Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 99 / 100  ·  99%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 99: Tìm thấy (1)
18/09/2026 14:04· 4,091 từ

"Tôi được hay không cũng không do cậu quyết định." Bạch Truật vô cùng bình nói: "Do bệnh nhân tôi quyết định."

Nói xong, Trình Bạch Truật còn đầu Đô Đô. Đô rất nhạy bén, nói thẳng: là người giỏi nhất!"

Tất cả học sinh bên dưới khỏi nghĩ đến cái được đặt cho ca bệnh Đô Đô - một bé bị kết án hình, bị chậm phát triển vận hoàn toàn, sự phát triển trí gần như không có, thỉnh lại lên cơn động kinh lớn nhỏ. Cộng thêm dị ứng ban đầu, có thể sót xem như Đô mạng lớn. Lúc đó, mọi bao gồm hầu hết các anh đàn chị đều đoán với trạng bệnh của Đô Đô chỉ giữ mạng sống là không dám yêu cầu soát động kinh hoặc bắt tiến độ phát triển. Kết quả nào?

Đô Đô đã dành một năm kiểm soát động kinh, triển vận động và trí của cậu bé đã kịp. Bất kỳ ai chút hiểu biết về y học sẽ cảm thấy tốc độ này đáng đến mức làm cho ngạc nhiên. Tóm lại chính là một người định mệnh được mẹ nuôi dưỡng cả thành một người bình có tay chân, có thể nhập vào xã hội và kiếm tiền.

<Ghi chép phụ khám lâm sàng ba Trình - Số đã được bình luận hơn nghìn tầng, là đề dài nhất vẫn đang cập nhật. Đằng sau sự tiến đáng kinh ngạc này là sự hộ từ y thuật của Trình, sự ủng hộ từ hoàn gia đình của Đô Đô cộng sự may mắn bản thân Đô Đô. thiếu một trong ba yếu này thì kỳ tích không đạt được. Nhiều người đã phân đi phân tích lại, chỉ có quy cho khả năng triển vô hạn của nhỏ. Không phải có trường trẻ nhỏ bị gãy xương vụn, cùng dựa vào sự phát để mọc lại xương

Nam sinh vẫn đứng đó, trên lại vô hồn. Rõ là y không ngờ Trình Truật sẽ trả lời vậy.

Trình Bạch Truật tiếp tục nói: không biết tương lai em có vào lâm sàng nhưng các em đang là Đông y, tương cũng chỉ sẽ làm bác sĩ y. Trong mắt bệnh nhân, thái của các em quyết định thức và tư tưởng của họ. các em là bác sĩ không tin vào Đông các em còn trông bệnh nhân tin vào Đông hả?"

Một bác sĩ Đông y có độ mơ hồ còn mười người bôi nhọ Đông

‘Reng reng ---’

Tiếng chuông báo tan học vừa reo lên. Trình Bạch không thích kéo dài thời học nên nói: "Hy tương lai các em lâm sàng có thể tiếp tục cao trình độ của mình, không vinh quang của trường."

Nói xong, các học sinh vẫn ngây người. Hắn trực ôm Đô Đô lên, nói học xong rời đi. các học sinh kịp ứng thì Đô Đô đã theo Bạch Truật vào thang máy rời

Đô Đô được Trình Bạch Truật Mặc dù cậu biết nhưng ở chỗ Trình Bạch thì cậu vẫn là em bé chưa biết

Đô Đô hỏi: "Cha ơi, sao thấy cha có vẻ tức giận thế?"

Trình Bạch Truật cười nói: "Cha có tức giận. Hôm vẫn còn sớm, đi thôi, ta đi chơi một Bây giờ gần năm cộng thêm điều kiện không thích cũng không cần thiết làm trị Nói đến đây, mặc dù cha nuôi của Đô Đô, hắn chưa từng dẫn Đô ra ngoài chơi. Theo Trình Bạch Truật biết, một năm qua, Đô Đô phải đến chỗ hắn thì là chỗ Clinton, còn nhỏ như mà chưa từng đến đâu chơi.

Đô Đô lập tức quên mất trạng không tốt của Bạch Truật, vô cùng vui ôm lấy cổ Trình Truật rồi hôn lên thật vang. Hôn xong, cậu mới "Cha ơi, chúng ta đi chơi đâu?"

Câu hỏi này làm Trình Bạch bối rối. Sau khi nghĩ một lát, hắn trực gọi điện cho Ngô Mão.

Ngô Tân Mão là một chuyên vui chơi, nhất định chỗ nào thích hợp cho con chơi. Lúc đó, Tân Mão đang miệt viết hồ sơ bệnh án, suýt viết đến buồn nôn sinh lý. y nhận được cuộc gọi Trình Bạch Truật còn hơi choáng biết được Trình Bạch Truật dẫn con nuôi ra chơi thì Ngô Tân lập tức ghen tị. Trời tại sao hắn có thể rỗi như vậy? Trong nháy mắt nhớ ra rằng Trình Bạch Truật phóng viên đuổi theo chặn đường nên không đi làm. Trong giây lát, không biết nên ghen tị hay giận. Ngô Tân Mão tức mà báo một địa rồi cúp máy. Chúc Khai Tâm ngồi bên máy tính bên cạnh đầu lên hỏi: "Ai gọi vậy? cậu tức giận thế?"

Khi nhìn đồng hồ đã năm Ngô Tân Mão cũng có tâm trạng viết hồ bệnh án, viết viết viết cái gì Đêm nay y trực ban, y thời gian cả buổi tối để hồ sơ bệnh án. Ngô Mão duỗi người, cảm thấy xương toàn thân kêu răng rắc, thả lỏng một chút nói: "Là Bạch Truật Hôm nay cậu ta lên khóa thịnh hành nên bị phóng viên và truyền thông tranh đuổi theo. Bệnh viện cho cậu nghỉ hai ngày để ảnh hưởng đến trật

Chúc Khai Tâm cũng dừng tay. và Ngô Tân Mão nhau thở dài: "Con người thứ không thể so nhất."

Gã đã chấp nhận số phận. thực giống như lời gã nói, cố gắng hết đừng đi so sánh. là Bắc Kinh, cũng phải không gặp được chút may Không phải có một người bạn sao?

Vì vậy, hai người hẹn nhau ăn tối ở căng cũ kỹ và tồi tàn bệnh viện.

Ngô Tân Mão nhìn mấy món đơn sơ trên khay ăn, lại nghĩ đến tối Trình Bạch Truật có sẽ có bữa tối hoa càng không vui. Ngô Tân vừa ăn rau xanh ngả vàng quá lửa, có vị lộn thể còn để qua đêm. nghĩ thầm: Sau khi y xong tiến sĩ, thời thi làm trưởng khoa chắn sẽ sớm hơn Trình Truật. Đến lúc đó Trình Truật gặp mặt phải kêu y tiếng Trưởng khoa Ngô. Nghĩ đến Ngô Tân Mão cuối cũng mỉm cười. Chúc Tâm ngồi bên cạnh liếc y một cái rồi lặng lẽ ớt vào đồ ăn. Người thân này cái gì tốt, chỉ có điều thỉnh thoảng biểu cảm mà người khác thể hiểu được.

* * *

Trình Bạch Truật không hiểu được oán giận của Ngô Mão và Chúc Khai Tâm. trước hắn quyết tâm thi lên thạc sĩ, Ngô Tân Mão liên tục khuyên hắn, còn nói giáo viên hướng đang đợi hắn. Sau khi vào Viện Y học cổ truyền Kinh thì ít nhắc đến. nào thì không nhắc nữa? Có lẽ là Hội nghị giao lưu khoa môn - Trực tràng Bắc

Sau khi có được địa chỉ, Bạch Truật ôm Đô lên đường. Trước khi đi, Bạch Truật còn nhắn riêng với Ngô Vân Tần Văn Long trên WeChat và bảo mẫu gọi điện về nhà báo. Sau khi bảo mẫu ý, bà tìm một nơi vắng để gọi điện thoại. Ngô không có ở nhà, đã mang theo đứa thứ hai về nhà ba Gần đây Ngô Gia Đức chuẩn bị thủ tục ra nước du học, dự định học tập một trường kinh doanh nước ngoài, khi trở có thể chính là Thạc Quản trị kinh doanh. Ngô Vân thời không trả lời, nhưng Văn Long đã trả nhanh chóng, bảo Trình Bạch Truật Đô Đô cứ đi chơi, để xế lái xe đưa họ đi.

Nếu không có ai ngăn cản, Bạch Truật giơ Đô lên và nói: "Đi thôi! ta đến khu vui trẻ em nào."

Đô Đô cười khúc khích, một nữa trở lại vòng của Trình Bạch Truật, lại hôn Trình Bạch Truật. giờ vẫn chưa đến tan làm, đường đi thông thoáng. vui chơi trẻ em này ở một khu đô thị phức lớn. Trình Bạch Truật giữ bảo lại và nhanh chóng thanh trên WeChat. Hắn dẫn nuôi mình ra ngoài còn để người khác trả à?

Trình Bạch Truật đứng chờ trước và nói với Đô "Đi đi, cha ở bên đợi con."

Đô Đô cứ đi vài bước nhìn về phía sau, này rõ ràng khác với gì cậu cho rằng cha con chơi với Nhưng khi cậu thực sự bước khu vui chơi trẻ em và lên lâu đài trẻ em trò thì đã quên mất Trình Truật. Cậu chạy nhanh nhấn cái nút, âm nhạc tươi vang lên, cậu tức càng vui vẻ. Con nước, cầu trượt nước, bập hồ bóng đại dương..., mỗi trò một lần, chơi một cách vui

Trình Bạch Truật chờ ở bên thấy Đô Đô cười rỡ không nhịn được lấy thoại ra chụp ảnh. năng chụp ảnh của chỉ giới hạn ở việc lấy thoại ra, mở ứng dụng máy và bấm nút chụp. Hắn biết nhiệt độ màu, độ nhạy chế độ lấy nét... là Nhưng dù vậy, nhìn Đô trong album, hắn thấy mình chụp ảnh đẹp. mẫu đứng phía sau hắn thấy những bức ảnh vẻ mặt tả. Thôi bỏ đi, miễn là Trình vui là

Đô Đô cứ chơi như vậy một tiếng, chạy chơi mức đầu ướt đẫm mồ bên trong. Còn Trình Truật thu hoạch một thoại đầy ảnh bên ngoài. Bây hắn mới có thể hiểu tại những người mới làm cha lại thích đăng ảnh con mình nhóm bạn bè. Tất nhiên, khác với những người Hắn chỉ yên lặng thức, tiện thể quấy rầy Tân Mão và Hàn Dĩ

Hàn Dĩ Quân nhanh chóng trả Đúng lúc hôm nay không cần tăng ca. Y địa chỉ thì chỉ bệnh viện hai ba xe, nên đã hẹn cùng nhau ăn tối. Vào giờ cao điểm, khi biết rõ tình trạng tắc giao thông ở Bắc Kinh, Dĩ Quân vẫn đạp xe công cộng đơn giản khu đô thị phức lớn. Chỉ mất khoảng mười coi như tập thể dục.

Vừa bước vào khu vui chơi em, vóc dáng của Bạch Truật đặc biệt nổi Bản thân Trình Bạch cũng không cảm thấy, nghĩ mình là người bình thường. giữa một nhóm phụ huynh, hắn phong cảnh đẹp nhất. Nhiều nữ lén nhìn hắn, thậm chí chụp lén. Hắn hoàn toàn biết, tiếp tục cầm thoại chụp ảnh Đô hồn nhiên không biết đã giờ tan làm, nơi này trở nên náo nhiệt. Hàn Dĩ người cao chân dài, bước hai đã đi đến chỗ Bạch Truật, giúp hắn ống kính của những người Gần đây Trình Bạch Truật vẫn ở trong cơn bão dư nên vẫn khiêm tốn chút.

Hàn Dĩ Quân vừa thấy ảnh Bạch Truật chụp cũng nói nên lời. Y khác bảo mẫu do dự nói nên lời, thẳng: "Đây là ảnh cậu chụp Đô hả?"

Trình Bạch Truật hỏi: "Đúng vậy, đẹp à?"

Hàn Dĩ Quân lấy điện thoại Trình Bạch Truật. Giỏi điện thoại hàng đầu của thương hiệu nào đó từ năm ngoái đã Trình Bạch Truật sử dụng như thoại của một ông già. Hàn Quân từng tham gia một câu lạc bộ vào thời gian rỗi khi còn học đại nhiếp ảnh là một những sở thích của Sau khi về nước, bởi bận rộn với công việc không có thời gian đụng vào ảnh, nhưng y vẫn nhớ những số đơn giản. Hàn Quân chỉ cần điều tiêu cự và nhiệt độ đơn giản, sau đó bắt đầu hình giúp Trình Bạch Truật. thuật chụp ảnh của Dĩ Quân rất tốt. Đô Đô mỗi bức ảnh đều tràn đầy sống, vui vẻ như sắp tràn khỏi màn hình.

Trình Bạch Truật nhìn ảnh rồi thầm: Hình như quả tốt hơn ảnh của mình

Đúng lúc Đô Đô cũng chơi và đói bụng, chạy ngoài muốn Trình Bạch Truật Trình Bạch Truật ôm Đô cùng Hàn lên lầu. Đã đến đây rồi, thể để Đô Đô đi về này. Hiện tại ngoài đường xe nghiêm trọng, ngay cả xe trị giá hàng tỷ đồng phải ngoan ngoãn xếp

Hàn Dĩ Quân đi chậm lại bước, thỉnh thoảng chụp hai người, xem như để mãn cơn nghiện chụp của mình. Trình Bạch Đô Đô là chủ đề ảnh rất tốt. Trình Bạch Truật cao chân dài, đẹp trai tú. Đô Đô lanh lợi ngoan ngây thơ dễ thương, vừa làm dịu đi một góc cạnh sắc nét Trình Bạch Truật. Sự tương này cho thấy sự co mạnh mẽ trong bức ảnh.

Suy xét đến sự tồn tại Đô Đô, hai người chọn một nhà hàng lẩu Đông. Trình Bạch Truật Đô Đô và Hàn Quân ngồi một bàn, bảo mẫu tài xế ngồi một bàn khác cho hai người không được nhiên. Đô Đô ngồi trên ghế em, vui vẻ ăn cháo nạc do Trình Bạch gọi riêng. Cháo được trong nồi đất, ngọt nhẹ, nhừ, nhạt và dễ tiêu rất phù hợp với độ tuổi Đô Đô.

Hàn Dĩ Quân nhìn Trình Bạch đang lột vỏ tôm Đô Đô và hỏi: "Sắp cậu có dự định không?"

Hiển nhiên Hàn Dĩ Quân cũng chuyện Trình Bạch Truật ép đi nghỉ phép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=99]

Trình Bạch Truật đặt tôm đã vỏ vào chén của Đô, dặn cậu bé ăn từ, đừng để mắc Sau khi lau tay, bình tĩnh nói: "Không vội, độ biến chỉ kéo dài hai ngày. lẽ thứ hai tuần sau đi làm lại."

Hàn Dĩ Quân nhíu mày hỏi: chắc chứ? Tôi thấy phổ biến trên mạng vẫn tăng. Bây giờ lại cậu giả vờ để xê." Càng ngày càng hỗn loạn, thứ chuyện để nói.

"Đúng vậy, tôi đã giao những trên mạng cho Tần để họ giúp tôi xử Trình Bạch Truật nói: cũng biết tôi không lĩnh vực này, cũng không cần chuyển đổi những độ phổ biến Tôi chỉ cần làm một quèn là được."

"Sao cậu không suy xét mở tài khoản Weibo đi, vậy những người khác cũng không đến làm phiền

Trình Bạch Truật sửng sốt: "Tôi tài khoản Weibo thì họ sẽ không làm phiền à?"

Hàn Dĩ Quân không biết nhiều Weibo và lĩnh vực luận, nên y nói một không chắc chắn: "Có vậy?"

Trình Bạch Truật ghi nhớ việc định trở về hỏi phụ tránh xã giao. Sau hai người bắt đầu chuyện về đủ thứ dần dần hai người giống như đây, như thể họ chưa từng ra.

Trong lúc nói chuyện, Hàn Dĩ dường như nhớ ra gì đó và nói: "Tôi tôi biết bệnh viện tôi và bệnh viện cậu đang làm trò gì rồi."

"Hả?" Lúc đầu khi hắn và Dĩ Quân chỉ gặp vài lần lại bị tuyên đến cả Bắc Kinh biết rằng hai người đã thân nhau ngay từ cái đầu tiên, chỉ thiếu ngủ chung giường. Khi đó hắn còn rằng bệnh viện có thể có hoạch gì đó, chẳng qua Hàn Dĩ Quân biết. Đã qua lâu vậy mà không có động cả, hắn gần như quên mất. Bây giờ vẫn còn sau à?

Sắc mặt Hàn Dĩ Quân hơi quái: "Cậu không phải bị kêu đi ghim kim

Trình Bạch Truật suy nghĩ một mới tìm được ký trong một góc. Đại khái hắn bị kêu đi huyệt Hợp Cốc, vừa cảm giác đắc khí đã dừng Có liên quan đến chuyện này

Hàn Dĩ Quân nói: "Luận văn qua. Hai ngày nữa sẽ biết. Tôi chỉ nói với cậu một tiếng, tìm thấy huyệt vị

"???"

Tay cầm vá của Trình Bạch run lên, cái vá vào nồi canh, bắn ra ít nước.

Chẳng trách Trình Bạch Truật hơi nhiên. Đời trước hắn từng suy xét đến kinh và huyệt vị ở Đến đời này, hắn tục bị người khác hỏi kinh và huyệt vị ở đâu. Tại sau khi giải phẫu và tích cơ thể người đến tận độ tế bào và ADN không tìm thấy kinh và huyệt vị.

Vào cuối thế kỷ trước, một khoa học y học H tuyên bố rằng ông tìm thấy kinh lạc cơ thể con người, này đã gây chấn động khắp giới. Lúc đó giới Y học truyền Hoa Hạ cũng gây sự náo động, trong lòng rối chua xót, đồ nhà mình mình không tìm được, lại để cho một nước ngoài tìm thấy. Trong môi trường xã hội tương khép kín, Y học cổ truyền cử một số đại diện để nước H. Sau đó được thông báo rằng là giả? Gian lận học đến mức này? Sự việc này thúc bằng việc nhà khoa y học nhảy lầu tử.

Y học cổ truyền Hoa Hạ khỏi cảm thấy hơi mắn khi không tìm thấy lạc và huyệt vị, họ vẫn tiếp tục rắm. Bởi vì sau sự việc tiếng nói nghi ngờ về Y cổ truyền càng lúc càng đã từng là ngòi nổ bãi bỏ bác sĩ và thuốc.

Trình Bạch Truật hít một vài thật sâu, kìm nén nghĩ của mình và vững múc canh cho Đô Đô Đô không hiểu sức nặng trong lời nói của Dĩ Quân nên bưng chén ăn cách ngon lành. Trình Bạch lấy giấu lau khóe miệng của Đô và hỏi: "Có phải không?"

Hàn Dĩ Quân gật đầu: "Theo tôi biết thì chỉ một số huyệt vị, vẫn hoàn chỉnh."

Trình Bạch Truật quyết định chú đến việc công bố văn trong hai ngày tới. văn là đặc trưng thời đại này mới tất cả các nhà nghiên cứu thuật đều công bố kết quả cứu và ý tưởng học của họ trên các tạp chí luận văn, thu hút các nghiệp đến học hỏi nghiên cứu, cùng không tiến bộ. Hoàn toàn khác hoàn cảnh bảo thủ ở trước, Trình Bạch Truật cảm thấy mới lạ vừa thú vị.

Đối với việc nghiên cứu Y cổ truyền, phương hướng y học và khoa học đại là tìm ra lạc và huyệt vị. như bài luận văn trên tạp quốc tế <Báo cáo khoa học> năm trước, viết rõ đã hiện có một đường siêu cao chất lỏng di chuyển, rất với kinh lạc của học cổ truyền. Sau người ta phát hiện ra tồn tại của các huyệt tương đối cụ thể, cung cấp sở cho giải phẫu thần kinh đạo hiện đại. Sự tại của kinh lạc thời vẫn chưa được tìm nhưng kinh Bàng Quang trùng hợp rất nhiều đường bề mặt của lý thuyết mô trong <Giải phẫu chức năng>. Trên nước có rất nhiều bác cứu cũng đã đóng góp công và đề xuất của nhiều lần chứng minh tác dụng châm cứu đối với loại bệnh. Ít nhất thì có nghìn trường hợp phơi bày ra vậy, cũng không thể nói là lệch cá nhân.

Hắn tự cảm thấy mình không là hạt giống tốt nghiên cứu học thuật. Hắn sự khó khăn khi các bài luận văn các quy tắc bất thành văn giới học thuật hiện tại, còn bằng chữa bệnh trong lâm

Buổi gặp mặt bạn bè lần rất thành công. Sau tối, Trình Bạch Truật tiếp ôm Đô Đô và Dĩ Quân đi dạo cho tiêu cơm. Đến 7 giờ Đô Đô hơi buồn ngủ. Trình Truật cũng không ép buộc. khi tiễn Đô Đô và bảo ra xe, hắn gửi tin cho Tần Văn Long Ngô Vân, bảo họ tin cho hắn sau khi Đô về đến nhà. Vụ nạn trước khi Đô Đô được tuổi đã làm cho mọi người lo lắng về tung sự an toàn cậu bé. Tần Văn Long Ngô Vân như vậy, Trình Bạch cũng vậy.

* * *

Sau khi chia tay, Trình Bạch tranh thủ còn sớm xem các tạp chí và văn y học gần Luận văn về Y cổ truyền tương đối ít, phần đều là Tây y, nên Trình Truật cũng chỉ xem sơ lẽ đã biết được điều đó nên Trình Bạch Truật thấy mình đang bị tò mò dữ dội.

Cho đến một tuần sau, Trình Truật tìm thấy bài văn mình đang tìm trong cuốn tạp chí y Trình Bạch Truật nhìn qua rồi trực tiếp gọi điện ông nội.

"Bạch Truật, có chuyện gì vậy?" nội Trình vẫn luôn thấy có phải mình dạy Trình Bạch Truật nhiều, đến Trình Bạch Truật mức trưởng thành, thiếu đi sự bát và tinh thần phấn chấn người trẻ tuổi hay không. chí Trình Bạch Truật cũng có thói quen giống người già. dụ như thích gọi thoại. Người trẻ tuổi phải thích nhắn tin trên hơn sao?

Trình Bạch Truật vừa mở miệng đi thẳng vào vấn "Ông nội, đã tìm được vị rồi."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận