Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 67 / 100  ·  67%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 67: Tranh cãi
08/09/2026 21:05· 2,901 từ

Gần nửa tiếng, Trịnh Trung nói môi khô nứt, thỉnh thoảng uống mới không có sùi mép.

Nói xong, gã liếc nhìn Vu Vân một cái, trên mặt Vu Vân mang theo mê gã hài lòng. Quả nhiên, y giống thật mà giả đã có thể làm người không học Đông choáng váng. Cho dù đồng nghiệp, gã có thể dùng câu cùng nghề khinh nhau cũng quyết được nó. Huống chi y và Tây y nhau. Tây y là một điều chắn, nó chỉ có điều trị như vậy, trong hết các trường hợp có phản đối. Nhưng Đông thì khác, mười bác sĩ bài thuốc, còn đều thể có chút hiệu quả. Chỉ có thể tự bào chữa bạn nói thế nào đều đúng.

Sau khi lừa Vu Mạn Vân Trịnh Trung còn cười nói: "Cô cô hiểu không? Nếu hiểu có thể hỏi lại, sẽ cố gắng giải rõ ràng cho cô."

Vu Mạn Vân cau mày "Có một số thuật ngữ chuyên tôi không hiểu lắm." sao việc trao đổi với sĩ Trình không khó với Trịnh Trung, những điều sĩ Trình giảng cô có thể hiểu được?

"Đúng vậy, Đông y tương đối sắc và khó hiểu. Các cô từng tiếp xúc đến, hiểu cũng là điều bình Trịnh Trung ngồi sau khám, cười nhạt nói: "Thừa bây giờ tôi có gian, cô có thể thêm. Hoặc là... cô kết bạn với tôi, để tiện cho việc dõi tiến độ tình trạng của bạn nhỏ Tử Tôi cũng có thể trao đổi với cô."

Sau khi suy nghĩ một hồi, Mạn Vân đồng ý, nói với Trung: "Đội ngũ của tôi từ nước A đến Hạ vào năm ngoái, quen dùng WeChat, chúng tôi sử dụng email hơn."

Vu Mạn Vân nói như vậy không nhớ rõ khi rãnh rỗi dùng WeChat cá nhân tin với Eva. Vừa dùng công việc kết bạn cô tức tốc đóng quyền của Trịnh Trung trong bạn bè. Cô không xem Trịnh Trung, cũng không hy Trịnh Trung xem cô. Cho WeChat công việc, trên cũng không đăng bài nào. Sau này cũng có thể đây là lý do bớt tiếp xúc. Con người Trịnh Trung này mang cô cảm giác không quá mái. Vu Mạn Vân cũng có ý định làm thân uất ức.

Không ngờ đội ngũ thực nghiệm đến từ nước A, Trịnh Trung nghĩ: Chẳng trách giàu như vậy. Tương lai phải dựng một mối quan tốt, một triệu trong nửa gã làm trưởng khoa bán sống bán chết năm mới có được con số

Nếu Trịnh Trung nói có thể thì Vu Mạn Vân chọn hai đề để hỏi, nhân nhìn xem thái độ của Trung là gì: "Bác Trịnh, bác vừa nói rằng là chủ thần minh, huyệt Thần Môn và Khích là có ý nghĩa gì biệt không?"

"Thần minh là hoạt động của thần, ý thức và tư duy. chủ thần minh là tâm có thể làm chủ hoạt động của hệ kinh trung ương cao cấp tinh thần, ý thức tư duy. Lục phủ tạng dưới sự chủ đề của tiến hành hoạt động sinh nhàng thống nhất với nhau. tự kỷ gặp khó trong ngôn ngữ và giao tiếp hội, được coi là vấn đề với chức năng tim. Do đó lựa sử dụng huyệt vị trên kinh Tâm là Thần Môn Âm Khích, dùng để tâm bổ tâm."

"Lý do chọn đường kinh Phế kinh Tam tiêu là..."

"Tâm và phế đều là thượng tự nhiên là nhuận phế lấy tâm. Còn tam tiêu con đường thông khí huyết dương, đả thông tam tự nhiên có lợi cho bồi dưỡng tâm."

"Ngoài ra kinh lạc của chi hoàn toàn khác nhau. Đây là..."

Trịnh Trung đã hơi thiếu kiên hỏi đến tận cùng như vậy vị sao? Gã ghim tùy tiện, thực sự cần giải thích rõ ràng cây kim? Nhưng nghĩ đến Mạn Vân là người nhất trong đội ngũ gã có thể tiếp xúc đến. vẫn chưa chính thức tiếp xúc đội ngũ thì bàn đạp không thể bị mất. thế, nụ cười trên mặt gã trở nên chuẩn hóa "Kinh trong ngoài, để sự quán có thể đạt tác dụng cường tâm."

Xác định Trịnh Trung đã mất nhẫn, Vu Mạn Vân giả vờ đã hiểu mà gật Sau khi gõ gõ trên phím rồi nói: "Cảm bác sĩ Trịnh đã giải Nếu sau đó có không hiểu, chúng ta liên lạc qua WeChat hoặc email."

Trịnh Trung vội vàng khách sáo "Đây là dĩ nhiên. Nếu có không hiểu thì chúng nhất định phải trao đổi ràng. Sau tất cả, thứ đều vì bệnh nhân."

Mẹ Lâm Tử Uy kính trọng mộ nhìn Trịnh Trung, mỗi kim có ý nghĩa của so với sự có lệ Trình Bạch Truật chỉ vài kim thì trưởng khoa thực sự tuyệt vời! Lâm Tử Uy cảm Tử Uy nhà mình sẽ sớm hơn, nhanh hơn những đứa trong nhóm thực nghiệm. Mẹ Tử Uy chế nhạo lòng, đến lúc đó thì đến cô ta chê cười họ.

Sau khoảng một tiếng, Trịnh Trung lính hầu đến rút kim cho Tử Uy. Kim trên chân rút vẫn tốt, nhưng trên đầu thì mỗi kim rút ra đều chảy tăm bông thay hết này đến cây kia. Lâm Tử Uy vô cùng đau ta hơi tức giận nói: không thể rút kim đàng được sao? Tại sao kim đều chảy máu như vậy?"

Chàng trai mất cảnh giác bị mắng còn sửng sốt, một lúc mới nói: "À, tôi lỗi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=67]

Vu Mạn Vân không thể chịu được, lớn tiếng nói: "Nếu chị bai thì chị có tự rút kim cho con mình." Ai biết được người rút kim có vấn hay là người ghim có vấn đề.

Mẹ Lâm Tử Uy bĩu môi "Cậu ta lấy tiền, làm không công việc này thì sớm chạy đi."

Chàng trai dường như bị chọt chỗ đau, cúi đầu tiếp tục kim mà không nói

Ánh mắt Vu Mạn Vân nhìn Lâm Tử Uy có chút ghê Ban đầu chỉ nghĩ mẹ Lâm Tử Uy bị nhưng bây giờ xem e rằng cô ta có khí leo cao dẫm chê bai Trình Bạch trẻ tuổi. Lúc trước tại sao vội vàng tìm một người nghiệm mà không kiểm tra cách của người nhà chút, dẫn đến bây giờ cô động như vậy. Vốn ở chỗ Trình Bạch Truật không dám rõ ràng vậy, nhưng bây giờ sợ tự giác xé mặt. Sau xem như kẻ thù, nhiên không cần thiết ngụy trang. Mạn Vân cũng không thể gì với cô ta, tiền dựa hợp đồng mà đưa, việc hồi chức năng cứ thực theo kế hoạch. Mẹ Lâm Uy khoe rằng không có chỗ cần phải nhờ giúp đỡ trực tiếp có hành động tùy

Sau khi rút kim xong, chàng không biết trốn ở đâu. Lúc Trịnh Trung xuất hiện nói: "Mẹ Tử Uy, buổi trị hôm nay kết Các cô có thể đi trước, sáng thứ tư đến."

Mẹ Lâm Tử Uy hỏi: "Trưởng Trịnh, Tử Uy chỉ cần châm thôi sao?"

Trịnh Trung gật đầu: "Đúng vậy, cần phải làm gì khác."

Mẹ Lâm Tử Uy lại nheo liếc nhìn Vu Mạn Vân và "Được, tôi còn tưởng còn phải làm cứu cách tử gì đó."

Biểu cảm của Trịnh Trung hơi lạ, dưới sự chất vấn liên của mẹ Lâm Tử gã mới nói: "Phụ tử có độc!"

Mẹ Lâm Tử Uy lập tức nổ. Cái gì? Phụ tử có Vậy Trình Bạch Truật làm cái này cho con mình? Trong tích tắc, Lâm Tử Uy không nghĩ cả, trực tiếp bế Lâm Tử Uy xông phòng khám bên cạnh.

Vu Mạn Vân cũng chưa kịp cô ta lại, mà quay đầu Trịnh Trung: "Phụ tử có độc mạnh, phụ tử khi trải qua bào độc tính giảm đi rất là vị thuốc hồi cứu nghịch, khử phong bổ thận dương cực kỳ tốt. chỉ bác sĩ Trình Bạch Truật sử dụng, mà ngay cả Du Mẫn của điều trị thể trạng nhi đồng đang sử dụng cứu phụ tử. Bác nói như muốn nói rằng sư Du Mẫn cũng không tâm đến sự an toàn trẻ em sao?"

Ban đầu khi làm cứu cách tử, Vu Mạn Vân đã hỏi Trình Bạch Truật về thuốc phụ tử này. Thậm còn bởi vì Trình Truật làm trung gian giới đến viếng thăm Giáo Du Mẫn. Trong cuộc chuyện, cô đã nhận được rất linh cảm, một trong số đó ảnh hưởng của cứu cách tử đối với sự triển của trẻ. Clinton cũng rất tâm đến chủ đề thậm chí còn dự định kế hoạch mở một nghiệm khác về cứu cách tử sau khi kết thúc nghiệm này, đối tượng tác là Du Mẫn. Du Mẫn được lý lịch của đội Clinton cũng rất hoan nghênh, dự mượn việc này mở rộng y ra thế giới.

Hiện tại Clinton cực kỳ cảm hứng thú với Đông y, Vu Vân cũng vậy. Rốt có thể viết luận văn công thì tiền lương cô mới có thể tăng

Trịnh Trung nghẹt thở, địa vị Du Mẫn trong ngành tốt hơn rất nhiều, là người tiên trong nước điều trị trạng nhi đồng. Gã không dám giẫm lên Du sợ rằng sẽ bị xương. Vì vậy, Trịnh nói với khí thế uy nghiêm: tử quả thực có độc. Làm tôi biết được Trình Bạch đang sử dụng phụ sống hay là phụ tử bào chứ? Mẹ Tử Uy kích động, tôi phải đi ấy mới được."

Nói muốn khuyên người ta lại đi chậm như vậy. Sau Trịnh Trung và Vu Vân nghe thấy tiếng ồn cạnh. Vu Mạn Vân bận tâm đến kẻ đạo giả như Trịnh Trung. Trung có lẽ có bản lĩnh, nhưng tính cách chắc không tốt, giả vờ cũng không vờ đàng hoàng, có thể đây đối mặt với người này đều không xứng đáng gã giả vờ.

Khi trở lại phòng khám bên thì thấy mẹ Lâm Tử Uy tiếp hất tất cả bánh phụ tử của Trình Truật xuống đất, kích mà hét lên với các huynh khác vẫn chưa ứng lại: "Phụ tử độc, Trình Bạch Truật đầu độc con! Tôi sẽ báo cảnh sát!"

Vu Mạn Vân hơi trầm ngâm lúc, sau đó rời khỏi phòng để tìm người.

Trình Bạch Truật cau mày, nhìn Lâm Tử Uy, nói: "Tôi ngược không biết, khi nào người ngoài nghề chỉ đạo trong nghề còn có đúng lý hợp tình như

Mẹ Lâm Tử Uy khịt mũi lùng: "Vừa rồi Trưởng khoa Trịnh phụ tử có độc. còn cho trẻ con dùng, dẹp bỏ."

Nói xong, cô ta quay đầu với các người nhà của bệnh nhí khác: "Các người nên đi tìm Trưởng khoa đi. Trưởng khoa Trịnh giỏi hơn cậu ta, cũng thận hơn cậu ta nhiều."

Các phụ huynh khác nhìn nhau, không ai trong số họ rời với mẹ Lâm Tử Ngay cả bà nội Hứa Văn người lớn tuổi và thường lải nhải nhất không đi. Bọn họ không ngu, họ không bác sĩ Trình thực sự điều hiệu quả bày ra trước đi chọn một trưởng danh. Con cái họ cũng hơn một tuổi, trưởng mà họ đã gặp phải tám mươi cũng trăm người, nhưng không trong số họ có thể lại hiệu quả điều trị tự như bác

Trình Bạch Truật tiếp tục nói: không muốn làm cứu cách phụ thì không có ai ép chị. Nhưng chị không mang sự thiếu hiểu của chị đến đánh lừa người. Cứu cách phụ từ xưa đến nay tồn tại, chưa từng xảy ra đề gì. Về phần chị nói trưởng khoa Trịnh nói phụ độc, chị có kêu ông ấy đến đối chất tôi."

Cảm thấy nếu hắn nói thêm nữa thì danh tiếng của hắn giữ được. Trịnh Trung tức xuất hiện, gã đường nói: "Mẹ Tử Uy, quá kích động, không chờ nói xong đã chạy Phụ tử sống có mạnh, phụ tử bào chế chỉ độc tính nhẹ, chỉ cần sử tốt thì hoàn toàn nhiều hơn hại."

Chỉ là những lời này nghe cũng không đúng, lợi nhiều hơn Điều này có nghĩa cứu cách phụ tử vẫn hại? Các phụ huynh hơi do dự mà nhìn Bạch Truật, nhưng không lập tức nhảy ra hỏi. Rốt cuộc họ tin tưởng Trình Bạch Truật hơn, họ muốn Trình Bạch Truật biết cứu phụ tử rốt cuộc độc hay không.

Trình Bạch Truật lạnh lùng nhìn Trung đang giả vờ. Lúc này, vô cùng chắc chắn Trịnh Trung đang nhắm vào Chẳng qua hắn là bác sĩ quèn, có gì giá để Trịnh Trung điều này? Trình Bạch chế nhạo: "Tôi không biết cứu phụ tử đến từ cuốn <Thiên Dược Phương> của Tôn lại có hại. Trưởng Trịnh thậm chí còn tài giỏi cả Dược vương Tôn Mạc ư?"

Trịnh Trung nói: "Các thí nghiệm đại đã chứng minh rằng việc dụng cứu cách phụ không đúng cách có thể buồn nôn, đau bụng, tay chân và các triệu trúng độc tương tự

"Bỏ qua một bên nói độc của phụ tử là bịa đặt, triệu chứng trúng độc hiện là khi liên tục trong thời gian dài, hoàn cảnh trong phòng không gió, bác sĩ rõ hơn bệnh nhân. Sau ngừng châm cứu, các triệu chứng thể giảm dần và biến mất. tôi có phương tiện thông tốt, khói được xả ống xả khói. Tôi cũng không cách phòng khám, Trưởng Trịnh còn có thể biết tôi có người bị độc."

Trịnh Trung cũng không quan tâm nào, chỉ nói: "Thì ra là là tôi xem nhẹ tiền đề này rồi." Nói vậy là sẽ không lỗi, gã là trưởng khoa, Bạch Truật chỉ là bác sĩ nhỏ, căn không cần phải xin lỗi.

Trình Bạch Truật cười càng lạnh hơn, đều bắt nạt lên trên hắn, chỉ một câu nhàng bâng quơ không phát thì cho qua? Hắn quả hồng mềm như vậy

"Hy vọng Trưởng khoa Trịnh sau sẽ học tập chăm chỉ, đừng vấn đề cơ sở vậy cũng không biết. Điều sẽ chỉ làm cho nghi ngờ Trưởng khoa Trịnh cuộc là làm sao thành trưởng khoa vậy." biết được có phải đi cửa hay không?

Ai biết được hoàn toàn chọc điểm yếu của Trịnh Trung, chức trưởng khoa của gã thực là đi cửa sau có được. Sắc mặt Trịnh Trung u ám: "Trình Truật, thằng nhóc cậu nói điều vô nghĩa. dù bệnh nhân của cậu chuyển tên tôi thì cậu cũng không bôi nhọ tôi như vậy, xin lỗi tôi ngay!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận