Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 100  ·  28%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 28: Chỉ bảo
25/08/2026 02:43· 2,840 từ

Sau khi tan làm, Trình Bạch hẹn Ngô Tân Mão và Khai Tâm đi ăn Hết cách rồi, nhân viên y là không có ngày nghỉ hai người được sắp xếp trực ban trong dịp Trung thu, bệnh viện có tặng bánh trung thu, bọn họ phải cảm động đến phát khóc. Tân Mão tức giận, Chúc Khai cũng không cảm thấy vui thích. Bạch Truật nhìn hai cau mày buồn nói: "Ngày mai tớ đến viện tặng ấm áp cho các Sau khi Chúc Khai Tâm nhìn hắn bằng ánh kỳ lạ, hắn nhìn Chúc Khai cũng khá vừa mắt.

Ngô Tân Mão và Chúc Khai nghe vậy cuối cùng cũng cười. Ngô Tân Mão có tâm trạng nhiều chuyện: "Cậu về nhà sao?"

Trình Bạch Truật chỉ nói có bệnh nhân hơi khó giải hiện tại không thể ngày mai Tết Trung thu cũng tăng ca. Ngô Tân Mão to, được đó, là anh có nạn cùng chịu. Khai Tâm lại trợn mắt "Hiếm thấy cậu gặp phải khó có cần giúp cứ việc nói." gã không biết nếu ngay Trình Bạch Truật đều hết kế thì gã có thể gì.

Đúng vậy, ghi chép phụ khám sàng cùng ba Trình đã ca số 65. Trước có nhiều ca bệnh như vậy, ca nhìn rất phiền phức, đối với Trình Bạch Truật nhẹ nhàng. Vậy ngay Trình Bạch Truật đều nói giải quyết... chỉ sợ là vô phiền phức.

Ngô Tân Mão tò mò hỏi huống, Trình Bạch Truật suy rồi nói: "Một đứa đến trị bệnh động kinh."

"Trị bệnh động kinh có thể khó cậu?"

"Bệnh nhi bởi vì bệnh động dẫn đến chậm phát triển, phức chính là làm để nó giống như người bình Bệnh động kinh quả thực khó trị, nhưng việc tái lập sau tai nạn làm cho người đáng lo

Ngô Tân Mão gật đầu, quả trị bệnh cho trẻ em phải tính đến sự trưởng và phát triển của nó tương lai, sơ ý một là hại người cả đời. thực là nên cẩn hơn. Ngô Tân Mão nghĩ vậy, sau đó đã bị sốc nhìn thấy hơn bốn trăm trang liệu bệnh án trên diễn đàn vài ngày sau. Cái này gọi hơi khó giải quyết?

Ngày mai là Tết Trung thu, Kinh tối nay đặc biệt nhịp.

Xã hội này không có quy cấm đi lại vào ban khi đến ngày nghỉ càng giống như thành phố không giờ ngủ, đèn sáng rực tiếng người ồn ào. Ngô Mão là bậc thầy trào lưu trên mạng, hiếm hôm nay Trình Bạch Truật được Y và Chúc Khai Tâm kéo Bạch Truật đến quảng trường Thiên đường vành đai ba. Hiện hầu hết công nhân đều đã nghỉ, quảng này đã sớm chen vai cánh, thành biển người.

Trình Bạch Truật trước giờ thích yên tĩnh, khó tránh khỏi hắn không thể xử với trường hợp này. Hắn thực không biết Ngô Tân Mão quảng trường này làm gì. sau đó, hắn đã Ngô Tân Mão và Chúc Tâm kéo đến một quầy hàng, giải câu đố. Chủ quán gái mặc Hán phục nhà phong cách cổ xưa, ngược lại xinh đẹp. Cô nói: trúng năm cái thì thể rút thăm trúng thưởng, ra cái gì thì phụ thuộc vận may của các anh." xong, cô vỗ hộp thăm trúng thưởng bên cạnh, các thưởng được viết trên hộp rất dạng. Từ mặt dây nhỏ đơn giản, đến quạt xếp, trị nhất là nguyên bộ phục.

Ngô Tân Mão nói: "Chị chủ này có hơn một triệu người hâm mộ trên là một chủ kênh Hán phục. này sang đây bày quán giống như làm từ thiện."

Khi chị gái nghe thấy những của Ngô Tân Mão thì nói: "Những người trước cảm thấy tôi làm từ thiện không bắt được phần thưởng."

Ngô Tân Mão càng thêm tự lần này y mang theo sát thủ đến. Trước nghiên cứu sách y học cổ, Bạch Truật thậm chí còn xem chú thích, vừa mở đã dịch cả bài M-ẹ kiếp, Trình Bạch Truật yêu cầu đọc cả bài văn, xem một lần đã có thể thuộc lòng, đã đánh bại các học cả lớp trong khi vẫn đọc trôi chảy.

Ngô Tân Mão vươn tay ra ra một tờ giấy từ hộp câu đố: Điền nhị thập nhất, quả đầu tam luật. Một danh nhân.

M-ẹ kiếp, Ngô Tân Mão muốn vẻ lập tức biến mất. lập tức đưa nó Trình Bạch Truật, làm lơ vẻ không nói nên lời của Khai Tâm. Thế nào? Y mang theo phần mềm lận đến, bây giờ không thì đợi đến lúc nào?

Điền bát nhị thập nhất, là hoàng.

Quả đầu tam khuất luật, là sào.

Trình Bạch Truật đem chỉ xem sách lịch sử cấp ba lần, nói: "Hoàng sào, nghĩ Hoàng Sào."

Chị gái hơi giật mình nhìn Bạch Truật rồi nói: "Các thân mến, người đầu đoán được câu đố đèn lồng xuất hiện." Lại nói với người Trình Bạch Truật: "Hiện tôi đang phát sóng tiếp, xin hỏi các anh muốn xuất hiện trước ống kính Nếu không muốn thì bên đây mặt nạ."

Ngô Tân Mão vô cùng muốn tiếng nên không muốn đeo nạ, nhưng Trình Bạch và Chúc Khai Tâm đã vươn lấy mặt nạ. Y chỉ thể hậm hực đeo lên nạ Trư Bát Giới, mặt nạ xong, Ngô Tân lại vươn tay rút một cái: nhân nhất ngữ mông sĩ cử, bị đa tình hựu biệt ly. đắc lang quân quy khứ dã, môn độc tự lệ li. Một đồ vật.

Ngô Tân Mão: ...

Được rồi, được rồi, phần mềm lận không muốn lộ mặt, thì nghe ba ba

Y lại đổi tay đưa cho Bạch Truật đang đeo mặt thỏ. Ngô Tân Mão phấn kích: "Xông lên, mục tiêu chúng ta là dọn sạch thưởng của chị gái."

Chị gái mỉm cười: "Các anh gắng lên, khán giả cũng mong chờ các anh sạch quán của tôi."

[Cằm của anh trai mặt nạ đường nét thanh thoát, chắn là anh chàng trai!]

[Nhìn vào chiều cao và hình của hắn thì không phải xấu.]

"Dù."

Trúng hai câu liên tiếp, Ngô Mão tiến lên trực tiếp ra ba tờ giấy hộp. Chị gái thấy vậy nói: nhị sư huynh này hơi trướng nha!"

Ngô Tân Mão nói: "Tôi nhìn tin tức của cô trên nên muốn dẫn anh của tôi đến quét hàng."

Trình Bạch Truật liếc mắt nhìn rồi nhận lấy tờ giấy.

Hà nhân kinh thương xuất viễn thủy bôn lưu bất ảnh. Thiên kha mộc hỏa thiêu tẫn, bách khả tranh chu tự trầm. Một từ.

"Khả, khả trong khả dĩ."

Giai nhân dương túy tác nhân Một danh nhân.

"Giả Đào."

Quá giang thiên xích lãng, nhập vạn can tà. Một hiện tự nhiên.

"Gió."

"Quao, người đầu tiên khai trương sự xuất hiện rồi." Chị chủ quầy rất vui bảo Trình Bạch Truật đi rút trúng thưởng, còn nói với Bạch Truật: "Xem thử vận của anh thế nào. may mắn còn có thể trúng giải đặc biệt là một Hán phục. Bộ Hán phục này không còn sản xuất nữa, được bộ sưu tập của tôi."

Trình Bạch Truật không quan tâm. nhìn thấy bộ Hán phục áo rộng tay dài, thùa đủ loại hoa văn tinh xinh đẹp, nhưng hắn cũng quá thích. Đời trước hắn mặc quá nhiều, quá phức tạp, không tiện bằng thun quần âu trên người.

Hắn tùy tiện bốc một lá rồi đưa cho chủ quán. quán mở ra rồi mình nói: "Vận may của người tiên đến khai trương cũng nha! Vậy mà rút trúng đặc biệt."

Không ngờ rằng lại rút trúng Hán phục, Trình Bạch Truật nghĩ một lúc rồi "Cô cho chúng tôi bộ Hán này, chúng tôi cũng không để mặc. Hay là cô thứ khác cho chúng đổi thành ba cây quạt được không?"

Chị gái chủ quán hỏi: "Anh chứ? Nói thật, mấy cây xếp này tôi mua chỗ bán sỉ ở Nghĩa Ô tự viết chữ lên, mà Hán phục này có thể lại hơn mấy nghìn

Trình Bạch Truật nói: "Chắc chắn, quân tử sẽ không đi đoạt những thứ mà khác yêu thích. Bộ Hán phục ở chỗ chúng tôi cũng treo lên cao, vẫn nên người có duyên tiếp đi."

Sau khi liên tục xác định Trình Bạch Truật muốn đổi ba cây quạt xếp không cần Hán phục, chị gái ra ba cây quạt xếp từ một hộp khác và ba người Trình Bạch muốn viết chữ gì.

Sau khi viết xong ba cây xếp, cô đưa cho ba Trình Bạch Truật rồi nói: "Tôi bày quán ở chỗ ngày. Nếu anh hối hận có thể đến tìm tôi."

Chủ quán như vậy ngược lại cho Trình Bạch Truật hơi ngờ. Hắn nghiêm túc chủ quán rồi nói: "Cô thiếu gan, gây ra rụng tóc, không ngon, trào ngược dạ Nếu như có thời rãnh thì đi điều trị chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=28]

Chị gái chủ quán bị sốc. gì? Cô là đến bày đúng không? Cô theo năng hỏi: "Tôi đã kiểm tra soi dạ dày, có viêm quản trào ngược và viêm dày cấp tính, có trị không?"

"Có thể."

"Xin hỏi đi đâu tìm bác

"Nếu như cô tin tôi, có đến Viện Y học cổ Bắc Kinh tìm tôi. họ Trình."

Bởi vì tránh phát sóng trực nhưng thông tin như vậy đủ để chủ quán được hắn. Nếu như không tin, bác sĩ khác cũng được, chỉ là một vấn đề Hai bên là người đường bèo nước gặp nhau. đối phương muốn điều trị thì lại rồi nói sau.

Trình Bạch Truật cũng không trông đối phương sẽ đến tìm mà vui vẻ rời cùng Ngô Tân Mão và Chúc Tâm. Ba người vừa lắc cây quạt xếp trong tay, từ ‘ung dung’, ‘tự và ‘vui sướng’ rất phổ Trình Bạch Truật thầm nghĩ: Hôm hắn thực sự hơi ấu trĩ.

Ngô Tân Mão nói: "A, quả mang theo Bạch Truật là xác."

Chúc Khai Tâm nói: "Quả nhiên, ngoài kiên nhẫn và nói hơn với bệnh nhân những lúc khác vẫn im lặng nói như cũ." Khi giải đố thì nói ngắn gọn tích, cho đến khi đến tình trạng bệnh của chủ quán mới có thể hơi động một chút. Ôi, người ta nhạt không chỉ nhắm vào một gã, mà nhắm vào mọi người. rồi gã cũng nhìn quán kia, nhưng chỉ ra rụng tóc...

Nói đến đây, Ngô Tân Mão mò: "Cậu làm sao thấy đối phương thiếu máu Chị gái chủ kênh trang điểm như vậy, búi tóc cao, đeo kính áp tròng, sơn tay." Quả thực là bị đến tận răng, vọng được từ chỗ nào?

Trình Bạch Truật lắc cây quạt: phải còn lỗ tai sao?" trang điểm mà cũng phấn lên lỗ tai chứ.

Được rồi, được rồi, ba người tục đi dạo phố mua bên cạnh. Nghĩ đến ngày mai Ngô Tân Mão và Khai Tâm phải dậy sớm họ giải tán trước và về ký túc xá ngủ.

* * *

Sáng hôm sau, sau khi Trình Truật chỉnh sửa các ghi khám bệnh hằng ngày gọi điện thoại cho ông nội. khi kết nối, hắn cho sẽ không về nhà vào nghỉ lễ năm nay. nội Trình nhíu mày nói: phải thằng con bất hiếu đã gì với cháu không?"

Mặc dù không ưa ba Trình, cũng không đến mức lừa Trình Bạch Truật giải "Cũng không phải, là cháu gặp một bệnh nhân khá khó quyết, sắp tới không thể khỏi Bắc Kinh."

Về vấn đề này, ông nội tỏ vẻ tò mò. Ông nhớ rõ đứa cháu này vô cùng tài giỏi, lúc mới biết đi đã bị mang theo bên người dạy thuộc Hoàng Đế nội và Châm cứu giáp ất Lúc đầu, cháu trai còn xa với các kiểm tra Tây y tên của y học hiện đại, sau mấy năm đã có thể cấu trúc của y hiện đại. Trong năm học đại học, trải qua tập theo hệ thống, Trình Bạch cuối cùng đã có thể ra mối liên hệ y học hiện đại và hệ Đông y, hơn nữa thông qua từ ngữ phổ biến giải thích nó cho bệnh nhân.

Làm một bác sĩ ở Hoa một việc rất mệt bác sĩ cần phải thích tình trạng bệnh cho bệnh giải thích phương án điều lấy được sự tin tưởng đồng ý của bệnh Ông Trình biết mình có tiếng tăm, bệnh nhân sẽ tin mình khá nhiều. Nhưng cháu trai còn trẻ, trong ngành y đòi phải tích lũy nhiều kinh nghiệm không tránh khỏi phải một số người xem Điều khó giải quyết trong Trình Bạch Truật là tình trạng khá phiền phức hay là nhân và gia đình phức.

Trình Bạch Truật không biết suy trong lòng của ông nội, nói: "Bệnh , một rưỡi, tái phát bệnh động kinh, triển rất chậm về mọi

Ông nội Trình nói: "Tỳ hư thịnh đối với cháu không là việc khó. Cháu lo lắng về sự phát triển này của nó phải không?"

"Đúng vậy. Một tuổi rưỡi còn biết nói, chỉ biết đứng, chậm rồi."

Ông nội Trình không quan tâm "Cháu lo lắng quá sớm Bây giờ tỳ hư thịnh, nền tảng bị thiếu hụt trọng. Cho nên lúc này yếu là bổ sung tỳ. Đế Nội Kinh> có Nam 18 tuổi, thận khí hụt, tóc dài thay răng. Trước tuổi, cháu vẫn có cơ hội bổ nền tảng bẩm sinh của

"Đúng vậy, nhưng đứa trẻ đang phát triển, sau này đuổi sẽ khá phiền phức."

Ông nội Trình hơi ngạc nhiên, "Rốt cuộc cháu là người tuổi hay ông là trẻ tuổi? Đợi đến khi cháu kiểm soát được cơn động của nó, cháu có thể đứa bé can thiệp hồi chức năng."

Trình Bạch Truật ngẩn ra, nói hắn thực sự không nghĩ điều này. Y học tại đối với liệp pháp phục chức năng cho chậm phát trí tuệ và vận động cho dù đó là liệu nghề nghiệp hay liệu vận động đều có thể giúp đẩy sự phát triển trí tuệ vận động. Mà hắn, chỉ cần bảo Đô Đô có đủ thận thận tinh có thể làm tự tin phát là được.

Cũng coi như là niềm vui ý muốn, Trình Bạch Truật mũi, hơi xấu hổ. vậy mà phải để ông nội nhở mới có thể nghĩ Hiện tại cũng không bị hạn như thế giới đây của hắn. Nhưng với kiện này, tại sao không kết giữa Đông y và Tây y?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận