Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 64 / 100  ·  64%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 64: Lưu luyến
06/09/2026 15:19· 2,629 từ

Sau khi tan làm, trợ đã có thể mở hoàn toàn, vui mừng kính trọng mời Trình Bạch và Hàn Dĩ Quân lên xe mẫu, vào giờ cao điểm chỉ thể rẽ trái rẽ phải đi vòng, trước sáu giờ đã đến sạn.

Sau khi đưa hai người phòng riêng, trợ lý ra vào phòng riêng cạnh. Hôm nay Tần Văn mở tiệc chiêu đãi Trình Bạch tổ thư ký bọn họ cũng tiện đi theo hoạt động tập ăn cơm. Ngay khi bước vào riêng, trợ lý đã các trợ lý khác vây nói hắn đã bắt kịp gian, dự án đã kết thúc, thể xin nghỉ phép. Nếu một tuần trước thì không định có thể phê cho nghỉ phép.

Trợ lý nói: "Tôi không xin nghỉ nữa. Mắt đã khỏe rồi!"

"Cái gì? Ai đã trị cho cậu?"

Trợ lý nói: "Đó là có bác sĩ Trình!"

"Bác sĩ Trình?"

Một người hỏi một người lời, giống như vai cười và vai hỗ kẻ xướng người họa. Trợ hưởng thụ hình ảnh được mọi vây quanh, chậm rãi nói ra thành tựu vĩ đại của bác Trình.

Ban đầu từ dũng cảm với kẻ bắt cóc, ngoan giải cứu cậu Sau đó cậu cả nhà Ngô quỳ xuống đất tìm bác trị bệnh, chửi nhau với tiến vừa mới du học về, kế nữa là vỗ bàn và thách với tân binh phục chức năng. Trợ lý kể động như thật, những người cũng say sưa lắng nghe.

Một nữ trợ lý thốt ‘chao ôi’ cảm thán nhiên. Cô nói: "Đây thực là nam chính của đình, cũng quá kịch tính rồi!"

Trợ lý cảm thán: "Không sao, tôi đã tính phẫu thuật. Vậy mà chích máu đơn giản đã quyết. Tổng cộng chi phí chưa 100 tệ." Nghĩ lại trước đó kiểm tra và kê thuốc, trước tổng cộng chi bốn con số như vô ích. So với, trước đó nhà họ Ngô đã chi không tám con số cho hai đội y tế, nói đâu cho lần trước đội ngũ của mới xin quỹ nghiên năm triệu tệ. Đông y bác sĩ Trình thực sự là ngon giá rẻ.

Những người khác nhìn mí của trợ lý, nghiên cẩn thận, quả thực có sưng đỏ như buổi đã tiến gần đến giai đoạn phục hồi sau cắt mắt hai

Trợ lý: Tôi cũng không cắt mắt hai mí, sử dụng phép so này.

Tuy nhiên, một trợ lý đó hơi do dự, hỏi: "Anh cảm thấy độ của bác sĩ Trình nào?" Nghe nói Trình Bạch Truật chỉ là một thanh niên hai mấy tuổi, trình độ y thuật nào, bác sĩ không xem y thì xem cái gì?

Trợ lý trả lời: "Lẹo của tôi có lẽ vấn đề nhỏ, nhưng người hẳn là biết được hình năm ngoái của cậu cả thế nào." Trong thời gian đó, trí của Tần Văn Long hoàn không đặt lên công việc, những trợ lý như họ mỗi ngày đều lo về việc không có người kế. Nói một câu khó nghe, họ đã sẵn sàng để tin phát tang: "Bệnh viện đội ngũ y tế chính nhà họ Tần thành đều là hàng đầu, nhưng đội hàng đầu này đã kết án hình cậu cả. Cuối cùng cả đã được bác sĩ Trình cứu và trị khỏi. Bây giờ có thể chạy nhảy, thể gọi ba mẹ."

Tháng trước, nhà họ Tần phát phúc lợi cho viên. Mặc dù không nhưng mỗi người có một mua hàng trị giá 1000 tệ thương hiệu dưới cờ của Tần ai không cần có thể lấy mặt. Sau đó, họ lợi dụng trạng của Tần Văn tốt để hỏi lý do, biết được cậu cả năm sắp bị Diêm vương gia đón đã có thể nói chuyện. bất ngờ lúc đó vẫn ràng, bây giờ sánh với nhân vật khác chuyện xưa thì sự ngạc nhiên lòng càng sâu hơn.

Quả thực, bọn họ đều phải người trong ngành tế, nhưng họ có nhận thức về mức độ trọng của căn bệnh. Nghĩ lại, họ Tần mời bác sĩ nào không được, lại nhất quyết phải một bác sĩ trẻ đến khám không phải vì bác người ta có tài năng thể vì cái

Sắc mặt của trợ lý dao động, cuối cùng quyết định. Chỉ là giờ thuộc về thời gian động tập thể, không khí vui cậu vẫn nên hỏi riêng đi. thế, tiếng cười trong phòng riêng càng vang dội, cùng trải qua buổi tối vui vẻ.

* * *

Mà bên phòng riêng chính có nhiều người, ngoại Trình Bạch Truật và Dĩ Quân, cũng chỉ chồng Tần Văn Long, Ngô Vân, Gia Đức và Đô Đô có tự mình ngồi vững tự chủ uống nhưng còn chưa thích nói

Biết Trình Bạch Truật không rượu, Tần Văn Long thân rót trà cho Bạch Truật và Hàn Y nghiêm túc nói: "Bác sĩ Đô Đô nhờ có bác. Nếu phải có bác thì Đô Đô sợ là... sợ là không giống bây giờ."

Đô Đô nghiêng đầu, cậu nhỏ, không hiểu được sao không có Truật thì mình không giống như giờ. Nhưng cậu biết nhân vật trong bữa cơm này không phải mình. Mẹ cũng đã nói với nếu bữa cơm hôm nay mời lợi thì sau này có thể gọi Truật Truật cha nuôi. Cha nuôi gì? Cậu vẫn không biết, nhưng đó không ngăn cản cậu rằng sau hôm nay, Truật sẽ là người thân nhất với cậu.

Truật Truật tốt như vậy là người thân thiết với cậu, nhưng mà nuôi không thể ăn!

Trình Bạch Truật nhìn Đô trong lòng cũng cảm Gần một năm, cậu đã trưởng thành đến trạng như vậy. Với tư cách là chủ trị của cậu bé, vừa tự hào vừa hạnh phúc. Bạch Truật nói: "Đô Đô duyên, cả nhà cũng tin tưởng tôi, mới thể sáng tạo ra kỳ này."

Tần Văn Long khẽ mỉm và nói: "Nếu bác Trình và Đô Đô tôi có duyên, không bằng càng thêm thân, nhận nó làm nuôi. Tôi đã mời thầy xem tốt, ngày kia là ngày tốt. đã sắp xếp ở nhà xong, bác sĩ Trình đừng chối." Đây là lời mời thức, Tần Văn Long còn đối để ý. Trước tiên để Vân ra trận trước, sau để Ngô Gia Đức quét hình, còn để trợ cổ vũ, hoàn toàn làm Trình Bạch Truật biết sự kiên của y không phải là một đùa vui thuận miệng.

Trong lòng đã có quyết nhưng Trình Bạch Truật muốn hỏi: "Tôi chỉ một bác sĩ quèn. Ngài chắc cho Đô Đô nhận tôi cha nuôi không? Một khi mối hệ được hình thành thì sau không thể đổi ý."

Tần Văn Long trịnh trọng nhà họ Tần lên "Đúng vậy, tôi, Tần Long, nhà họ Tần sẽ hối hận. Sau này Đô Đô giao cho bác. Bác chính là của nó. Bác làm gì chúng tuyệt đối sẽ không can thiệp đến."

Ngô Vân cũng nói: "Đúng tôi, Ngô Vân cũng hối hận. Bác cho Đô sự sống mới vọng. Sau này bác chính là cha khác của Đô Đô. Tương Đô Đô có ý định đổi thì chúng tôi làm ba mẹ đánh gãy chân nó

Ngô Gia Đức không hề nhiên trước những lời chị gái mình, cũng "Mặc dù tôi còn nhỏ, cũng giống như ngay từ đầu mời bác điều trị cho Đô xác định là bác thì cũng có bác."

Ngô Gia Đức đẩy Đô Đô Đô lập tức xuống ghế, chạy đến cạnh Trình Bạch Truật, ôm Trình Bạch Truật và la lớn: Truật, cha!"

Trình Bạch Truật chạm vào đầu của Đô Đô, tóc đen hoàn toàn với mái tóc vàng khô ngoái, cười nói: "Đô Đô lại thêm từ mới."

Thấy vậy, Hàn Dĩ Quân "Đô Đô là một ngoan. Bạch Truật nỡ từ chối cậu bé."

Tần Văn Long có thể ý của Hàn Dĩ Trình Bạch Truật đồng là vì Đô Đô, phải nhà họ Tần và nhà Ngô. Tần Văn Long thầm buồn trong lòng: Người khác gặp phải chuyện này đã sớm nhào đến lên, ở đâu giống Trình Bạch Truật sợ muốn tránh chứ? Có lẽ đó sự cao quý của người làm tác văn hóa, hoặc có là đạo đức nghề nghiệp một bác sĩ. Tần Long càng thêm xác định Bạch Truật là người đáng tin Nếu tương lai y thực sự ra chuyện gì thì y rất yên tâm khi giao Đô cho Trình Bạch Truật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=64]

"Bác sĩ Trình, tôi lớn cậu hai tuổi. Cậu tôi một tiếng anh không sao." Suy xét đến lai càng thân thiết, cứ gọi hiệu tôn kính cũng không phù chỉ có thể dùng xưng hô hàng. Nhưng điều này không Tần Văn Long thấy rằng những cố gắng Trình Bạch Truật đều dĩ nhiên, sau này nghi thức lễ tết rất cần thiết. đây còn kiêng kỵ quy của bệnh viện để bị coi là hối lộ sĩ, nhưng sau này chính là em, giữa anh em qua lại không xem như là bao xì.

Trình Bạch Truật cười và đầu, nhưng không thuận leo lên.

Bỏ qua chủ đề này, người bắt đầu ăn chủ và khách đều mừng.

Sau khi kết thúc bữa Trình Bạch Truật và Quân rời đi Tần Văn Long còn muốn xe cho hai người nhưng Trình Truật và Hàn Dĩ Quân đều chối, chỉ nói có chút chuyện tâm sự một chút. Tần Văn tinh tế mà từ quay lại sắp xếp xe mấy trợ lý đang say xong rồi y chở vợ con em vợ về nhà.

Tần Văn Long nói với Đô: "Đô Đô, sau thêm một người con có vui không?"

Đô Đô phớt lờ ông Gần đây Tần Văn hơi quá phấn khích, có việc gì cứ thích chọc Đô Đô. Đô Đô cũng bị cảm động bởi tình cha này mà chỉ cảm thấy phiền, đầu bóp gói thuốc đuổi muỗi Trình Bạch Truật tặng. hơi tò mò bên trong loại thuốc Bắc nào, nhưng Truật không chịu nói cho cậu, rằng cậu lớn chút nữa biết chữ thì mới nói. Đô buồn rầu, biết đó là một chuyện rất Tại sao bây giờ không thể chứ?

Ngô Gia Đức tò mò Đô Đô và hỏi: Đô, con có biết túi thơm này có loại Bắc gì không?" Những con muỗi gần túi thơm này còn choáng giống như say rượu, Ngô Gia chưa từng gặp qua thứ thú như vậy.

Đô Đô ôm túi thơm buông tay, trả lời: con, của con!"

Ngô Gia Đức buồn bực má mũm mĩm của Đô: "Nhóc vô ơn. là cậu của con, một túi thơm cũng tiếc rẻ sao?"

"Truật Truật, của con. Thơm của con."

Ngô Vân nói: "Nó muốn là, cái túi thơm bác sĩ Trình thuộc về Đô Đô, không có thể lấy đi."

Thấy Đô Đô tiếp tục mê túi thơm, Ngô Đức hỏi: "Đô Đô vẻ hứng thú với Đông Lỡ như sau này Đô Đô bác sĩ Trình học Đông y. chị nỡ sao?"

"Có gì mà không nỡ, không phải là không gặp lại nhau nữa." Vân nghĩ rất thoáng. Cho tương lai Đô Đô chỉ là tử bột, chỉ biết ăn chơi lạc thì cô cũng có thể thoáng. Đời này chỉ cần Đô khỏe mạnh bình an, thứ khác đều là vô

Ngô Gia Đức nhìn chị sau đó nhìn anh không nói nữa.

* * *

Trình Bạch Truật và Hàn Quân đi bộ trên hè. Bắc Kinh lúc chín giờ tối vẫn còn rực, sáng giống như ban ngày.

"Tôi đã nộp đơn xin phép. Đại khái tuần phải trở về đi

"Ha ha, được, sau này có thể là bác Hàn bận rộn, muốn anh e rằng phải đặt hẹn trước."

Hàn Dĩ Quân cười khẽ: vậy, cậu phải đặt nhiều đấy, chấp thuận không còn tùy thuộc vào trình của tôi."

"Tôi đã từng nghĩ rằng sẽ liều mạng với y, tìm kiếm cái là khoa học của anh."

"Tôi cũng nghĩ như vậy." Dĩ Quân thở dài nói: "Chẳng qua tôi chỉ là một người bình Đây không phải là điều tôi thể làm được. Hiện tại năng của tôi hạn chế, tôi cần tiên cải thiện kỹ năng của Trong tương lai, nếu có nhiều khả năng hơn nhiên sẽ tiếp tục nghiên Đông y."

"Hoan nghênh, Đông y của tôi cần những hạt tốt có tinh thần học như anh."

Hai người vừa đi vừa chuyện đến tận cửa Y học cổ truyền. chia tay, Hàn Dĩ Quân với Trình Bạch Truật: "Cậu không phải lo lắng cho tôi. Tôi yếu ớt như vậy, tự sát sự lựa chọn của kẻ hèn

"Tôi chưa từng nghi ngờ Tôi mượn hai câu Cao Thích tặng cho - Mạc sầu tiền lộ tri kỷ, thiên hạ thuỳ nhân thức quân."

(Dịch thơ: Chớ buồn vì đường phía trước không bạn tri kỷ, khắp thiên hạ này có ai không biết anh.)

"Tôi cũng tặng lại cho hai câu này. Trình Truật, cậu là một sĩ giỏi. Cậu không cần có gánh nặng suy nghĩ quá suy nghĩ quá nhiều sẽ chỉ tay chân cậu."

Hai người cuối cùng nhẹ ôm nhau. Đây là phúc với bạn bè, là người tài biết quý nhau.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận