Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 100  ·  27%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 27: Quyết định
25/08/2026 02:39· 2,522 từ

"Cậu vui mừng quá sớm rồi."

Cái gì? Ngô Gia Đức lập trở nên căng thẳng, không phải Đô rõ ràng đã khá hơn nhiều sao? Sắc mặt đã vàng hơn, mắt sáng lên, tần tái phát động kinh trú cũng giảm xuống.

Trình Bạch Truật trấn an Ngô Đức, giải thích: "Đây chỉ thời. Nếu tiếp theo tỳ vị Đô Đô không được bổ đàm thấp lại tụ tập lần thì bệnh động kinh sẽ nghiêm trọng thêm lần

Cho dù các triệu chứng động được kiểm soát, cũng không phải thứ đã ổn. Đô Đô là nhỏ, còn là trẻ nhỏ tăng trưởng và phát triển. Thằng đã chậm phát triển năm, chậm phát triển chiều và cân nặng, chậm phát vận động, trí tuệ cũng phát triển, cũng không thể mặc kệ như vậy. Rồi sau thúc đẩy tăng trưởng và phát Trình Bạch Truật tạm thời ý tưởng rõ Chỉ cần tăng cường vị? Thận chịu trách nhiệm cho sự phát triển sinh Đô Đô bị bệnh lâu như bẩm sinh nền tảng đã bị hại từ lâu. Lúc này mới đến cậu bé tiêu hao mức, không có khả năng phát sức mạnh của mình sự phát triển. Chỉ tăng cường gan thận? Thuốc bổ gan thận phần lớn có chất một khi tỳ vị bị tắc tổn thương lần nữa, bệnh kinh có thể quay lại.

Trình Bạch Truật không nói ra lời này, định trở về suy kỹ về tình huống của Đô Bây giờ nói ra chỉ tăng thêm rắc rối. Tạm thời lo lắng xuống, phương điều trị của Đô Đô giai đoạn này là rất chắn. Đó là kiện tỳ đàm.

Ngô Gia Đức không biết những khoăn của Trình Bạch Truật, liên nói rằng mình sẽ cho Đô uống thuốc đều. Cậu ta lắng mình sẽ không nhớ hết, đặc biệt bảo trợ mở điện thoại ra ghi mời Trình Bạch Truật lặp cách sắc thuốc Bắc và điều cần chú ý một nữa. Sau đó, trợ lý nhớ những hạng mục chú ý vừa xem trên Baidu, lại hỏi: hỏi trong chế độ uống có cần chú không?"

"Không thể ăn đồ lạnh." Ăn đồ lạnh rất dễ làm tổn tỳ dương. Người bình thường không để ý như vậy, nhưng thể của Đô Đô đã vỡ sửa chữa và bổ đều không kịp, không thể thêm tổn thất từ thế bên ngoài.

"Không thể ăn đường tinh luyện tạo." Sau khi suy nghĩ, không hai người khó hiểu, Trình Bạch còn nêu ví dụ: "Mật đường đỏ, đường mạch nha, vân trong tự nhiên thì thể. Nhưng đường tinh luyện đồ uống và đồ ăn thì không được." Hầu hết loại đường trong tự nhiên dễ tiêu hóa và hấp thụ, chí trong một số lượng nhất còn bổ tỳ vị. Nhưng tinh luyện trong sản công nghiệp lại cực khó tiêu hóa, dễ làm gánh nặng cho tỳ vị, cho đàm thấp nặng thêm. Đây là nguyên nhân gây ra béo do ăn đồ ngọt.

Ngô Gia Đức và trợ lý đầu liên tục. Ngô Gia Đức đến trước đây mình từng mua ngọt đút cho Đô Đô còn tưởng rằng sau khi uống có thể làm cho ngọt miệng, ước gì mình hai cái tát. Trợ còn hỏi tiếp: "Xin hỏi tái khám tiếp theo là nào?"

"Tình huống của Đô Đô đặc mấy ngày nay tôi sẽ không Chiều mai 2 giờ 30, các cứ đến phòng khám tìm

Ngay khi ba người vừa rời Trình Bạch Truật đã nói với Văn Phong đến dò hỏi rằng: mai anh tự về Quảng đi. Bệnh nhi mới đến hơi giải quyết, mấy ngày tới tôi phải tăng ca."

Giả Văn Phong gật đầu tỏ đã hiểu. Đứa trẻ càng nhỏ bệnh càng rắc rối, tương tự nhà cũng sẽ càng cực Cũng may nhìn hai lớn một vừa rời đi, sắc vui mừng, không có âu, có lẽ hiệu quả trị rất tốt. Sau khi Văn Phong bày tỏ chúc và vất vả với Trình Bạch thì tan làm về nhà thu hành lý. Trình Bạch Truật lời chúc phúc của phương, nghĩ thầm: Lần không thể về nhà nghỉ cũng là chuyện không có nào khác, gia đình cũng sẽ được. Trước Tết Trung thu một phòng khám cũng không có bệnh Sau khi Trình Bạch Truật thực tập sinh đi, bản thân thu dọn rồi tan

* * *

Trợ lý mang theo một túi thuốc Bắc, một tay cầm điện xem những điều cần chú ý, theo Ngô Gia Đức về họ Tần. Trên đường đi trợ đã nói sơ qua hình với Tần Văn Long. Văn Long trả lời rằng sẽ chạy về nhà, đến đó lại báo cáo chi

Tài xế kiên định đỗ xe mẫu trước cửa biệt thự, sau đợi người xuống hết xe rồi xe vào nhà xe. Nhìn khách cách đó không xa, Ngô Đức ôm Đô Đô, sâu một hơi, đi vào Không ngoài dự đoán, Tần Long và Ngô Vân đang ngay ngắn trên sô pha. nhận được tin tức từ trợ Tần Văn Long đã vội công ty về nhà, xoa nói với Ngô "Tình hình của Đô hôm nay đã cải thiện nhiều, đợi lát nữa trợ về sẽ nói chi tiết."

Ngô Vân vẻ mặt buồn bã, bụng bầu vẫn còn phẳng của gật đầu. Cô chỉ cảm thấy đang lừa cô, đã cải rất nhiều? Chỉ mới một buổi Đô Đô có thể thiện được bao nhiêu chứ?

Ngô Gia Đức ôm Đô Đô đối diện với Tần Văn Long Ngô Vân, nhẹ nhàng cởi khăn bên ngoài Đô Đô, để cơ thể Đô Đô trước mặt gái và anh rể, với họ: "Anh chị nhìn Đông y thực sự rất kỳ. Đô Đô chỉ đi lần đã khá hơn nhiều." khi bình tĩnh lại, Ngô Gia cũng biết rằng mình đã hành bốc đồng khi ôm Đô không xin phép, cậu ta không hối Nếu không phải vì hành bốc đồng này, ai biết gặp được cọng rơm cứu mạng Đô chứ.

Hai vợ chồng nhìn Đô Đô, sốt khi phát hiện Ngô Gia trợ lý thực sự không dối. Buổi sáng, trước khi Văn Long đến công ty giải công việc còn ở giường bệnh của Đô Đô. đó sắc mặt của Đô vàng như nến, tinh thần oải, ánh mắt tối tăm, ứng chậm chạp với lời nói y và Ngô Gia Đức, thậm là không có phản ứng. biết đó là mang buồn ngủ do chống động kinh gây ra, Tần Văn Long chỉ cảm tuyệt vọng vô tận. Bác sĩ Đô Đô không thể khỏe hơn để bảo vệ Đô Đô. và Ngô Vân mới thảo sinh thêm một đứa. Ngô Gia là cậu thì thế Tương lai Ngô Gia phải kết hôn rồi sinh con, sao còn có thời gian lo Đô Đô?

Mà bây giờ?

Đô Đô vẫn gầy nhỏ như nhưng sắc mặt không còn lộ tình trạng bệnh vàng như nến, xỉn màu do suy dinh và tái nhợt hơn rất nhiều. quan trọng nhất là thần của Đô Đô. Đôi của Đô Đô hiện tại hoạt lên, trạng thái tinh không thể nói là đầy nhưng sống lại. Đúng vậy, cả Đô Đô sống lại, không còn hồn và uể oải ỉu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=27]

Ngô Gia Đức lấy ra sợi chuyền ngọc Quan Âm đã được ra khỏi cổ từ lâu, lắc nó trước mặt Đô Đô. lẽ cảm thấy hứng thú với vật có thể chuyển Đô Đô vươn tay muốn lấy ngọc Quan Âm. Nhưng Gia Đức chơi xấu, không Đô Đô bắt được nó Đô Đô dường như hơi tức hừ hừ hai tiếng. Ngô Gia mới vội vàng nhét ngọc Âm vào trong tay Đô, có được đồ thể chuyển động, Đô cảm thấy hài lòng mà trong vòng tay của Ngô Gia thỉnh thoảng quơ nắm tay của

Sự tương tác này cực kỳ biến với trẻ em bình thường, cho Tần Văn Long và Ngô nhìn ngẩn người. Hốc mắt Ngô Vân chậm rãi chứa đầy mắt, dựa vào vai Văn Long che miệng khóc nở. Cô cũng không dám quá lớn tiếng, lo lắng rầy đến Đô Đô. Tần Long ôm bả vai Ngô Vân, lâu không nói nên lời, thực Đô Đô thực sự được rồi!

Một lúc sau, hai người bình lại, Tần Văn Long ôm lấy Đô từ trong vòng tay của vợ, đôi tay hơi run nhưng vững như bàn đá. Ngô hiện đang mang thai, Văn Long cũng không dám cho Ngô Vân mệt mỏi, Vân cũng hiểu được sự sóc của chồng. Hai người vào nhau, im lặng nhìn Đô Cho dù Đô Đô ‘a’ nhẹ tiếng đều có thể làm hai người vui mừng buổi.

Không quan tâm đến việc ăn Tần Văn Long và Ngô Vân ôm Đô Đô như vậy, bắt nghe Ngô Gia Đức kể trải nghiệm khám bệnh ly kỳ trắc trở ngày hôm Trợ lý đã giao thuốc cho bảo mẫu, sau khi dò những việc cần chú tiếp theo không ngừng bổ cho Ngô Gia Đức, để cho chồng Tần Văn Long có thể được tình hình vào buổi

Nghe xong cũng đã trôi qua tiếng, mắt Ngô Vân đỏ hoe: ngờ bác sĩ cứu Đô Đô trước không chỉ cẩn thận, y thuật còn cao siêu tài như vậy."

Tần Văn Long cũng động lòng, khi thấy đã bảy giờ thì phòng bếp hâm nóng thức ăn nhanh chóng ăn cơm tối Ngoại trừ y và trợ lý bà bầu và trẻ không thể chịu được cơn

Sau bữa tối, Ngô Gia Đức tục cùng Ngô Vân vui vẻ nghiên cứu phản ứng của Đô Còn Tần Văn Long gọi lý vào phòng làm việc. Lúc lời kể của trợ không xen lẫn tình cảm liệt bằng Ngô Gia Đức, chí còn có thể bắt giọng điệu câu nói trong đối thoại của Lâm Trí và Bạch Truật.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Văn Long hỏi: "Nếu như mời Trình làm bác sĩ tư cho Đô Đô..."

Trợ lý lập tức trả lời: Trình sẽ không đồng ý. ấy rất hài lòng với công hiện tại của mình. So tiền tài, bác ấy dường như tâm nhiều hơn đến cải thiện y thuật của Ánh mắt xem người của lý rất chính xác. Ngô Đức ép buộc như vậy, là bác sĩ khác đã sớm mặt không nhận người, Trình Bạch có thể đồng ý thực do nể mặt Đô, tấm lòng chân của bác sĩ.

"Được rồi, cậu chuẩn bị một quà tặng, ngày mai tôi sẽ mình đến bệnh viện."

Trợ lý gật đầu đồng ý rời khỏi phòng làm việc. Hắn nghĩ nên chuẩn bị những gì? tiếp tặng tiền thì quá tục, sơ ý một chút còn bác sĩ Trịnh. Ngày Tết Trung thu, hơn bác sĩ Trình là bác Đông y. Trợ lý có tưởng nên bắt đầu chuẩn thời gian chưa đầy một ngày hơi gấp gáp.

Tần Văn Long xử lý công xong đi xuống lầu, phát hiện em vợ đang đùa giỡn Đô Đô uống thuốc. Ngô thấy y nên gọi: "Anh mau xem nè, đút cho Đô uống thuốc Bắc lại lợi như vậy."

"Đúng vậy, đúng vậy, mỗi lần Đô uống thuốc tây rất khó uống thuốc Bắc ngược lại rất thú. Bác sĩ Trình Bạch nói đúng, Đô Đô không từ thuốc Bắc."

Tần Văn Long sửa đúng: "Người tên là Trình Bạch Truật, đa âm, bạch truật là một thuốc Bắc." Dừng một chút, Văn Long hỏi: "Em không gọi tên người ta chứ?"

Gọi sai tên là hành động lễ và không ấn tượng.

Ngô Giai Đức rất xấu hổ, nghĩ một hồi lại thở phào nhõm, cũng may cậu ta gọi ta là bác sĩ Trình không phải gọi cả họ tên đủ.

Chuyến đi ngày mai Tần Văn đã chuẩn bị sẵn sàng. Ngô sau khi biết cũng đòi đi Chuyện năm ngoái còn chưa cảm kích, năm nay bác sĩ lại cứu Đô Đô nữa. Bọn họ làm ba nếu lại không ra mặt tự cho mình rất cao. vậy, Tần Văn Long bảo lý chuẩn bị thêm ba phần tặng. Trợ lý gật đầu đồng gạch bỏ danh sách quà đã viết xong để bị lại lần nữa.

Tần Văn Long hỏi Ngô Gia "Bây giờ việc điều trị của Đô cũng có bước tiến triển, có phải nên đi học hay không?"

Y cũng không quên Ngô Gia hiện đang trong tình trạng tạm học. Mặc dù Ngô Gia Đức gia sư, bảo đảm cậu sẽ không bị tụt lại trong học, nhưng không thể luôn không đến trường. Trường không chỉ là nơi để tập, còn là nơi để lưu giao tiếp...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận