Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 92 / 100  ·  92%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 92: Học tập
16/09/2026 14:16· 2,719 từ

Sau đó toàn bộ trình, Chu Cầm Nhi luôn ngồi giường điều trị của Diệp Minh lo sợ Diệp Minh kêu nóng mà cô chưa kịp lát gừng thì sẽ cho y bị phỏng. Tuy cho đến khi đổi điếu ngải mà Diệp Minh Thành không có động tĩnh gì. điếu ngải thứ hai gần cháy hết, Diệp Minh mới bảo Chu Cầm đang đứng ngồi không thêm lát gừng. Chu Cầm lúc này mới thở nhẹ nhõm, cũng may, phải hoàn toàn không tĩnh.

Trình Bạch Truật nói: là do tỳ vị của Diệp Thành bị hư hàn nặng, dẫn cậu ta không nhạy với nhiệt độ của ngải cứu. sao, sau đó cô thấy đủ nóng thì thêm gừng cho cậu ta, để tránh cậu ta bị phỏng."

Chu Cầm Nhi gật đồng ý, nhưng Diệp Minh Thành hỏi: "Tôi đều không cảm thấy còn sẽ bị phỏng

"Đương nhiên là có." Bạch Truật nói: "Cậu chỉ cảm không nóng, nhưng cảm giác nhiệt của cậu là bình Trong tình huống bình thường, làn sẽ không chịu được sẽ bị phỏng."

Diệp Minh Thành lần tiên làm liệu pháp cứu ngải, Bạch Truật chỉ cho y làm điếu đã kết thúc trị. Sau khi rút kim, Trình Truật dặn dò: "Làm cứu ngải, phải kiêng ăn sống và lạnh, để tránh ảnh đến hiệu quả điều Hiện giờ đã đến ngày nóng bức, nhiệt độ ngày nóng hơn, một số luôn thích ăn kem trà sữa lạnh. Bản Trình Bạch Truật có nội không nói đến việc thử (nóng lạnh) không nhập, nhưng chắc chắn sức chống cự lại cái mùa hè và băng giá, không yêu thích những đang thịnh hành như coca và dưa hấu lạnh hiện Thỉnh thoảng có đồng nghiệp bệnh nhân tặng chút lạnh thì hắn cũng cùng, không thích cũng từ chối.

Diệp Minh Thành nói: sĩ Trình, bác cứ yên tâm. vì tỳ vị có vấn đề rất lâu rồi không đồ lạnh." Nói ra thì cũng đau khổ, giờ trà đồng nghiệp khoe trà sữa y chỉ có thể mất đi hồn cầm ly trà ấm hoặc trà sữa nhiệt bình thường chậm rãi uống. không mất mát là lòng, nhưng cũng vô tránh được việc bị rượu trên bàn tiệc, cũng như có lợi và hại.

Sau khi Diệp Minh rời đi, Trình Bạch Truật mới vào đầu tóc rậm rạp của Đô và hỏi: "Đến Đô Đô, đến lượt con!"

Chu Cầm Nhi nhìn Bạch Truật. Mặc dù biểu cảm đối phương dịu dàng và yêu nhưng cũng không biểu đặc biệt biến thái. Vậy tại cô dường như lại thấy dấu ngã?

Đô Đô cọ vào bàn tay của Trình Bạch Truật, hi hi bắt đầu đọc: "Nhân bệnh, thủ trúng phong, nhiên đắc, bát phương thông, bế thoát, đại bất đồng, tà bế, tục mệnh hùng, khí thoát, sâm phụ công... Hôn địa, cấp cứu tiên, nhuận thứ, điền khiếu phương, kim quỹ."

Đô Đô đọc vô trôi chảy, trong vòng chưa đầy phút cậu bé đã đọc xong Tự Kinh mà Chu Nhi xem ra hơi khó đọc. Đô đọc chính là Học Tam Tự Kinh do danh y nhà Thanh - Trần Tổ (tự Tu Viên) soạn, một câu ba chữ, đựng lý thuyết y học, một cuốn sách y nhập môn tổng hợp hay. Chu Cầm Nhi lần đầu tiên biết rằng một cuốn Tam Tự như vậy. Vì vậy trở về đã âm thầm Baidu tìm kiếm, cũng đọc theo Đô Đô.

Trình Bạch Truật vô hài lòng, cho dù tương lai Đô có thể đi lên con y học hay không, đó cũng không ngăn cản cậu biết nhiều hơn để vốn liếng bản thân. Hắn nửa người cha của Đô Đô, sao cũng phải suy cho Đô Đô.

Hắn không biết rằng cuối tuần, vì Đô Đô chưa chữ nên đã quấn lấy bảo đọc sách cho cậu Khi cậu bé đọc theo, Ngô rối rắm mà liên hỏi Tần Vân Long về trình quy hoạch nghề nghiệp của Đô trong tương lai. Văn Long không nói nên nói rằng hiện tại Đô chỉ mới hơn hai chưa đầy ba tuổi, cách đến đại học tương lai vẫn còn hơn năm, bây giờ rối thì còn quá sớm. dù tương lai Đô Đô sự trở thành bác sĩ sao? Làm bác sĩ không là một nghề xấu dám gặp người.

Sau khi Ngô Vân xong cũng cảm thấy đúng. Sau lại bị đẩy bởi số liệu về rủi ro nghề của bác sĩ, chẳng hạn như rối y tế, bạo y tế ác tính thường Những video này làm cho Ngô hơi khó thở, liên cảm thấy mình cực khổ lớn đứa con trai cứ vậy mà mất đi. lại bắt đầu chui vào ngõ cụt với Văn Long sau lưng. Tần Long gãi đầu, chỉ thể tiết lộ những mình bận rộn gần đây Ngô Vân biết. Lúc này Vân mới yên lòng.

Vì vậy, Trình Bạch ôm Đô Đô và bắt đầu thích: "Không tệ, Đô Đô của ta đã học thuộc, thông minh, rất giỏi!"

Đô Đô cười ha rồi hỏi ngược lại: "Con có hơn cha không?"

"Tất nhiên, Đô Đô thông minh hơn cha." Trình Bạch không ngần ngại khen ngợi. Sau hồi tâng bốc, khen mức cái đuôi vô hình của Đô sắp vểnh lên.

"Nào, để cha giải cho Đô Đô ý nghĩa của con vừa đọc. Nhân bách bệnh, trúng phong, hai câu nói là trong cơ thể con có rất nhiều bệnh phong tà là lâu dài tất cả các bệnh tật..."

Đô Đô nghe mà thơ mờ mịt, một số lời thích vẫn còn quá trừu tượng với cậu. Nhưng Trình Truật cũng không ép buộc. Dù đứa bé chỉ mới hai tuổi, đặc biệt này bị bệnh nặng vào ngoái, tức là năm mới thực sự bắt đầu triển và thông suốt. Nếu buộc quá mạnh sẽ dục tốc bất Bây giờ Đô Đô còn nhỏ, chỉ cần biết là được, đọc nhiều thì tự thấy được nghĩa của nó trong tương

Đô Đô vô cùng vẻ mà tạm thời kết thúc lưu cha con hôm nay. Sau lại đến phân đoạn cứu. Đô Đô là bệnh nhân việc điều trị kéo một năm rưỡi nên cũng sợ châm cứu, chỉ là tuổi nhỏ nên lòng tò nặng. Giống như lúc này, nói: "Cha ơi, ghim chỗ giống nhau không?"

"Tất nhiên là khác, cứu là phải chọn đúng huyệt và kinh lạc. Nếu không sẽ chịu đau vô ích không có chút hiệu quả gì

"Kinh lạc và huyệt là gì?"

"Mọi người đều có lạc và huyệt vị. Kinh lạc đường vận chuyển khí huyết hay được gọi là khí âm thông nhau và kết nối các phủ tạng với mặt của cơ thể con Huyệt vị là nơi khí của phủ, của kinh lạc, cân cơ xương khớp tụ được phân bố khắp Việc kích thích kinh huyệt vị có đạt được kết quả trị mong muốn. Vì vậy, kinh lạc và huyệt khác nhau sẽ nổi tác dụng khác nhau."

Đô Đô sờ vào bụng tròn trịa của mình, tò hỏi: "Vậy bây giờ Đô Đô có nặng không?"

Trình Bạch Truật nói: nhiên là không! Đô Đô của ta đã sắp khỏi rồi. Sau khỏi bệnh thì Đô không cần đến gặp cha nữa."

Đô Đô lập tức bác: "Vậy bệnh của Đô Đô không khỏe. Con muốn đến gặp Đô Đô thích cha!"

Trình Bạch Truật không được lại sờ đầu Đô Đô. phải sờ nhiều hơn thừa dịp tại Đô Đô không kháng. Nhìn vào sự phát triển lý và sinh lý thanh thiếu niên, chúng sẽ vào thời kỳ phản nghịch khoảng đến 12 tuổi. Trẻ trong thời kỳ phản nghịch thức tỉnh ý thức độc tự nhận thức, xuất hiện hành vi loạn và cãi lại. lúc đó Đô Đô sẽ dễ bị chạm vào như bây giờ. Biết còn không thể gọi bằng danh mà phải gọi bằng chính thức.

Trình Bạch Truật tiếp nói: "Nếu con thích cha thì thể đến tìm cha chơi, không định phải ghim kim

"Nhưng Đô Đô thích." ngày Đô Đô ngoài ăn và còn đến bệnh viện tìm Trình Truật để châm cứu, ngải và uống thuốc Bắc, hoặc Clinton để phục hồi năng. Từ khi cậu thức đến nay đều là như Cậu không cảm thấy sống như thế này là nên cũng sẽ không từ hay phản kháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=92]

Đô Đô thích? Trình Truật trầm ngâm, thái độ của đối với Đô Đô trước giờ là bình đẳng trọng, sẽ không ép buộc quá Nếu Đô Đô thích có châm cứu chăm sóc vệ sức khỏe, hoặc là không kim mà trực tiếp cứu ngải, để Đô Đô thể tiếp tục tăng cường vị, tăng cường xương cũng sẽ có lợi lớn cho sự phát và trưởng thành sau này Đô Đô.

Về chi phí? Trình Truật từ lâu đã không thu Đô Đô gọi hắn một tiếng hắn cũng không đến còn muốn kiếm doanh số từ Đô. Tần Văn Long dĩ nhận Trình Bạch Truật kết nghĩa, chỉ là muốn ràng một hậu thuẫn vững cho Đô Đô, kết quả để cho hắn điều trị phí cho Đô Đô? Văn Long cảm thấy như bị ràng buộc đức, âm thầm cố định quà cho Trình Bạch mỗi tuần một lần. này khá hiền hòa một không có hộp quà được gói quá đẹp, điều này làm mối quan hệ hai bên trở nên xa hơn.

Mặc dù mấy thứ không được đóng gói nhiều, nhưng không hề rẻ. Trịnh Trung thỉnh đi ngang qua mắt tinh tường, trong lòng thầm ghét, gã không thể tìm cặp vợ chồng giàu hôm đó, muốn đến gần tìm cũng không thể tìm Tất cả đều do Trình Truật, đều do Trình Bạch cướp mối quan hệ gã.

Hiện tại Đô Đô ở trạng thái có thể đuổi các bạn cùng lứa. Clinton đã luận với Trình Bạch về việc có nên dừng điều hay không. Ngay từ Clinton muốn trao đổi với Văn Long và Ngô Vân, nhưng Văn Long nói: "Bác Trình là cha nuôi của Đô. Bác sĩ Clinton tìm bác sĩ Trình luận về kế hoạch trị của Đô Đô. sĩ Trình có thể toàn quyết định. Chúng tôi tưởng vào bác sĩ cũng tin tưởng bác

Clinton không sao cả, cùng vui vẻ bỏ qua thường sang một bên, trực tiếp đến Trình Bạch Truật để đổi. Gần đây cuộc thực nghiệm kết thúc, Clinton cũng bận rộn. Khi trao đổi Trình Bạch Truật, thuận miệng nói số chuyện của Đô Trình Bạch Truật và Clinton luận một hồi, cuối cùng định đợi đến khi thực nghiệm kết thúc việc điều trị của Đô cũng kết thúc theo. khi xuất hiện tình sự tăng trưởng và triển không theo kịp thì tức can thiệp phục hồi năng.

Sau khi cứu cách tử xong, Đô Đô vui vẻ ôm ấp với Trình Bạch Truật hồi mới rời đi.

Đô Đô vừa rời thì phòng khám cũng im ắng Thiếu những lời trẻ con giòn những bệnh nhân khác khỏi thốt lên: "Quả nhiên, buổi đến thoải mái hơn, bọn trẻ cũng thấy vui

"Không phải sao? Đứa này được gia đình giáo dục thực sự rất đáng yêu."

"Đứa bé cũng bị vò. Bác sĩ Trình có y tốt như vậy, nhưng đứa bé bị giày vò lâu vậy."

Vừa nói, ba bệnh còn lại bắt đầu tự nói Trình Bạch Truật dở khóc dở cảm thấy Đô Đô nhỏ như vậy đã có người mộ riêng rồi! Hắn theo bệnh nhân, hầu hết nhân đều rất hiểu chuyện. Lúc Đô ở đây, họ từng làm phiền hắn. Lâu vậy họ cũng chưa từng chuyện về tình trạng của người khác.

* * *

Chờ khám xong tất bệnh nhân, Trình Bạch Truật cũng lúc tan ca. Sau khi tan thì hắn đến Bệnh Đông y Bắc Kinh, có hẹn Ngô Tân Mão và Khai Tâm đi ăn tối. yêu cầu mạnh mẽ của Tân Mão sau khi từ trên mạng biết được Bạch Truật là cao thủ thuật. Cao thủ vậy bên cạnh mình!

Trong bữa ăn, Ngô Mão vẫn còn hơi tức giận: này cậu cần phải mời khách! biết cậu sáu bảy tớ vậy mà không biết cậu võ thuật!"

Trình Bạch Truật bất nói: "Hồi đại học không phải học Bát đoạn cẩm, Ngũ cầm sao?"

Ngô Tân Mão dừng và nói lắp bắp: "Mấy bài sinh đó thật sự có thể ra võ thuật?"

Trình Bạch Truật nói: nhiên là thật!" Trình Bạch Truật sự có thể cảm nhận được lực bị kéo vào các động tác trong tiết võ Nói cách khác, chỉ nghiêm túc luyện tập Bát cẩm, Ngũ cầm hí, Dịch cân nhất định có thể ra nội lực.

Ngô Tân Mão kêu một tiếng, Chúc Khai Tâm cũng nhịn được hơi bực bội. Thì cơ hội đã bày trước mắt bọn họ, nhưng bọn lại không trân trọng. ông trời cho bọn họ một cơ hội nữa, bọn họ định sẽ nghiêm túc học tập kỹ càng.

Ngô Tân Mão và Khai Tâm vốn luôn điềm tĩnh, nhau hỏi: "Bây giờ học còn không?"

Trình Bạch Truật uống hớp trà, vị nhạt nhẽo. Trà ngoài không cần phải yêu cầu như vậy. Hắn nói: kịp, chỉ cần các cậu kiên là được."

Ngô Tân Mão và Khai Tâm nhìn nhau, quyết định trở về sẽ lập kế hoạch tập.

Sau khi ăn uống đủ, Ngô Tân Mão đang xỉa thì đột nhiên nói: "Bạch Truật, có biết Siêu Nhân không?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận