnh trong chỉ có phù não nhẹ. Bạch Truật thở phào nhẹ nhõm lòng, cũng may không có u não, sưng phù dễ hơn, cũng coi như là may trong bất hạnh.

Hắn thuận tay khép tài liệu bệnh án, hiển nhiên có ý định lật các tài liệu khác. bảo Ngô Gia Đức tìm thẻ hiểm của Đô Đô. Ngô Gia hơi sửng sốt, cậu ta tới ngột, căn bản không biết trình khám bệnh ở bệnh viện gì.

Thay vào đó, Lâm ở bên cạnh lấy thẻ bảo y tế của Đô tên khai sinh là Minh Lãng từ trong cặp ra, thẻ bảo hiểm y tế lên khám rồi đẩy qua, mỉm cười "Xin hỏi Dr. Trình không xem tài liệu khác sao?" Trình Truật chỉ mới 24-25 tuổi, định chưa tốt nghiệp tiến Gã gọi Dr. Trình là đang chọc Trình Bạch Truật, bác sĩ trong tiếng là doctor, mà có bản dịch khác của từ Anh này là tiến sĩ. Trí đang châm chọc Trình Bạch không có bản lĩnh giả vờ, gạt được người ngoài nhưng không lừa được người trong

Trình Bạch Truật trả "Không cần thiết xem phương án trị vô dụng lại bại." Ai mà không ăn nói kỳ quái chứ.

"Cậu --" Lâm Trí tức bị chọc tức, Trình Bạch là chỉ vào mặt mắng gã là lang

Ngô Gia Đức lập pha trò nói: "Được rồi, bác Lâm giao tài liệu có thể đi về

Lâm Trí khịt mũi tiếng, xoay người nói với Ngô Đức: "Cậu Ngô, tôi vọng cậu đừng tùy ngừng thuốc chống động kinh của Tần để tránh cho cơn động tái phát càng thêm nặng hơn."

Lâm Trí xoay người đi, gã phải đợi! Đợi bác trẻ rác rưởi này cho sức khỏe của Minh Lãng càng tệ hơn, như gã mới có cơ hội xin kinh phí nghiên cứu từ Tần

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận